Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn Email bài này

Đêm Ba Vua | Câu Truyện Mùa Giáng Sinh


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 26.12.2021

José Luis Ibáñez Salas sinh năm 1963 tại Madrid. Ông có bằng cử nhân văn khoa với chuyên ngành lịch sử cận đại và đương đại của Universidad Autónoma de Madrid. Ông đóng góp nhiều trong các bộ từ điển bách khoa và một số tuyển tập trong lãnh vực nghiên cứu lịch sử suốt hai thập niên, từ 2000 đến 2020, cũng như đã viết nhiều truyện ngắn và một cuốn tiểu thuyết.

Nói về việc cầm bút của mình, ông cho biết: “Tôi thường tự hỏi mình viết để làm gì, nhưng không trả lời được. Chắc là vì để khỏi chất chứa quá nhiều điều trong lòng. Vì tôi cảm thấy muốn viết, chứ không phải muốn thấy mình có viết hay không, và nếu cảm thấy muốn viết… tôi phải viết.”

Da Màu xin hân hạnh giới thiệu hai truyện ngắn Giáng Sinh dưới đây của tác giả người Tây Ban Nha này: Esta noche de Reyes và Este cuento de Navidad.

Đêm Ba Vua

Chúng ta có thể mở màn câu chuyện với một cơn mưa phùn trên những vỉa hè trong một thành phố bất kỳ nào đó ở một thế giới phương đông đang bắt đầu cảm thấy bị quấy nhiễu bởi những kẻ khốn cùng hay những người tuẫn tiết kiêu hãnh thời trung cổ. (Biết làm sao đây khi người sắp viết và người đang viết lại chính là tôi, với cái tôi văn chương được hun đúc trên nền tảng của viết, đọc và xem phim, và trên hết thảy, sống và bị sống). Tôi có thể bắt đầu bằng cách báo trước đây là một câu chuyện về Ba Vua. Thành phố đó, vào giờ phút này, đang rộn rịp hẳn lên với bầy lạc đà về từ các vùng sa mạc. Chúng đã đi xuyên qua hết bao nhiêu là trời đất bao la để ngày mai lũ trẻ và cả nhiều người lớn sẽ tin thật rằng các vì vua đó chính là Ba Vua, những vì vua được tái tạo mới mẻ hơn cả Ba Vua trong truyền thuyết mà chưa từng bao giờ được an táng trong ngôi giáo đường ở miền Cologne, Đức quốc.

Vào giờ phút này, thành phố là một không gian phi thời gian, không còn lại bao nhiêu thời khắc nữa, để phép lạ hằng năm của những món quà trở thành sự thật. Nàng nhìn xuống sợi dây giày đã sút ra của mình, nghe chính mình nhủ thầm rằng bất cứ ai ắt cũng phải cúi xuống để buộc lại. Nàng đang đợi chàng, lạnh cóng toàn thân. Chiếc áo đầm nàng đang mặc cũng xinh xắn như chủ nhân của nó, nhưng quả là không thích hợp với thời tiết lúc này. Đó là cái lạnh của một mùa đông biết rõ đây là lúc để trở mùa. Cái áo choàng của nàng chỉ là một món thanh nhã vô dụng, làm co thắt cả thịt da, chẳng có giá trị gì trong lúc này. Rồi nàng bật khóc. Đó là điều tồi tệ nhất: nàng đang khóc nức nở. Khi chàng đến, nàng đã lau hết mấy giọt nước mắt và (hầu như) trở lại là cô gái của quảng trường los Linces. Ngủ đi, ngủ đi, ngủ đi, dường như nàng đang thì thầm với chính mình như vẫn thường làm thế mỗi lần có chuyện gì không vui, mỗi lần thực tế cho thấy nó không đúng như nàng mong ước.

Thân thể người con trai toả ra mùi bầu trời và mùi rượu vang chín tới, thật kỳ lạ. Người chàng sáng bừng lên như một ngôi sao chổi mà các vì vua từ phía bên kia của trái đất đang hướng tới. Đêm của Ba Vua sắp đến, thật thế. Trong giây phút này, chàng chỉ nghĩ đến nàng và đến cách làm dịu bớt những sợi dây thần kinh đang chặn ngang hai đầu gối của mình, lúc chàng đang tiến gần về cánh cửa nhà nàng. Bỗng dưng chàng muốn khóc, nhưng không biết làm thế nào để khóc được.

