- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Hoa tặng Algernon [2/2]

 

[TIẾP THEO] 

 

 

Báo cáo tiến bộ 11

 
21 tháng Tư

Vẫn chưa đi làm lại. Tôi bảo bà Flynn chủ nhà gọi báo với ông Donnegan rằng tôi ốm. Gần đây bà Flynn nhìn tôi rất kỳ kỳ như thể bà ấy sợ.

Tôi nghĩ phát hiện ra mọi người cười nhạo tôi là một điều tốt. Tôi nghĩ đến chuyện đó rất nhiều. Bởi vì tôi quá ngu và tôi thậm chí không biết khi chính mình làm thứ gì đó ngu ngốc. Mọi người nghĩ thật vui khi một người ngu không thể làm những thứ giống như họ.

Mà dù sao, giờ tôi biết mình đang trở nên thông minh hơn mỗi ngày. Tôi biết dấu chấm câu và đánh vần chính tả tốt. Tôi thích tra từ điển tất cả những từ khó và tôi nhớ hết. Tôi giờ đọc rất nhiều, và cô Kinnian bảo tôi đọc rất nhanh. Thỉnh thoảng tôi thậm chí còn hiểu mình đang đọc gì, và nó lưu lại trong đầu tôi. Có vài lần khi tôi nhắm mắt lại và  nghĩ đến một trang và tất cả hiện lại như là một bức tranh.

Ngoài lịch sử, địa lý và số học, cô Kinnian bảo tôi nên bắt đầu học ngoại ngữ. Bác sĩ Strauss đưa cho tôi vài cái băng bật lên lúc ngủ. Tôi vẫn không hiểu làm thế nào tâm trí có ý thức và vô thức hoạt động thế nào, nhưng bác sĩ Strauss bảo chưa phải bận tâm vội. Ông yêu cầu tôi hứa khi bắt đầu học những môn ở đại học vào tuần tới tôi không đọc sách nào về tâm lý học – cho đến khi ông cho phép.

Hôm nay tôi thấy dễ chịu hơn rất nhiều, nhưng tôi đoán là mình vẫn cảm thấy cáu giận với chuyện suốt lúc trước mọi người cười và chế nhạo tôi chỉ vì tôi không thông minh lắm. Khi tôi trở nên thông minh như bác sĩ Strauss nói, gấp ba lần chỉ số I.Q. 68 của tôi, khi đó có lẽ tôi sẽ như người khác và mọi người sẽ quý tôi.

Tôi không biết I.Q. là cái gì, tiến sĩ Nemur bảo là nó thứ gì đó để đo trí thông minh của mình – như một cái cân trong cửa hiệu thuốc để cân số cân nặng. Nhưng bác sĩ Strauss cãi nhau rất căng với ông ấy và bảo I.Q chả đo trí thông minh gì sất. Ông bảo I.Q. cho thấy mình có thể đạt được trí thông minh ở mức bao nhiêu, như những con số bên ngoài một cái cốc đo lường. Ta vẫn phải đổ đầy cái cốc đó bằng các thứ.

Rồi khi tôi hỏi Burt, anh này đã kiểm tra trí thông minh cho tôi và làm việc với Algernon, anh bảo cả hai người đều sai cả (chỉ có điều tôi phải hứa là không được nói lại với họ là anh bảo thế). Burt bảo là I.Q. đo rất nhiều thứ khác nhau bao gồm cả những thứ mình đã học rồi, và nó thực sự chẳng ích lợi gì cả.

Vì vậy tôi vẫn không hiểu I.Q. là gì trừ việc là I.Q. của tôi sẽ vượt quá 200 nhanh chóng. Tôi không muốn nói gì cả, nhưng tôi không hiểu làm thế nào nếu họ không biết nó là cái gì, hay nó ở đâu – tôi không hiểu làm cách nào họ biết mình có được nó bao nhiêu.

Tiến sĩ Nemur bảo tôi phải thi một bài kiểm tra Rorshach vào ngày mai. Tôi băn khoăn không biết nó là cái gì.

