- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

NHỮNG KẺ GIẾT NGƯỜI

th (1)

Tranh Tim Sharp vẽ nhân vật hoạt hình Laser Beak Man

1.

Chĩa ngón trỏ vào bức hình lão già treo trên tường, hắn làm động tác bóp cò. Bùm.

Thế giới này, có quá nhiều kẻ đáng chết. Nhưng giết người là việc của các vĩ nhân. Điều hắn muốn chỉ là chĩa ngón tay trỏ vào một ai đó. Bùm.

Lẽ ra, vào lúc này hắn sẽ phải hút một điếu thuốc hay làm một ly rượu mạnh sau khi bùm một mạng, nhưng hắn đã bỏ thuốc, rượu thì không phải lúc nào cũng có. Vì thế, hắn lại chĩa ngón trỏ lên trời, bùm.

Cũng như những con người khác trong thế giới bận rộn nhưng cũng rất rỗi hơi này, hắn mở điện thoại di động và viết một status trên Fuckbook. Trong những kẻ đáng chết thì mày là kẻ đáng chết nhất, Max ạ.

Thằng Max hắt hơi. Ngày nào nó cũng hắt hơi 3 tỉ lần. Mùi tiền làm nó bị viêm xoang mũi. Nhưng không ai giết được sự kiêu hãnh độc đoán của nó.

Lão Tập, bố vợ của thằng Max, cũng hắt hơi. Một ngày lão hắt hơi 7 tỉ lần. Nhưng không ai giết được sự cao ngạo của lão.

Lúc nào hắn cũng sẵn sàng chĩa ngón trỏ vào đâu đó, bùm, ngoại trừ lúc rửa đít. Đó là lẽ sống. Các triết gia bảo thế là không nhân văn. Kệ, mặc xác triết gia. Ông Tuyên giáo bảo giết người cũng cần chính nghĩa. Tào lao, thằng nào còn sống thì thằng ấy là chính nghĩa. Hắn chĩa ngón trỏ vào ông Tuyên giáo, bùm. Nhưng ông Tuyên giáo cười khẩy, đồ trẻ con.

Khi thế giới bắt đầu lụi tàn, 7 tỉ người run rẩy ngay trong căn nhà của mình. Hắn đứng ở ban công, chĩa cả hai ngón trỏ trái và phải chếch nhau 45 độ bắn. Bùm. Bùm. Có ai là nạn nhân của hắn không? Cũng không ai biết. Nhưng hắn đã chứng kiến một cảnh tượng dị thường, những con ma hiện hình. Và hắn nhận ra Hitler, Stalin, Mao Trạch Đông, Pol Pot… cùng vô số tướng lãnh mang quân hàm và huy chương. Tất cả họ hướng về hắn với vẻ cung kính, như thể chính hắn mới là lãnh tụ tối cao. Hắn lớn tiếng: Cho chúng mày an nghỉ. Những con ma biến mất.

Bây giờ thì hắn sợ. Bởi hắn biết những con ma vẫn quanh quẩn bên hắn.

Hắn phải làm gì? Không biết.

Những con ma bao vây hắn, như những con virus rình rập. Thế giới bất an. Hắn lại chĩa ngón trỏ vào một chỗ nào đó. Bùm. Nhưng ma thì vô hình. Virus lại quá nhỏ. Bùm hay không bùm cũng không ảnh hưởng gì đến chúng. Làm thế nào để giết được ma và virus không chỉ là một câu hỏi khoa học mà còn là vấn nạn triết học nhân sinh. An bình của con người phụ thuộc vào khả năng tiêu diệt thế lực thù địch của mình. Nhưng ma và virus xỉa xói vào mặt con người rằng bọn tao cũng có quyền tồn tại.

Làm thế nào để sống chung hòa bình? Con người phải chết thành ma, cũng như phải biến thành phân bón. Những giấc mơ hiệp nhất chỉ là hão huyền. Hắn muốn văng tục, nhưng văng tục thì thiếu văn hóa. Bùm. Bùm.

Đôi khi, hắn nghĩ bọn bợm nhậu không phải không có chính nghĩa. Cho dù đấy là một cuộc tự sát bầy hầy. Bọn láu cá hơn sẽ đẩy đồng loại vào một thánh chiến. Chết càng nhiều càng hiển hách. Thế giới không có kẻ thù là một thế giới vô nghĩa. Không có kẻ thù thì cũng không có anh hùng. Lại phải bùm một phát. Hắn cười gằn, không ra sảng khoái cũng chẳng phải mỉa mai oán hờn.

Bạn cứ nhân văn nhân ái đi. Cũng tốt thôi mà. Phải đấy, nhân văn nhân ái tất nhiên chính nghĩa cao cả. Nhưng không có bọn khốn nạn thì lấy đâu ra bạn nhân văn nhân ái. Bùm. Bạn có sao không? Hắn giết bạn đấy.

Thật ra, hắn chỉ đùa. Cuộc sống nhàm chán, không đùa làm sao vui. Bọn nghiêm túc nghiêm chỉnh thì chim phải giấu trong quần. Chim không biết bay biết hót thì vứt. Triết lý vụn đấy à. Không, minh triết của thánh hiền. Thánh hiền thì cũng phải có lúc cần cởi quần. Có khi quên mặc quần lại là một trạng thái của Phật tính. Bản lai diện mục. Thiên đường hay địa ngục cũng tại tâm. Mà mượn tâm để sống cũng chỉ là một loại nhu nhược yếm thế.

Chán.

Thượng đế cũng có phe. Phe nào cũng có Thượng đế. Nhưng giết chết Thượng đế như Nietzsche có thành siêu nhân tự tại được không, chả ai dám chắc. Hắn muốn giết cả Thượng đế, cả Nietzsche. Nhưng rồi hắn cười, liệu có thể giết những kẻ đã chết? Cuộc truy vấn nào cũng vớ vẩn. Hắn lững thững bước đi. Bóng hắn nghiêng đổ xuống giữa trời chiều hoe vàng. Hắn đi vào đêm hoang vu. Và mất tích.

2.

Hắn đang đánh một con rắn. Như một giấc mơ. Con rắn quay đầu mổ vào chân hắn rồi bỏ chạy. Hắn bảo hắn miễn nhiễm với tất cả. Cũng chỉ là một giấc mơ. Thật ra, vào lúc ấy hắn đang ngồi đung đưa hai bàn chân dưới nước. Cả chân hắn và nước đều không thật. Những ý nghĩ lan man trong đầu cũng không thật. Hắn tự hỏi mình là hiện thực hay trừu tượng? Và rồi, hắn cay đắng nhận ra hắn chỉ là một biểu tượng.

Cho đến khi có một người đàn bà bước đến bên hắn, mặc nhiên như một người quen, bà đưa cho hắn nắm xôi bảo ăn đi. Hắn là thằng Bờm không cần quạt mo. Hắn thấy điều đó là đương nhiên. Và cầm ăn. Người đàn bà hỏi hắn, làm gì ở đây? Hắn bảo, tìm đạo. Người đàn bà chúm chím lả lơi cầm tay hắn đưa lên ngực mình, nói đạo đây. Hắn bóp nhẹ vú bà, đạo khả đạo phi thường đạo, rồi buông thõng tay. Tôi vô can. Bất chấp hay cố chấp không phải là hắn. Ông Khổng Tử bảo trung dung là đạo của người quân tử. Hắn vỗ vai người nước Lỗ bảo, thôi về nhà chăn gà cho vợ đi. Khổng Tử buồn buồn nói, vợ tôi bỏ theo trai rồi. Hắn cười bảo, kiếm vợ khác. Gái trẻ nhiều lắm. Nhưng Khổng Tử giữ lễ mất vợ đến ba năm mới tục huyền. Không một ai biết trong ba năm nằm không một mình Khổng Khâu nghĩ gì.