Em đã viết thư cho Ba Vua chưa? Nàng nghĩ ngợi một lúc rồi mới trả lời là có. Thế thì em xin các ngài điều gì? Được làm tình với Rafa, nhưng nàng không nói ra điều đó mà chỉ giữ lại trong đầu. Nàng chỉ dịu dàng đáp, anh biết đó, vài cái đĩa hát và một cuốn sách. Hoá ra Rafa cũng xin một điều y như thế, có khác chăng là chàng đã thật sự viết xuống điều đó, trong một lá thư thật, bỏ vào một cái phong bì thật, dán lên đó một con tem thật, trước khi bỏ thư vào một cái thùng thư thật, một trong những thùng thư còn sót lại trong thành phố, như những cột mốc của một thời đã bị xoá nhoà. Điều thú vị mà chàng đã viết trong lá thư đó là như thế này:

Kính tâu Ba Vua, con muốn cầu xin với các Ngài một điều vô cùng quan trọng đối với con. Con tin rằng mình rất xứng đáng được điều đó vì con thấy mình là đứa trẻ ngoan trong suốt năm qua. Con đã vượt qua năm nay một cách thành công, yêu kính và vâng lời cha mẹ, giúp đỡ anh chị em của con trong những việc họ không làm được. Con nghĩ rằng mình đã là một người hàng xóm tốt, một người bạn tốt. Bạn bè thường nói về con như là kẻ tốt nhất trong bọn chúng, hay ít nhất đó cũng là điều mà con thường nghe Romu kể, đứa mà con quý nhất, cũng như hắn rất quý con. Hắn chính là đứa bạn tốt bụng đã giới thiệu con với nàng trong năm vừa qua. Con sẽ không tiết lộ tên nàng với các Ngài vì con muốn các Ngài sẽ đích thân biết được nàng lúc đến trao cho nàng món quà mà nàng đã cầu xin. Con cũng muốn cầu xin các Ngài món quà giống như nàng đã ao ước.

Con muốn được làm tình với nàng lần đầu tiên, ngay trong ngày mà các Ngài giáng thế để làm Ba Vua và khiến tất cả chúng con phải trầm trồ ngắm nhìn những món quà tuyệt diệu mà các Ngài mang xuống vào buổi sáng của ngày 6 tháng Một.

Đó là điều duy nhất mà năm nay con mạo muội cầu ước với các Ngài. Con không dám xin điều gì khác nữa.

Kính thư,
Rafael Solano
Viết từ thành phố của con

Romu bảo chàng là, muốn cầu xin điều gì, chàng phải nhắm hai mắt lại và vừa hát một bài hát, vừa nói lên điều đó. Rafa bèn cất tiếng hát “Em hãy nhìn anh đang run rẩy ra sao đây nè…”, với một điệu bộ khó diễn tả được, nhưng bằng tất cả sự cương quyết của một kẻ trưởng thành. Hai người nhìn nhau trong một thoáng, rồi Romu đứng lên khỏi cái bàn trong quán rượu, chào tạm biệt Rafa với điệu bộ như muốn bảo “Lúc nào ông cũng chịu chơi hết, ông bạn ơi, đáng buồn là cô nào cũng cao bay xa chạy cả rồi!” Còn một mình Rafa ở lại trong quán, lúc bài hát nóng bỏng “The One I Love” của REM đang vang lên. Chàng uống hết chỗ bia còn lại rồi đi đến chỗ hẹn với nàng. Chắc là Ba Vua cũng đang trên đường xuống thế gian. Sự huyền điệu của đêm Ba Vua luôn đi theo chàng từ lúc chàng bắt đầu có trí khôn. Bên ngoài trời mưa nhỏ. Văng vẳng có tiếng còi của xe cứu thương và xe cảnh sát.
Cả hai phải đi bộ lên cầu thang vì thang máy bị hỏng. Không ai nhìn ai, đang cùng run rẩy và thèm muốn nhau. Đèn vụt tắt nên chàng phải chạy lên tầng kế tiếp để bật lên lại. Khi ánh sáng đã bừng lên, nàng bắt đầu hát bằng một giọng trong trẻo, trong khi Rafa đứng lặng ngắm nhìn nàng. Từ dưới đường phố vọng lên những tiếng ồn ào như tiếng pháo nổ đì đùng, rất đỗi quen thuộc trong cuộc sống thường nhật, náo nhiệt và hực hỡ. Nàng mở cửa, cẩn thận xem xét cho chắc rằng không có ai trong nhà, nơi chàng và nàng đã quyết định làm tình với nhau lần đầu. Thình lình từ dưới đường xông lên thật nhanh một mùi hôi kỳ lạ và khó chịu. Một tiếng nổ lớn át cả tiếng của hệ thống an ninh trong nhà cùng những tiếng còi báo động ma mị. Chàng và nàng đang nằm một căn phòng có chiếc giường tuyệt vời và mời gọi. Cả hai ôm lấy nhau, hai mắt nhắm nghiền. Sự sống và cái chết cùng hiện diện trong khoảnh khắc này. Một lần nữa, chàng và nàng làm sao biết được, buổi bình minh của ngày kế tiếp, sẽ còn có dịp cất lời chào nhau nữa hay không. Rafa với tay tắt đèn, còn nàng từ từ khoả thân, trong cái thinh lặng của từng mảnh áo quần rời khỏi người nàng. Bây giờ cả hai đã không còn nghe những loạt còi báo động, không còn ngửi thấy mùi nhựa bánh xe hoà vào mùi nhựa đường trong thành phố ngay khoảnh khắc này nữa.