 

22 tháng Tư

Tôi phát hiện ra Rorshach là gì. Đó là bài kiểm tra mà tôi đã thi trước cuộc phẫu thuật – bài với những vết mực trên các tấm bìa. Tôi sợ chết được mấy cái vết mực đó. Tôi biết anh kia sẽ yêu cầu tôi tìm các bức tranh và tôi biết mình không thể. Tôi đang thầm nghĩ, không biết có cách nào biết tranh là tranh kiểu gì đang giấu ở đó. Có khi chả có tranh ảnh gì cả. Có khi chỉ là một trò mẹo để xem tôi có ngu mà đi tìm thứ không có ở đó không. Chỉ nghĩ đến chuyện đó tôi đã khiến tôi tức cái anh đó.

“Được rồi, Charlie,” anh nói, “anh đã xem những tấm bìa này rồi, nhớ không?”

“Dĩ nhiên tôi nhớ.”

Cái kiểu tôi nói, anh biết tôi đang cáu, và trông anh ngạc nhiên.

“Phải, dĩ nhiên. Giờ tôi muốn anh nhìn cái này. Nó có thể là gì? Anh thấy gì trên tấm bìa này? Mọi người thấy đủ loại thứ trong những vết mực này. Nói tôi nghe với anh nó có thể là gì – nó khiến anh nghĩ đến cái gì.”

Tôi bị shock. Đó là không phải là điều tôi nghĩ anh ta sẽ nói.

“Ý anh là chả có tranh ảnh gì giấu sau những vết mực này?”

Anh cau mày và tháo kính ra. “Sao cơ?”

“Bức tranh. Ẩn trong những vết mực. Lần trước anh bảo tôi ai cũng có thể thấy chúng và anh muốn tôi cũng tìm chúng.”

Anh giải thích cho tôi rằng lần trước anh đã dùng gần như chính xác những từ anh bây giờ đang dùng. Tôi không tin, và tôi vẫn ngờ rằng anh ta đã lừa tôi lần đó cho vui. Trừ phi – tôi cũng chả biết nữa – tôi đần đến thế sao?

Bọn tôi xem từng tầm bìa một. Một cái trông giống như hai con dơi bíu vào cái gì đó. Cái nữa trông giống hai người đàn ông đấu kiếm. Tôi tưởng tượng đủ mọi thứ. Tôi đoán mình bị cuốn đi. Nhưng tôi không tin anh ta nữa, và tôi cứ xáo qua xáo lại, thậm chí nhìn cả mặt sau để xem liệu có cái gì ở đó mà lẽ ra tôi phải biết không. Trong khi anh ta ghi chép, tôi liếc mắt đọc. Nhưng nó đều ghi bằng mật mã trông giống thế này:

WF+A    DdF-Ad orig.  WF-A
SF + obj

Tôi vẫn chả hiểu nổi cái bài kiểm tra đó. Với tôi dường như ai cũng có thể nói dối về những thứ họ không thực sự tưởng tượng ra? Có khi tôi sẽ hiểu được nó khi bác sĩ Strauss cho phép tôi nghiên cứu về tâm lý học.

 

25 tháng Tư

Tôi tìm ra một cách mới để xếp các máy trong nhà máy, và ông Donnegan bảo thế giúp ông tiết kiệm mười ngàn đô một năm tiền công và giúp tăng  hiệu quả sản xuất. Ông thưởng cho tôi 25$.

Tôi muốn mời Joe Carp và Frank Reilly ra ngoài ăn trưa để ăn mừng, nhưng Joe bảo anh ta phải mua vài thứ cho vợ, còn Frank thì bảo là trưa phải đi gặp em họ. Tôi đoán là phải mất chút ít thời gian họ mới quen được những sự thay đổi của tôi. Khi tôi đến chỗ Amos Borg và vỗ nhẹ lên người anh, anh giật bắn cả mình.

Mọi người không nói chuyện nhiều với tôi nữa hay đùa cợt như lúc trước nữa. Vì thế công việc hơi bị cô đơn.