Phần hắn, hắn mường tượng nếu trong ba năm ngủ chay không đàn bà thì chắc chắn sẽ không làm được gì. Chỉ loay hoay với sự thèm khát nhục cảm, còn đâu thì giờ cho chí lớn. Nghĩ đến đấy, hắn lại tự hỏi, thế nào là chí lớn? Chả lẽ kiếm cơm, kiếm vợ, kiếm gái là chí nhỏ sao? Ý nghĩa của con người là gì? Phải kinh bang tế thế mới ra con người à? Bọn to mồm xúi trẻ con ăn cứt gà mới chính là bọn giết người, hắn xác quyết.

Hắn nhìn lại người đàn bà đang ngồi bên cạnh. Hình như bà đang theo đuổi một ý nghĩ nào đó, hắn không biết. Cũng có thể bà không nghĩ gì. Bà chờ đợi. Hắn đặt tay lên đùi bà, xoa nhẹ. Đây có phải là hiện thực không? Người đàn bà nói, nắm xôi là hiện thực vì nó làm cho ông no. Tôi cũng là hiện thực vì tôi là người mang xôi đến. Còn có một hiện thực khác, nếu ông ôm tôi. Hắn thử ôm bà. Mùi người đàn bà nồng ngái. Một siêu thực. Hắn áp vào má bà và xiết chặt lưng bà. Người hắn phồng lên. Không biết thực hay giả.

Người đàn bà dìu hắn về nhà. Tắm rửa cho hắn. Bị nhột khi kỳ nách, hắn co người lại và cười. Bà bảo chỗ cần nhột thì không nhột. Rồi bà vỗ vào mông hắn. Tắm là một thực tại. Nhưng hắn không tránh khỏi cảm giác hoang đường. Tại sao bà lại tắm cho hắn? Bà là ai? Hắn không dám hỏi. Trong tận cùng lý trí còn sót lại, hắn sợ bà sẽ biến mất nếu hắn ngu ngốc hỏi bà.

Hắn nghêu ngao hát một câu, như con chim ngứa cổ. Nhưng nhà thơ Xuân Diệu không ngứa cổ vẫn hót, vì ông cần ăn. Đó là cuộc cách mạng của miếng ăn. Người đàn bà xúc cho hắn một tô cơm với hầm bà lằng thức ăn, tất cả các món kho, xào và canh. Bà cũng ăn và trông chừng hắn.

Khi đêm đến, bà ôm hắn trên giường. Vuốt ve hắn. Và bản năng của sự sống vươn mầm xanh tươi. Cặc hắn dựng lên thẳng đứng.

Hắn là bài thơ của bà. Nghiệt ngã và vô ưu.

3.

Núi Mê lừng lững một mình giữa đồng bằng. Nơi hắn sống, vừa đủ xa tầm mắt để chiêm ngắm ngọn núi, cũng vừa đủ gần để đôi chân leo lên khi muốn đè một giấc mơ. Hắn bảo núi không phải là một công án thiền nhưng là một thách thức cho cả trí tuệ và thể xác. Tuy nghĩ thế, nhưng việc hắn leo núi chỉ để chơi với khỉ. Và nhìn núi cũng chỉ để biết rằng đời có chỗ cao chỗ thấp. Không triết lý gì.

Mỗi khi chiều về, nhìn ngọn núi mờ dần trong hơi sương, bao giờ lòng hắn cũng tràn ngập nỗi nôn nao, bất định và hoang mang. Chúa không cứu vớt hắn. Mà hắn cũng không muốn được cứu vớt. Thiên nhiên và con người, xung đột và thuận hòa trong cùng một cảm xúc hiện hữu. Như thể trầm luân. Như thể thôi thúc mà không biết phải làm gì.

Giữa lúc ấy lưỡi tầm sét từ trời đánh xuống. Cháy xém lông tóc, hắn càng trở nên ngơ ngẩn, bần thần. Và dường như mất kiểm soát bản thân.

Thế giới khác đi. Xô lệch và méo mó.

Làm thế nào để tồn tại có thể là mối bận tâm của cả loài người, riêng hắn thì không. Trời sinh voi sinh cỏ. Ông Bụt của cổ tích không hiện ra, nhưng lòng từ bi của Bụt thì vô hạn, ngài gởi đến cho hắn một người đàn bà thuần hậu. Bà tảo tần cưu mang hắn như định phận. Vừa mơ vừa thực.

Giống như hai bóng ma vật vờ, họ đi qua thế gian gập ghềnh mà phiêu linh. Không ai biết họ. Nhưng núi Mê và đồng bằng hằn sâu vết chân họ cũng như thấm đẫm mồ hôi họ nhỏ xuống. Những khó khăn của cuộc sống không làm họ lo âu. Họ sống như vốn dĩ, cả với những điều hữu hình và vô hình.

Trên cánh đồng dưới chân núi Mê, mùa màng đi qua và để lại cho họ lương thực và niềm vui.

4.

Tưởng như không có lịch sử, nhưng lịch sử một hôm đến gõ cửa nhà hắn, bảo cả cái làng này thuộc diện qui hoạch, vì thế cái nhà và mảnh vườn của hắn sẽ được giải phóng đền bù. Hắn cười hỏi lại, thế sự bình an của tôi có được đền bù không? Lịch sử nghiêm nghị phán cái này đã có đảng và nhà nước lo.

Cả làng hắn gào khóc. Ai oán tận trời xanh.

Không chỉ có những thằng Bờm, thằng Cuội, làng hắn cũng có những ông trạng, thày đồ và cả những chiến binh. Họ chống lại lịch sử. Họ bảo lịch sử là bọn bất nhân. Nhưng chính nghĩa không thắng được cường bạo. Ngày định mệnh, xe xúc đến đập tan nát mọi mái ấm. Bom xăng và lựu đạn nổ. Cả làng bị bắt.

Hắn và người đàn bà khôn ngoan của hắn đã trốn thoát bằng cách bay thẳng lên trời.

Họ làm dân du mục giữa thành phố quang vinh của thời đại xảo trá.

Tự hào. Không tự hào là không yêu nước. Hai vợ chồng hắn cùng đi bán vé số cho những ước mơ đổi đời. Thường thì hắn hay đứng hát trước những quán nhậu, những mối tình buồn làm cho hắn đỡ buồn. Đôi khi, hắn thuyết giáo như một ông đạo. Tuy nhiên, không bao giờ hắn quên kết thúc bài rao hàng bằng câu (địt con mẹ) đứa nào tao không nghe tao nói là phản động. Từ ngỡ ngàng đến thích thú, người ta móc tiền mua vé số của thánh chửi.

Con người tuy yếu đuối nhưng lại thích hung bạo, vì thế chửi là cách làm con người thỏa mãn nhất. Nghe người khác chửi hay tự chửi đều có công dụng là xoa dịu “nỗi đau thân phận” và giải phóng những ẩn ức nội tại. Chửi như hót là một nghệ thuật sống. Hắn thực hành nghệ thuật ấy như một cách tồn tại. Hôm nào muốn về sớm, hắn sẽ lôi một nhân vật đang tai tiếng nào đó trong chính quyền ra chửi. Hôm ấy hắn sẽ bán hết rất nhanh. Người ta thấy hắn “ngon”. Chửi và nghe chửi là một niềm vui.

Nhưng không phải lúc nào hắn cũng thích chửi, có hứng mới chửi. Như thi sĩ làm thơ, hắn chửi không độc địa, mà bông lơn. Như vô tội. Nó khơi dậy nơi người nghe một âm vọng phản tỉnh về thói đạo đức giả. Thật ra, hắn cũng chẳng quan tâm thế nào là đạo đức. Cứ vui là được.

Đấy là lẽ sống của hắn.

Người đàn bà cũng có chiêu thức của mình, bà ghé tai mọi thể loại giống đực, mua vé số của em thì em cho nhìn vú. Nhìn vú hiệu nghiệm hơn nghe chửi. Ngày nào bà cũng bán được gấp đôi hắn.