Nguồn: https://modelnos.com/100-mejores-cuentos-navidad/

CHÚ THÍCH CỦA NGƯỜI DỊCH

1 Ngày 6 tháng Một là ngày thứ mười hai trong mùa Giáng Sinh, lúc các nước ở châu Âu và Mỹ La-tinh đón mừng Ba Vua, nhiều hơn là ở Hoa Kỳ.
2 Lời trong bài hát Mira como tiemblo của Fede Comin, nhạc sĩ sinh năm 1977 ở Argentina, nhưng chỉ thật sự nổi tiếng khi đến sống và sáng tác ở Tây Ban Nha.

Câu Chuyện Mùa Giáng Sinh

Hắn phải viết một truyện ngắn Giáng Sinh. Đây là một thách thức mà chính hắn đã tự đặt ra cho mình, buộc mình phải làm việc này. Một câu chuyện Giáng Sinh, như tuyệt tác của Dickens mà thực ra hắn chưa bao giờ đọc qua, chỉ thấy trong truyện tranh, phim ảnh, truyền hình, trong những cuốn sách có phần minh hoạ mà hắn không bao giờ đọc chữ, chỉ ngắm nghía các bức vẽ, từ lúc hắn còn bé. Hắn định viết một câu chuyện Giáng Sinh mà trong đó có tất cả những điều đã làm cho người thì thích, kẻ thì ghét Giáng Sinh và những buổi tiệc tùng để tiễn đưa năm cũ. Những tiệc tùng để đón mừng ngày ra đời của một đấng cao xa, hay ngày đông chí, hay lúc bắt đầu của một chu kỳ nào đó, hoặc giả chỉ ăn mừng mảnh linh hồn mê hoan lạc của nhân loại đang hoảng sợ thấy đêm tối đang ngự trị và buổi bình minh sẽ không bao giờ tới.

Câu chuyện Giáng Sinh mà có thể bắt đầu từ một đường phố vắng vẻ, gió lộng tơi bời, đang sửa soạn đón mừng âm thanh thinh lặng của tuyết rơi, trước khi phủ đầy trên hè phố. Câu chuyện có thể nói rõ ngay rằng đó là đêm 24 của năm 2016, và người đọc có thể đặt mình vào trong diễn tiến trong truyện ở ngay chính thành phố của mình, hay trong làng của mình nếu là ở thôn quê. Câu chuyện có thể mở màn với ý nghĩ nhạt nhoà của một đứa bé nắm tay mẹ bước đi, trong bộ áo quần mùa đông và cái mũ mà không đứa trẻ nào muốn đội. Đoạn đầu của câu chuyện có thể vang lên bài ca mà khiến ai cũng liên tưởng đến những ngày trong mùa Chúa Cứu Thế ra đời, nhưng không nhất thiết phải là một bài thánh ca Giáng Sinh. Hay cũng có thể là như thế, cũng chẳng hề gì!