Tuy nhiên, bà vẫn giấu hắn kiểu gợi tình dụ khách ấy vì sợ hắn ghen. Thực tế, đấy chỉ là một ý nghĩ. Vốn là con cháu tổ mẫu Âu Cơ đẻ giỏi, nhưng bà vẫn đoan trang theo đạo đức ông bà. Bà không cho ai xem vú như bà muốn khoe, nhưng bà biết cách cho giống đực thấy vú bà đẹp. Bà dùng cả hai tay duyên dáng xốc lại bầu vú đần độn cho ngay ngắn. Vú là một bộ phận khác thường, thằng cha đàn ông nào mà không thích nhìn vú phụ nữ. Bà có thì bà khoe.

Một hôm, người đàn bà của hắn về sớm bất thường đúng hôm hắn bệnh nằm nhà. Tức giận và đau khổ, bà vừa kể vừa chửi, đụ má chúng nó cướp hết của em rồi.

Hắn lại phải đụ má thêm một lần nữa, rồi hôm sau gắng gượng đứng dậy đi bán, dù chưa khỏe hẳn.

Càng ngày hắn càng thích bùm một thằng mất dạy nào đó và chửi tục lung tung. Tuy nhiên, hắn bảo tưởng tượng giết người hay chửi tục như hắn cũng không thể sướng bằng làm nghề lãnh đạo chính trị hay tinh thần. Đấy mới là đỉnh của mọi chọn lựa. Giết cả linh hồn con chiên.

Kẻ tiên tri hay gã thày bói cũng chỉ là một cách nói. Và cũng không gì dễ dàng hơn để bán một xấp vé số bằng cách phán một câu gì đó về số phận con người cho một kẻ mê tín bất kỳ, mà ai chẳng mê tín, hắn nghĩ thế. Hắn bảo, xét cho cùng mua vé số có khác gì mua một vé vào thiên đường. Chẳng những thế, hắn còn rộng lòng khuyến mãi cho những người có đức tin vào định mệnh một niềm hy vọng về tương lai của mình nhiều lần hơn số tiền trúng thưởng. Vâng, thưa ông chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, cơ may sẽ đến với ông và làm ông đổi đời. Bạn tò mò muốn biết rõ chi tiết hơn? Này thì chiều. Sẽ có một người đàn bà sang trọng hộ mạng ông và giúp đời ông lật sang một trang sử mới. Chưa thỏa mãn hả? Được thôi, nhưng tôi còn phải đi bán tiếp. Có duyên thì lần sau gặp nhé. Ông muốn mua hết à? Tôi nói không sai đâu. Đời ông rồi sẽ còn hơn cả trúng số.

Hắn chẳng lừa gạt ai.

Người vĩ đại nhất là người lừa gạt giỏi nhất, hắn quả quyết. Vì thế, người cả tin sẽ là người thánh thiện nhất. Tương tự, người đần độn sẽ là người anh hùng nhất. Trong thế giới này, chỉ có kẻ lừa gạt và người bị gạt. Càng vĩ đại càng lưu manh. Kẻ giác ngộ sẽ đi vào sa mạc. Ở đó không có ngục tù và hoang vu sẽ giải thoát họ. Nhưng kẻ giác ngộ sẽ bị gọi là điên. Vì thế, điên cũng là chân lý. Và chân lý thì bất nhất tâm thần phân liệt.

Dẫu thế nào, hắn vẫn là người tự tin.

Khi chúng sinh còn lầm than trong cõi mê, hắn bán giấc mơ 10.000 đồng và rao giảng về cõi phúc lộc. Người ta gọi hắn là “ông đạo vé số” hay “thánh chửi” tùy vào mức độ cảm nhận. Hắn nói, phúc phần là trời cho, nhưng muốn được phúc thì phải xin. Cơ chế xin – cho là đạo của trời, vì thế muốn trúng số thì vừa phải mua vừa phải cầu nguyện. Ai không biết cách cầu nguyện thì hắn cầu nguyện giùm.

Ông đạo vé số càng ngày càng linh thiêng nhờ tiếng đồn. Thời huy hoàng nhất của hắn là khi chúng sinh xếp hàng mua vé số quốc gia hay xin số đánh đề từ chính bàn tay thần tài của hắn, như cách người ta xin lộc ờ Bà Chúa Kho hay Bà Chúa Xứ. Nhưng lộc nào thì cũng có hạn, mỗi ngày hắn chỉ bán 500 vé đủ sở hụi cho cơm áo hàng ngày. Hắn nói, thần tài cũng thích nịnh và tung hô như tất cả các vị thần khác. Biết nịnh thì tất thịnh. Nhưng không một ai biết thần tài thích nịnh kiểu gì, vì thế trúng số chỉ là chuyện mơ màng của những người mơ mộng. Con người là một sinh vật mơ mộng, cũng vì thế, kẻ nào có thể mang đến cho con người những giấc mơ càng hão huyền thì kẻ ấy càng có cơ may nắm giữ được linh hồn con người. Hắn cũng bảo kẻ nào càng điên thì càng vĩ đại.

Trong thâm tâm, hắn biết hắn là kẻ vĩ đại. Nhưng hắn không thể tạo ra những giấc mơ cho người khác. Hắn nói với người đàn bà của mình, bán vé số là biết thân biết phận, không ai thù mình vì bán vé số trật, cho dù đó cũng chỉ là một cách lừa đảo.

Dù sao, để có thể ngủ yên giấc, mỗi tối hắn đều tự chuốc cho mình một ly rượu đế. Và để cho vợ ôm.

5.

Bán giấc mơ cho người khác, nhưng vợ chồng hắn không mơ. Hắn cũng chẳng tin có một phép màu nào có thể làm cho hắn hay vợ chồng hắn đổi đời. Vì thế, kiếm được đủ ăn là mừng. Không ốm đau bệnh hoạn là mừng. Đêm nằm có vợ để ôm là vui.

An phận thủ thường, tưởng thế là yên thân. Nhưng một đêm như ác mộng, khu nhà trọ hắn thuê bị giải tỏa. Không có phép màu cho vợ chồng hắn bay thẳng lên trời, gia đình hắn bị đẩy ra đường.

Đường thì đủ dài và rộng cho vợ chồng hắn lang thang.

Cũng may, chỉ phải mất mấy ngày ngủ hàng hiên, hắn tìm được chỗ ở thuê khác. Chưa bao giờ cảm giác về cõi tạm của hắn lại cụ thể đến thế.

Và hắn chán đời, uể oải như sự thờ ơ dần dà của vợ. Rồi một ngày kia vợ hắn không trở về nữa. Đi tìm khắp các bệnh viện không thấy, hắn hỏi thăm các bạn bán vé số mới hay mụ vợ đi theo một thằng đàn ông khác. Đó là một người mù, cũng bán vé số, nhưng có giọng ca rất hay. Hắn không hiểu nổi sự tình oái oăm này.

Những ngày đầu, tự ái đàn ông khiến hắn cảm thấy nhục. Sau giờ đi bán, chiều về hắn uống rượu chửi thề nguyền rủa người phụ bạc.

Cho đến một ngày nhận ra sự trống vắng cô đơn cũng là tự do, hắn nguôi buồn khổ.

Và hắn hoan hô tự do.

Không bị vợ quản lý, ghen tuông cũng là một cái giá đáng để trả. Hắn tận hưởng tự do bằng những chiều tối hoang mang và những đêm mịt mù mông lung, một mình. Chỉ có một kỷ luật duy nhất mà hắn phải tuân theo là mỗi sáng đi bán vé số dạo. Hắn bình thản nhìn người khác hưởng thụ trong các quán ăn, quán cà phê. Không tị hiềm, bởi hắn biết hạnh phúc không nằm bên ngoài cuộc sống. Vả lại, số phận không phải là cái ta có thể lựa chọn. Đôi khi, nhìn những khuôn mặt ngơ ngẩn của người khác trong lúc đóng vai kẻ tiên tri, hắn không thể không thỏa mãn. Quả thật, bắt linh hồn người ta dễ hơn chinh phục thể xác. Và sự thú vị cũng tao nhã lớn lao hơn. Tuy nhiên, hắn vẫn thấy những kẻ thần phục ngôi lời trong hắn cái hèn mọn đáng ghét. Và hắn cũng chỉ muốn chĩa tay vào mặt bất cứ ai bùm một phát. Không thương tiếc.

Con người không đáng sống.

Cũng đôi khi, hắn tự chĩa ngón tay vào thái dương mình, bùm. Hắn cũng không đáng sống hơn người khác.

Thế nhưng, cuộc đời vẫn vui tươi sánh vai cùng đau khổ đi qua trần gian nuôi dưỡng mầm hy vọng. Sống và chết chen nhau cùng lên đường. Điều dễ dàng nhất là xổ toẹt mọi thứ, nhưng chẳng ai làm được.

6.

Bất ngờ dịch cúm covid ập đến bủa vây cả thế giới trong sợ hãi. Thành phố đóng cửa và không chỉ người bệnh bị cách ly, những người trong gia đình hay những ai đã từng tiếp xúc với bệnh nhân đều bị cưỡng bức bắt vào các khu cách ly tập trung được lập một cách vội vã, thiếu thốn mọi phương tiện sinh hoạt cũng như chăm sóc y tế. Những hàng rào kẽm gai, những ống cống bê tông được dựng lên khắp nơi để ngăn chặn con virus. Bi kịch của tư duy chiến tranh, cực đoan bệnh hoạn dẫn đến số người bị nhiễm bệnh và tử vong càng ngày càng nhiều.

Cấm đường, cấm chợ, cấm buôn bán. Nghề bán vé số dạo của hắn tất nhiên cũng bị cấm. Làm thế nào để sống qua ngày? Hắn lập lại câu hỏi một ngàn lần. Và một ngàn lần bế tắc. Muốn ăn mày cũng không xong. Chẳng còn cách nào khác, hắn nghĩ cách ăn vạ cuộc đời.

Hắn không thể một mình phá kho thóc, cướp lương thực. Tìm đến một ngôi nhà đẹp bên đường có mái hiên, hắn trải chiếu ngủ khi mọi người thức, và thức khi mọi người ngủ. Đói cũng phải tao nhã, hắn ca hát và nói tiên tri. Trước khi ngừng rao giảng, bao giờ hắn cũng phải bùa một câu (địt con mẹ) đứa nào không nghe tao nói là phản động, như hô khẩu hiệu. Tất nhiên cũng đến lúc người trong nhà và hàng xóm khó chịu, người ta đuổi hắn đi. Hắn bảo tôi đói. Chẳng đặng đừng, người ta cho hắn ăn. Và hắn đi. Cứ thế hắn đi từ chỗ này qua chỗ khác cũng vẫn một chiêu hồn nhiên ca hát và nói thánh nói tướng.

Có người cắc cớ hỏi hắn, làm sao ông có thể nói tiên tri hay thế? Hắn bảo có gì đâu, tôi học tập lãnh đạo mà. Người ta càng khoái hắn. Và hắn được cho ăn tử tế, thậm chí có người còn cho tiền.

Dù bị phong tỏa đến nghiệt ngã và vô lối, đói khổ và tuyệt vọng, nhưng cách này cách nọ người ta vẫn sống. Sự chịu đựng của con người quả thật vô hạn. Phẩm giá bị chà đạp nhưng không một ai cảm thấy bị xúc phạm. Sự sợ hãi vốn làm con người hèn hạ, họ cũng sẽ hèn hạ cho đến muôn đời sau. Hắn chĩa tay về phía trước. Bùm. Bùm.

7.

Ở bước đường cùng, con người sẽ được cứu vớt. Các nhà tiên tri lớn đều nói thế. Nhưng hắn cho rằng điều ấy là may mắn.

Và may mắn đã đến với hắn. Có một người đàn bà độ lượng đầy tình mẫu tử bán trái cây lấp ló trong nhà bảo hắn “ông vào nhà tui mà ngủ”. Như một tất yếu phải đến, hắn lẳng lặng cầm bọc quần áo bước vào nhà bà như trở về một nơi chốn cũ. Hắn bảo, sự giản dị là minh triết của cuộc sống.

Ngôi nhà chỉ lớn cái chiếu một chút, nhưng có gác, nằm cạnh một nghĩa trang xưa yên tĩnh. Trong nhà còn có một mẹ già. Bà bảo, ông tắm rửa nghỉ ngơi đi.

Cảm giác về sự sạch sẽ sau bao ngày lê la ngoài đường giống như được thanh tẩy không chỉ bằng nước mà còn bằng từ tâm giải nghiệp của con người dành cho nhau.

Bà già dọn cơm cho ba người ăn, khá đầy đủ.

Hắn cảm nhận được sự ấm áp của bầu khí gia đình. Hạnh phúc thấm từ tốn vào hắn qua những hạt cơm nóng và làm dậy lên một cảm xúc biết ơn sâu xa.

Ngoài kia, thành phố đang chìm xuống cơn đau dịch bệnh. Những con đường hun hút vắng tanh, chỉ còn những người đi giao hàng qua lại. Thành phố đang chết. Nhưng ở giữa cõi chết ấy, một người vừa hồi sinh. Hắn không hiểu được sự nhiệm màu của cuộc sống.

Đêm ấy hắn ngủ ngon lành. Và hoàn nguyên là một người đàn ông tháo vát.

Thành phố vẫn phong tỏa, hắn không thể làm gì ngoài việc sửa chữa vài vật dụng đã lỏng lẻo và sắp đặt lại chỗ để đồ dùng trong nhà cho hợp lý và tiện dụng. Người đàn bà thì vẫn cố gắng luồn lách qua những chốt kiểm soát để lấy hàng và giao hàng cho khách quen. Nhờ thế, cuộc sống vẫn còn thoi thóp được.

Và bà đã làm một cuộc cách mạng bản thân để mang về một người đàn ông xa lạ làm sở hữu. Như núi lửa phun trào bất chợt sau những năm dài tưởng chừng quên lãng, nhưng cũng phải mất hơn một tuần, người đàn bà mộc mạc ấy mới dám ôm hắn trong đêm. Và bà đã thiêu đốt mình trong từng ngày khám phá những bí ẩn của thân xác.

Thế rồi bà mang bầu. Một kỳ diệu khác của sự sống lớn dần lên trong bà.

Nhưng cuộc sống vất vả với chiếc xe đạp chở nặng trái cây đã khiến bà sảy thai chỉ sau vài tháng cưu mang. Bà rơi vào cơn trầm cảm đến độ không muốn làm gì nữa.

8.

Khi đợt dịch qua đi cũng là lúc hắn đổi nghề thay vợ kiếm cơm. Chiếc xe đạp được chế thành xe lôi, hắn lại rong ruổi trên mọi nẻo đường với một cửa hàng trái cây vui mắt.

Buôn bán gì cũng cần có nghệ thuật và cái duyên. Hắn giở lại trò cũ vừa rao hàng vừa chửi thiên địa quỉ ma thánh thần. Nhưng (địt con mẹ) đứa nào không nghe tao nói là phản động vẫn là tuyệt chiêu dẫn dụ nhất.