Câu chuyện Giáng Sinh mà hắn đang viết đây là vì hắn đã chấp nhận thử thách của chính mình. Chuyện hắn đã tự áp đặt cho mình làm công việc đó không phải là hão huyền. Đừng quên rằng có thể hắn sẽ cho chúng ta nghe tiếng cậu bé nói điều gì đó với mẹ để trấn an bà. Có thể rằng trong thực tế đó chỉ là những lời trao đổi giữa hai mẹ con, trong đó chúng ta chỉ nghe được lời cậu bé nói. Như thế cũng có thể đã đủ cho chúng ta biết được khoảnh khắc kinh hoàng, trong đó người đọc như đang đứng trước một đêm gần Giáng Sinh, mà giờ đây đã trở thành một khúc dạo đầu huyền diệu đầy bí ẩn.

Trong câu chuyện Giáng Sinh đó, không thể thiếu cảnh tuyết rơi. Thật vậy, chi tiết thích hợp nhất phải là những gì diễn ra trong giây phút mà bầu trời sắp nhỏ xuống những giọt lệ trắng nõn như bông gòn. Những giọt lệ đó không gì khác hơn là cõi thiên thu của cái chết phủ choàng lên những giây phút sáng loà của cuộc sống trên thế gian.

Từ đôi môi của cậu bé vụt sáng loà ra vầng hào quang, như một làn khói từ những thây người mà bóng tối đã làm rõ nét trong cái lạnh lẽo của mùa đông giá buốt. Đồng thời từ đó cũng thốt lên những lời cậu nói với mẹ. Có vẻ như người mẹ vừa mới khóc xong. Mẹ, mẹ đừng nói với con là mẹ đau đớn nữa. Mẹ hãy nói là mẹ hết đau rồi, mẹ nhé. Người mẹ nhìn con rồi tiếp tục rảo bước, vì trong đêm khuya lặng lờ ở thành phố, bà có thể đi nhanh hơn một chút. Mẹ đã hứa với con là mẹ sẽ không còn đau nữa. Mẹ đừng bắt con phải làm thinh, con không chịu đâu. Có vẻ như người mẹ suýt trượt chân nên cậu bé siết chặt lấy bà hơn bằng bàn tay nhỏ xíu mang găng len màu đỏ. Đôi găng đỏ đó là vật duy nhất có thể thấy được lờ mờ trong đêm tối đang bị một sự im lặng nặng nề bao trùm, báo hiệu một đợt tuyết sắp đổ xuống. Thành phố vươn lên sừng sững trong những ngày chan hoà ánh sáng và nhã nhạc này, nhưng trên con đường bà đang đi, chỉ nghe thấy tiếng gót giày của người mẹ và giọng nói của đứa con. Mẹ, con không hiểu mẹ muốn nói gì, mẹ nói to lên một chút được không. Tiếng bước chân chợt ngưng lại. Cậu bé nhìn mẹ. Bà càu nhàu vì những bước chân bé bỏng của cậu quá chậm, như thể cậu còn đi nhanh được hơn thế. Mọi thứ như trở nên quánh đặc lại trong khu phố mà cuối cùng cũng đã thấy được vài vuông cửa sổ sáng choang, hắt ra những đường nét hào nhoáng từ bên trong các căn nhà của giới cần lao đang vui vẻ tiệc tùng. Mẹ ơi, mẹ biết là suốt ngày hôm nay con đã nói là con thương mẹ nhiều lần lắm rồi phải không, nhưng mẹ phải đừng khóc nữa mới được. Giọt máu nhỏ xuống bậc thềm ngái ngủ trước khung cửa mà hai mẹ con vừa bước vào đã hoàn thành sứ mạng của nó là choàng lên bóng đêm sắc màu rực rỡ. Trong đêm tối ấy, đứa con bảo người mẹ, khi nào lớn lên con sẽ giết bố.

Hắn đã phải viết một câu chuyện về Giáng Sinh như thế.

Trần C. Trí
Chuyển ngữ từ nguyên tác tiếng Tây Ban Nha
Nguồn: Cuento de José Luis Ibáñez Salas: Este cuento de Navidad

 

bài đã đăng của José Luis Ibáñez Salas

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)