Từ đáy lòng, hắn cảm thấy cần phải có cách tri ân vợ và chuẩn bị cho tương lai những đứa con sau này. Bàn với vợ thuê một cửa hàng nhỏ sát ngay đầu chợ làm cho tươm tất, đẳng cấp hơn để thu hút người tiêu dùng khá giả, hắn bảo nghèo chơi với nghèo có mà chết chùm à. Hắn thuê làm kệ, tủ trưng bày với những hàng hóa được trưng bày đỏm dáng nhất. Hắn thành công một cách ngoạn mục không chỉ vì trái cây của hắn bán tươi ngon mà còn bởi vì cách rao hàng vô đối của hắn, dù cửa hàng của hắn có giá bán mắc nhất chợ. Hắn bảo tiền nào của đó, nhưng vẫn không quên chửi vu vơ (địt con mẹ) đứa nào không nghe tao nói là phản động. Hắn cũng thích ví von tục tĩu kiểu nhìn ngon như vú thiếu nữ, hoặc hấp dẫn như mông đàn bà. Tuy nhiên, vợ hắn vẫn một mực đoan trang niềm nở với khách hàng.

Chỉ hơn nửa năm hắn đã đủ hào phóng để tặng chiếc xe đạp cũ cho một người quen từng bán vé số dạo như hắn và mua được chiếc xe gắn máy cũ. Thêm một năm nữa, vợ chồng hắn mua hẳn một chiếc xe gắn máy mới cáu cạnh.

Đời thế là vi vu.

Hắn xây lại nhà, lên thêm tầng và sắm TV, tủ lạnh mới. Cuộc sống ổn định, nhưng vợ hắn lại không thể có thai lần nữa. Thuốc men và thần thánh đều vô hiệu. Thật ra, với hắn thì có con hay không chẳng có gì quan trọng. Hắn không có nhu cầu nối dõi tông đường, hắn bảo một dòng giống nửa điên nửa khùng như con cháu vua Hùng thì nối dõi để làm gì.

Cho dù đang rất vui thú với việc kiếm ra tiền và luôn nhớ ơn người đàn bà đã cưu mang mình, nhưng đôi khi rảnh rỗi ngồi nhìn trời cao hắn không khỏi cảm thấy bị ràng buộc. Gần như hắn đã quên mình là ai. Nghĩa vụ chính là liều thuốc độc giết chết ý nghĩa cuộc sống. Nhưng tự do liệu có phải là tuyệt đối hạnh phúc? Hắn dùng dằng với ngày tháng và cuộc đời mình giữa sự yên ổn và ước muốn buông bỏ. Tiếng gọi từ sâu thẳm của mây trời vẫn thầm vọng trong máu. Và đôi chân quen rong ruổi đôi khi bồn chồn vu vơ.

9.

Virus cúm tàu quay trở lại với mức độ lây lan nhanh hơn. Nó bay trong không khí tìm hơi người, len lỏi vào nỗi hoang mang sợ hãi. Giống như chiến tranh. Giống như khủng bố. Con người không biết ẩn nấp ở đâu cho an toàn. Xã hội hỗn loạn. Chính quyền một mặt ra sức chống đỡ dịch bệnh, nhưng cũng đồng thời xử dụng các biện pháp phòng chống ấy để ngăn ngừa mọi mầm mống bất mãn trong dân chúng có thể bùng phát. Vì thế, không những con người bị dịch bệnh đe dọa mạng sống, mà còn bị chính quyền vây hãm trong những “pháo đài” đến tận mỗi căn nhà hay những khu cách ly tập trung chật chội dơ bẩn. Chẳng những thế, các nhân viên công quyền còn nhũng lạm quyền hành xử phạt người dân ra đường không có lý do chính đáng, nhưng thế nào là chính đáng lại thuộc quyền cho phép của các ông thần thi hành công vụ, nó không phải cái khẩn thiết thật sự của người dân.

Chợ búa hàng quán đóng cửa trong những hàng dây phong tỏa. Những khu phố ảm đạm đìu hiu, dịch bệnh tuy đáng sợ, nhưng thiếu ăn còn đáng sợ hơn. Có tiền hay không có tiền, không một ai thoát khỏi nỗi ám ảnh tìm kiếm thực phẩm.

Hàng ngàn người lũ lượt tháo chạy khỏi thành phố đang tắt thở bằng đủ mọi cách kể cả đi bộ, bất chấp rủi ro và nỗ lực ngăn cản của chính quyền. Họ lê lết, vạ vật dọc đường như những mảnh giẻ rách trong cơn lốc của ngày tận thế.

Không việc làm, không tiền bạc, không nhà cửa… nhưng về quê, ít ra họ còn có đất để cạp.

Phần hắn, hắn vẫn sống khỏe bằng cách mua chui bán lậu và giao hàng tận nhà. Ít ra, hắn không lợi dụng thời cơ nâng giá chặt chém làm giàu nhưng cũng không muốn làm chuyện bao đồng cứu trợ cho người khác, hắn bảo chuyện ấy để đảng và nhà nước lo. Tuy nhiên, với những người đói khổ đôi khi bắt gặp đâu đó, hắn không thể không mở lòng chia sẻ ít cây trái sẵn có.

Hắn đang trở nên tỉnh táo và thực tế?

Không, hắn như kẻ chơi bập bênh giữa thực tại và hư ảo. Bởi hắn vẫn là con cháu vua Hùng nửa điên nửa khùng. Khi bóng tối bao phủ, thế giới này đóng lại thì một thế giới khác mở ra. Ngôi lời từ sâu thẳm dấy lên nỗi khát khao hiển lộ. Nhưng ngôn từ là một tường thành mà hắn không thể vượt qua, vì thế mưa chiều điên loạn, nắng sớm lo toan, hắn tưng tửng những sấm ngôn kinh dị và văng tục thất thường.

Thế giới này phải bị phá hủy, bởi chỉ có sự phá hủy mới làm cho thế giới lành sạch. Nhưng địt mẹ chúng mày, bọn khốn nạn ăn tàn phá hại không chừa lại thứ gì mang dấu vết con người. Chúng mày đã chôn vùi cả lịch sử con người vào hố phân. Chúng mày tự sướng bằng cách ỉa rồi lại ăn. Chúng mày ca tụng nhau sáng suốt. Nhưng tao nói cho chúng mày biết, con sâu thì không thể đứng dậy sáng lòa, con khỉ thì không thể tiến hóa thành người văn minh. Căn nào cốt đó. Những kẻ khôn ngoan thức thời đã bỏ chạy. Thế giới này chật hẹp, không có chỗ cho con người trú ẩn. Tai ương sẽ đổ lên đầu ngươi và con cháu ngươi. Và những kẻ thiện lương cũng vì các ngươi mà mang họa. Chính các ngươi là tội ác và sản sinh ra tội ác. Các ngươi gieo mầm cho dịch bệnh phát sinh. Các ngươi là thảm họa diệt chủng. Không ai có thể cứu vớt các ngươi khi ngày phán xử đến.

Tại sao thế giới lại đầy tai ương? Hắn bảo làm gì có tội tông truyền mang tính mặc định. Chính con người và cách sống của nó tạo ra tai ương. Và đó mới là lý do xuất hiện của các đấng cứu đời. Hắn bảo, tao cũng là một đấng cứu đời. Những điều tao nói không phải bởi tao mà ngôi lời nói qua tao. Tin tao tức là tin ngôi lời và kẻ ấy sẽ được giải thoát. Chúng mày không thấy tao đã vượt qua thế giới này sao? Bởi đức tin của chúng mày không bằng hạt cải. Mặt đất sẽ mở ra và chúng mày hãy mở mắt ra mà nhìn, không phải ba nghìn thế giới của chư Phật, mà ba nghìn lần của ba nghìn lần của ba nghìn lần ta bà chúng sinh trong vô lượng kiếp xoay chuyển. Đó chính là ý nghĩa tồn sinh. Nó tồn tại vì chính nó. Vì thế, các đấng cứu đời chỉ là cách con người giải trí. Một hiện tượng tái tạo cân bằng giữa thiện và ác. Nhưng thiện ác vốn không thật, nó tồn tại cho sự ảo hóa. Đừng mất công vì nó làm gì.

Tuy nhiên, con người vẫn cứ phải khốn khổ lao đao tồn tại giữa vô thường bấn loạn. Phật bảo sắc tướng cũng tại tâm, nhưng hắn bảo sướng khổ mới là thật. Và sướng khổ là nghiệp của nhân quả luân hồi. Cuối cùng hắn nói, cuộc đời này chán bỏ mẹ. Cứ làm gì được cho sướng thì làm. Các đấng cứu đời, xét cho cùng, cũng chỉ là một bọn giết người.

Không có giấc mơ nào có thể cứu rỗi con người, cũng không có cái đẹp nào cứu rỗi thế giới. Tính cừu thì bất biến. Minh trí là sống tận cùng với thực tại như bây giờ là vĩnh cửu.

Con người lừa đảo nhau bằng những lời hoa mỹ. Hãy trần trụi như khi đến và đi khỏi mặt đất này.

Cái gì mà to mồm thế? À, hắn đang say. Rượu nói thay cho ngôi lời.

10.

Tất cả các bệnh viện trong thành phố đều được trưng dụng để chuyên trị cúm tàu và tất cả đều đã quá tải. Mọi phương tiện thiết bị y tế cũng đã cạn kiệt. Những bệnh nhân mới không tìm được chỗ chữa trị. Cả thế giới lao đao và hoang mang. Một cuộc thanh lọc của tự nhiên với tốc độ càng ngày càng nhanh. Còn thở là còn nguy cơ nhiễm bệnh. Các nhà khoa học chạy đua với thời gian để tìm ra vaccine cũng như thuốc điều trị. Nhưng virus không ngừng có những biến thể mới. Làm thế nào để tồn tại trong cơn lốc càn quét tàn khốc này?

Có những ngày say xỉn xong, hắn nằm khóc. Hết khóc rồi lại chửi.

Địt con mẹ chúng mày. Còn gì khốn nạn mà chúng mày chưa làm không?

Sự thay đổi đột ngột từ một thành phố ồn ào năng động sang một thành phố ngưng trệ vắng lặng, nó rờn rợn như một thành phố ma. Dây giăng, hàng rào kẽm gai và chốt chặn phong tỏa khắp nơi gây ra cảm giác thê lương, tù hãm và khủng bố. Bọn lâu la hung hãn lạm quyền đe nẹt, cấm đoán và xử phạt vô tội vạ người dân ra đường kiếm miếng ăn theo những lý luận ngu xuẩn của chúng. Việc từ thiện cũng bị làm khó dễ. Giữa những ám ảnh của cái đói và cái chết, chính quyền lúng túng với những biện pháp sai lầm, và người nghèo vốn đã không thể kiếm ra tiền càng khốn khó. Người ta lo sợ một sụp đổ toàn diện.

Mùa mưa đến, những kẻ không nhà nhàu nát dưới mái hiên đường phố. Những thân phận co ro ngoài lề xã hội không một ai quan tâm.

Hắn bảo, viễn cảnh về một thế giới đại đồng nằm ở phía bên kia cõi sống. Chỉ có cái chết mới mang lại bình đẳng cho tất cả.

Chưa bao giờ hơn lúc này, hắn muốn bỏ đi đến thế. Nhưng hắn biết phía ngoài kia là địa ngục. Và hắn không bao giờ muốn quay trở lại chỗ mù mịt đó. Nhưng thiên đàng ở đâu hắn cũng không biết. Dù hắn thừa hiểu, uống rượu không phải là một thú vui, cũng không phải là một giải pháp cho những bế tắc. Nó không làm lãng quên điều gì. Ngược lại, nó đào sâu hơn cái bi đát của những nỗi niềm bèo bọt. Nhưng hắn không thể không uống. Nó là sự dày vò của nỗi cô độc. Vì thế, khóc và chửi cả thế gian là sự ngạo ngược đáng được cảm mến nhất.

Càng ngày hắn càng chìm đắm vào chính mình. Cái tổ kén càng lúc càng dày. Những giấc mơ không lối thoát.

Số lượng người nhiễm cúm tàu mỗi ngày mỗi tăng, đường phố dường như chỉ còn tiếng xe cứu thương. Và người ta không điểm danh người bệnh nữa. Bây giờ chỉ còn là những con số vô hồn.

Dẫu sao thì hắn vẫn phải ăn. Cuộc mưu sinh không phải là những cơ hội. Nó là cuộc săn đuổi không có hồi kết. Hắn nghĩ, cũng may mà hắn không còn phải đi bán vé số dạo. Ai cũng phải ăn, vì thế bán cái để ăn không bao giờ sợ đói hay thất nghiệp. Không bán công khai thì bán chui. Kiểu gì cũng sống. Và sống được đã là may. Chất lượng hay phẩm chất gì đó đều xa xỉ.

Đường phố hiu hắt, chiếc xe lôi của hắn chở đầy trái cây các loại. Xe thong dong vì đường vắng, nhưng người lại hồi hộp. Và điều không thể tránh đã tới. Ba chiếc xe gắn máy vừa ra hiệu vừa ép xe hắn vào lề.

Một người hỏi, đi đâu?

Hắn đáp, dạ chở trái cây về phân phối cho bà con.

Có giấy phép không?

Hắn hỏi lại, giấy phép gì ạ?

Giấy phép ra đường.

Dạ, không có.

Một người khác nói, muốn phạt ba triệu hay giam xe?

Dạ, em hết tiền rồi. Các anh cho em xin. Nhà em nghèo xin các anh thông cảm.

Một người nói, mang xe về phường.

Xin các anh đừng tịch thu xe của em. Vợ con em đói.

Đói thì cũng phải tuân theo pháp luật chứ. Không nói nhiều. Mang xe về phường.

Hắn lục lại túi, chỉ còn sáu trăm ngàn. Móc hết cầm trên tay, hắn nói các anh thông cảm em chỉ còn nhiêu.

Một người giật lấy tiền của hắn, tha cho lần này thôi đấy. Lần sau muốn đi buôn thì nhớ mang theo đủ tiền phạt.

Hắn dạ, dạ.

Được cho đi, hắn vẫn hồi hộp, không biết phía trước còn gặp ma không.

Cũng là một cách kiếm ăn. Hắn tặc lưỡi chửi thề, địt mẹ chúng mày.

Thần chết lượn lờ. Cuộc sống co rúm trong sợ hãi. Hắn nghĩ đến chuyện quay về núi. Nhưng núi đâu còn của hắn. Núi trở thành giấc mơ, hoài vọng.

11.

Núi. Hắn nhìn núi. Núi ở xa tầm mắt. Núi ngay dưới chân. Núi ở trong lòng. Mịt mùng núi. Đức Chúa phán đức tin con người có thể dời được núi. Và hắn mang núi về thành phố. Hắn để núi trong góc nhà, thỉnh thoảng mang núi ra lau chùi rồi đặt lên bàn ngắm. Thật ra, đó chỉ là một cục đá. Dáng dấp cổ kính. Hắn bảo đó là Trời, Phật. Nhưng không bao giờ hắn thắp nhang. Hắn bảo Trời, Phật có chết đâu mà thắp nhang. Cục đá, núi, hay Trời, Phật khác gì nhau. Tôn thờ cục đá có hình đã là đi ra khỏi bản chất của đá. Trời, Phật có hình đã là giết chết Trời, Phật. Cho nên, hắn bảo đá thì hãy là đá. Và hắn lại vất cục đá trong xó nhà. Hắn nói, tự do là thoát được không những cái vớ vẩn và cả những điều vĩ đại.

Núi sập. Núi lở. Núi đè. Leo núi là một trò chơi nguy hiểm. Tuy nhiên, hắn bảo ngồi một chỗ nhắm mắt nhìn núi giống như thiền sư quay mặt vào tường mới là điều phi thường. Hắn đã nhìn núi như thế không phải chín năm mà sáu lần chín. Tất nhiên, núi vẫn là núi. Đôi khi hắn thấy hắn cũng là núi. Và núi là hắn. Nhưng núi của hắn ngày nào cũng lở, giờ nào cũng sập và hắn bị núi đè suốt năm mươi bốn năm.

Hắn bảo sự tưởng tượng làm con người trở nên bất tử. Ít ra, kẻ bị núi đè như hắn đã không chết. Nhưng hắn lại là kẻ lúc nào cũng muốn chết. Và chết là điều bận tâm lớn nhất của hắn. Chết trở thành một cách sống. Và sống là luôn luôn chết. Hắn bảo ai không biết về sự tái sinh thì kẻ ấy đã chết.

Ngoài kia, hay trong này, cơn gió mang đến sự đổi thay. Nhưng nỗi buồn chán thì miên viễn. Hắn giơ ngón tay trỏ vào thái dương, bùm.

12.

Việc buôn bán của hắn chỉ diễn ra trong buổi sáng. Từ bốn giờ hắn đã ra khỏi nhà, len lỏi qua các con hẻm để tránh chốt chặn và đội tuần tra, đến chỗ mấy mối quen cũ gom được gì thì gom, không chỉ trái cây mà còn đủ thứ rau củ. Hàng phân phối cũng theo cách len lỏi đó đến từng nhà. Tới mười giờ mọi thứ xong xuôi. Vợ hắn ở nhà nấu cơm. Thời gian còn lại chỉ là ăn và ngủ. Hắn bảo bi kịch hay hạnh phúc của con người, thật ra chỉ gói gọn vào mỗi việc ăn. Khởi đầu và kết thúc của mọi sinh mệnh.

Vốn đã không thiết sống, tình trạng phong tỏa thành phố càng làm cho hắn chán. Một hôm, hắn nói với vợ, tôi đi chết đây. Vợ hắn ngơ ngác, cái gì vậy? Không giải thích, hắn bước ra khỏi cửa. Vợ hắn níu áo, đang giãn cách, anh đi dâu? Hắn bảo, giãn cách thì lại càng cần đi. Hắn đẩy vợ ra, dứt khoát bước đi, không mang theo bất cứ thứ gì.

Và hắn nhìn thấy tận thế.

Đi để chết và đi để kiếm cái ăn là hai việc rất khác nhau. Vì thế, đường phố cũng rất khác. Tiếng xe cứu thương dồn dập hú vang làm mờ nhòe những ngôi nhà đang nín thở. Thế giới chỉ còn mình hắn. Chưa bao giờ hắn cảm thấy mình đơn độc đến thế. Hắn đi bộ đến cây cầu. Đây là nơi được chọn cho rất nhiều người muốn tự kết liễu đời mình. Hắn nghĩ cũng tiện. Không đắn đo, hắn nhảy xuống. Nhưng hắn là kẻ biết bơi, phản xạ tự nhiên là ngoi đầu lên để thở. Và hắn bơi. Ngay lúc ấy, hắn biết muốn chết cũng không dễ. Rồi hắn bơi vào bờ.

Nước lạnh làm hắn tỉnh táo. Hắn quay lại đi bộ về nhà. Giữa đường, một nhóm người gầm ghè hỏi hắn đi đâu? Hắn nói tôi đi chết. Họ nhìn bộ quần áo ướt của hắn, nói chết cũng phải nộp phạt. Hắn bảo nếu muốn cứ lột da hắn. Họ để cho hắn đi.

Về nhà không nói không rằng, mặc cho vợ hỏi han. Hắn lấy chai rượu trắng ra uống.

Tịnh khẩu là ẩn chứa một âm mưu, cũng có thể là ngậm một khối căm hờn trong cũi sắt của hổ nhớ rừng.

Hắn lăn ra ngủ giữa nhà.

Ngủ là một giải thoát ngắn hạn. Chết là giải thoát vĩnh viễn. Chết là chân lý và chết là cùng tận. Phúc thay cho kẻ nào biết khao khát cái chết, vì họ sẽ được sống nhẹ nhàng.

13.

Thành phố giới nghiêm từ 18 giờ đến 6 giờ sáng hôm sau. Thành phố được an nghỉ nhưng sự lo lắng của con người càng ngày càng trở nên xao xuyến bất an. Số ca nhiễm mới và số người chết không ngừng tăng mỗi ngày. Những kẻ hấp hối không tìm được xe cứu thương. Bệnh viện không chỗ nằm. Con người chết đơn độc, không đám tang, không bạn hữu. Lò hỏa thiêu cũng quá tải.

Không ai biết ngày mai sẽ ra sao. Lương thực càng lúc càng khó kiếm.

Bản thân hắn cũng không thể ra đường kiếm ăn được nữa. Hằng ngày, hắn bắc ghế ra cửa ngồi nhìn con hẻm hiu hắt. Hắn không biết những người hàng xóm nghèo của hắn sẽ sống làm sao. Hắn cũng không biết nếu tiếp tục phong tỏa, giới nghiêm thêm một tháng nữa, gia đình hắn sẽ sống ra sao.

Trong sự hoảng loạn của toàn xã hội, hắn chửi tục suốt ngày. Địt mẹ chúng mày. Bùm. Bùm.

Việc vĩ đại nhất con người cần làm là giải thoát khỏi kiếp người.

Trừ vợ, hắn muốn bùm hết. Nhưng đó không phải là việc của hắn. Giác tha là việc của Phật. Hắn muốn con người tự giác, tự bùm. Hắn bảo, con người cần phải biết tự thanh lọc.

Ngày nào hắn cũng tự sát. Ít thì vài lần. Nhiều thì bất cứ lúc nào cũng bùm. Hứng cũng bùm. Chán chường cũng bùm. Tự sát là một cách sống hoàn hảo nhất. Tuy nói thế, hắn big-hand-gun-sign-man-shooting-gun-illustration-painting-71081467vẫn biết sự tởm lợm nhất của con người là nói một đàng làm một nẻo. Vì thế, hắn càng cảm thấy mình đáng ghét. Bùm. Bùm. Cho chết con mẹ mày đi.

Hắn không chết được. Cuộc sống càng đáng chán. Hàng xóm hắn đã có những người không còn gì để ăn. Họ treo tấm bảng trước cửa “chúng tôi đói”. Và họ được bà con chung quanh chia sẻ, cũng như được các nhóm từ thiện cứu trợ lương thực. Hắn nhìn thấy sự lay lắt và cả cái chực chờ bùng vỡ.

Hắn cảm thấy bị hối thúc bởi một điều gì không rõ. Không biết quay về hướng nào. Không biết phải làm gì, nhưng bồn chồn sốt ruột. Hắn lại gào lên, địt mẹ chúng mày.

Thế giới thối tha. Chúng mày không tởm lợm à. Hay chúng mày tiến hóa từ loài ruồi. Thì cũng kệ mẹ chúng mày, dẫu chúng mày có thành bướm. Chúng mày có là Trang Chu hay Lão tử thì thế giới này cũng chỉ toàn cứt.

Những cơn mưa mang hơi lạnh giữa mùa hè làm không khí chìm xuống u ám. Dù sao, cơn điên ngoài kia cũng đang được xoa dịu. Không khóc cho ngày mai.

Cuộc sống đẩy con người thành những kẻ lỡ đường mãi mãi.

14.

Shipper là một trong số ít người được quyền ra đường. Hắn đăng ký xin làm shipper cho một siêu thị cùng quận. Dẫu biết đây là một nghề nguy hiểm do phải tiếp xúc nhiều đối tượng khác nhau, mà bất cứ ai cũng có thể là một nguồn lây, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác để tồn tại.

Sống là một thứ chẳng đặng đừng. Và chết cũng là một thứ chẳng đặng đừng khác. Bùm. Bùm. Hắn chĩa ngón tay dọc theo con đường. Địt mẹ chúng mày. Tới đâu thì tới. Cơm áo cũng không khác gì tráng sĩ. Vì mình hay vì kẻ khác cũng không cao cả gì hơn nhau. Chiến thôi.

Rong ruổi ngoài đường bằng xe gắn máy đi giao hàng cũng thú vị như thả bộ khắp các phố phường thời bán vé số. Thoải mái với mưa nắng. Mùa dịch đường vắng, cuộc đời như thênh thang hơn. Vừa đi vừa chửi cho gió bay. Hiệu ứng cánh bướm hay cánh chuồn thì kệ bố chúng nó. Ai có tai thì nghe. Ai điếc thì cảm. Không nghe không cảm cũng không chết thằng tây nào. Mọi thứ triết lý đều rẻ tiền. Chỉ có cơm áo là mắc mỏ.

Luật công bằng trong đời là luật của kẻ cướp. Thỉnh thoảng, hắn bị công an chặn khám xét. Siêu thị giao gì chở nấy, hắn đâu cần biết thứ gì thiết yếu hay không thiết yếu. Sự thiếu hiểu biết này là lý do hắn bị công an phạt, nồi cơm điện không phải là lương thực thiết yếu. Hai triệu đóng tiền ngu và còn bị đòi giam xe. Không có xe thì chết đói. Cũng không lấy đâu ra hai triệu đóng phạt. Hắn đành lòng nói, các anh cầm đỡ cái nồi và mấy túi hàng này, xin tha cho em.

Lần ấy, ơn đảng và nhà nước, hắn được tha.

Nhà nước ra lệnh shipper phải có giấy chứng nhận xét nghiệm âm tính. Cứ ba ngày một lần, hắn lại phải đi test covid để lấy giấy thông hành như một thứ tiền mãi lộ. Coi như ngày nào cũng bị cướp mất mấy chục tiền công. Chặc lưỡi thôi.

Làm shipper được hơn một tháng, hắn bị phạt hai lần mất toi năm triệu. Không đóng thì bị tịch thu xe.

Tuy thế, vẫn còn thoi thóp được. Đột nhiên, nhà nước ra lệnh nhà nào ở yên trong nhà đó, shipper cũng bị cấm ra đường. Thế là ngồi ngáp. Ngáp cũng không có ruồi.

Quân đội mặc áo chống đạn, đeo súng vào thành phố chống covid.

Hắn nói, con covid cắn mọi nẻo đường và đẻ ra những hàng rào kẽm gai. Con covid cắn chúng mày làm ung nhọt mọi khoảng trống. Con covid cắn vào khoảng trống và lấp đầy bằng những người đeo băng đỏ. Con covid loăng quăng cắn vào đất tạo ra những vùng đỏ vùng xanh. Con covid cắn vào vùng xanh tạo ra những nhà tù. Con covid cắn vào vùng đỏ làm ra những thây ma. Con covid la cà lây nhiễm sự bất nhất. Con covid thân mật. Sao chúng mày lại hoang mang?

Thế mày có hoang mang không? Mày lấy gì bỏ vào họng cho khỏi chết? Sao mày không đi cướp kho thóc? Làm sao cướp, bộ mày không biết sợ súng? Tất nhiên, súng thì tao sợ. Biết sợ thì được rồi. Cứ yên tâm, sẽ không ai bị bỏ lại phía sau. Địt mẹ thằng nào nói đó. Tao đang đói. Tao cũng thèm rượu. Quân bay đâu? Mỹ nữ đâu? Chúng mày đi đâu hết rồi?

Thế giới im vắng. Cơn mưa chiều ảm đạm. Người chết bên đường.

Bọn chúng đến ngoáy mũi từng người truy lùng con covid. Con covid cười sằng sặc. Thần chết cũng cười đểu giả. Chúng nó làm trò mèo.

15.

Hắn chờ chết.

Con người từ từ biến thành F0, F1, F2… theo tình trạng lây nhiễm càng ngày càng lan rộng.

Chết và chờ chết.

Phong tỏa đã là một cái chết khác. Bị tước đoạt tất cả mọi quyền sống.

Không có bất cứ triệu chứng gì cho đến khi người đàn bà cảm thấy không thở được, hắn không biết phải làm sao. Cảm thấy lờ mờ người đàn bà sẽ chết, hắn kêu cứu hàng xóm. Hàng xóm cũng không biết phải làm gì, bởi mọi lối đi đã bị giăng dây kẽm gai. Họ kêu xe cấp cứu. Không ai trả lời. Và chỉ sau hai ngày, người đàn bà chết. Chính quyền địa phương đến mang xác đi và phun khử khuẩn. Không đám ma. Không quan tài. Không hương khói. Không cúng kiếng. Không ai thăm viếng. Cả xóm được xét nghiệm. Vài chục người bị hốt đi cách ly, trong đó có hắn và bà mẹ vợ.

Cũng chả sao, hắn nghĩ ít nhất được nuôi nửa tháng. Sống được ngày nào hay ngày đó. Cầu tiêu dơ dáy thối tha không phải là vấn đề. Vấn đề là có cái để ỉa.

Chỉ vài ngày sau, hắn nghe tin bà mẹ vợ cũng đã chết đâu đó.

Không có rượu để uống giải sầu. Cũng không thể nằm ca vọng cổ hay nói năng lung tung cho đỡ buồn. Chẳng có gì phải quan tâm. Nhịn đói đã quen. Thiếu chút cũng không chết được. Hắn tự nguyện quét dọn vệ sinh căn phòng chung cho mọi người và cả suốt dãy hành lang. Cũng chỉ để khỏi ngứa mắt. Chẳng sợ gì bệnh tật, chết sống, vì thế hắn phụ giúp cho bất cứ ai cần.

Lòng hắn trống không.

Và hắn nhận ra, mọi thứ lập ngôn đều vớ vẩn. Trước cái chết, tất cả đều vô nghĩa. Vậy thì nói làm gì.

Hắn đã sống thừa.

Nhưng sống vì người khác liệu có phải là hợp lý hay cao cả gì đó? Hắn không biết. Những gì hắn đang làm cho người khác, đơn giản vì hắn thấy có thể làm, cũng là cách để hắn tiêu pha thời gian.

Hết thời hạn cách ly, hắn xin ở lại để phục vụ mọi người. Dẫu sao, ít nhất hắn cũng kiếm được một ngày hai bữa ăn. Về nhà, hắn biết làm gì sống?

Chưa bao giờ phải bận tâm đến miếng ăn đến thế, hắn mất hết tự tin.

Dịch bệnh cũng đến lúc hạ nhiệt. Từng khu cách ly được giải phóng, các bệnh viện dã chiến cũng đóng cửa. Chẳng còn cách nào khác, hắn buộc phải về nhà.

Không chỉ đối đầu với sự trống trải trong căn nhà bỗng nhiên xa lạ, mà hắn còn phải chống trả với cái bụng trống rỗng của mình. Về quê như mọi người? Hắn làm gì có quê. Cũng may, hắn còn có chỗ chui ra chui vào. Quê hương là gì cũng mặc mẹ mày.

Hắn muốn chết. Nằm sõng soài giữa nhà, cuộc tử nạn của con người cũng không khác gì sâu bọ, hắn ước ao được chìm xuống. Nhưng cái bụng trống rỗng cồn cào, hắn lồm cồm bò khắp phòng. Tao là một con chó.

Con chó thì cũng cần phải sủa cho trời đất biết mình là chó. Hắn qua nhà hàng xóm mượn một gói mì. Người hàng xóm đưa cho hắn hai gói và nói, ăn đỡ đi. Rồi bảo, ngày mai theo tôi ra chợ phụ khuân đồ. Hắn gật đầu.

11/2021

bài đã đăng của Nguyễn Viện