 

27 tháng Tư

Hôm nay tôi lấy hết can đảm mời cô Kinnian đi ăn với tôi vào tối mai mừng việc tôi được thưởng.

Lúc đầu cô không chắc thế có được không, nhưng tôi hỏi bác sĩ Strauss và ông ấy bảo okay. Bác sĩ Strauss và tiến sĩ Nemur có vẻ không hòa thuận lắm. Họ cãi nhau suốt. Tối nay tôi nghe họ quát vào mặt nhau. Tiến sĩ Nemur bảo rằng đây là thí nghiệm và nghiên cứu của ông, còn bác sĩ Strauss thì quát lại bảo ông cũng đóng góp nhiều chẳng kém, vì ông tìm được tôi qua cô Kinnian và ông tiến hành phẫu thuật. Bác sĩ Strauss bảo một ngày nào đó hàng ngàn bác sĩ phẫu thuật thần kinh trên khắp thế giới có thể sử dụng kỹ thuật của ông ấy. Tiến sĩ Nemur muốn công bố kết quả thí nghiệm vào cuối tháng.

Bác sĩ Strauss muốn đợi thêm cho chắc chắn. Bác sĩ Strauss bảo tiến sĩ Nemur ham hố cái chức Trưởng khoa Thần kinh ở Princeton hơn là quan tâm đến cuộc thí nghiệm này. Tiến sĩ Nemur bảo bác sĩ Strauss không là gì ngoài một thằng cơ hội chủ nghĩ cố đu lên đuôi áo vinh quang của ông.

Khi ra về sau đó, tôi thấy mình run lẩy bẩy. Tôi không biết chính xác tại sao, nhưng như thể tôi nhìn cả hai người rõ ràng lần đầu tiên. Tôi nhớ nghe Burt bảo tiến sĩ Nemur có một bà vợ đanh đá cứ thúc ông ấy suốt ngày phải công bố các thứ để ông ấy có thể nổi tiếng. Burt bảo đời bà ấy mơ có một ông chồng nổi đình nổi đám.

 

28 tháng Tư

Tôi không hiểu sao mình chưa bao giờ nhận thấy cô Kinnian thực sự đẹp đến thế nào. Cô có mắt nâu và tóc tơ nâu xõa xuống vai. Cô chỉ mới ba mươi tư! Tôi nghĩ ngay từ đầu tôi đã có cảm giác cô là một thiên tài không thể với tới được – và rất, rất già. Giờ, mỗi lần tôi thấy cô cô trở nên trẻ hơn và đáng yêu hơn.

Chúng tôi ăn tối và nói chuyện rất lâu. Khi cô bảo tôi đang phát triển nhanh quá tôi bỏ cô lại phía sau, tôi đã bật cười.

“Thật mà, Charlie. Anh giờ là một người đọc nhiều hơn tôi rồi. Anh có thể chỉ liếc mắt đã đọc xong cả một trang trong khi tôi chỉ đọc vài dòng một lần thôi. Tôi may mắn nếu có thể nhớ được những ý tưởng chính và nội dung.”

“Tôi không cảm thấy thông minh. Có quá nhiều thứ tôi không hiểu.”

Cô lấy ra một điếu thuốc và tôi châm cho cô. “Anh phải kiên nhẫn một chút. Chỉ trong vài ngày vài tuần anh đạt được thứ mà một người bình thường phải làm cả một đời. Chính thế khiến việc đó quá kinh ngạc. Giờ anh như một miếng bọt biển khổng lồ, hút sạch mọi thứ. Hiện tượng, con số, kiến thức chung. Chẳng mấy chốc thôi anh cũng sẽ kết nối chúng lại với nhau. Anh sẽ thấy các cành nhánh kiến thức khác nhau liên quan thế nào. Có rất nhiều cấp bậc, Charlie ạ, như những bước lên một cái thang khổng lồ mà anh bước cao hơn và cao hơn để nhìn nhiều hơn nhiều hơn thế giới xung quanh.

“Tôi chỉ thấy một phần rất nhỏ thôi, Charlie ạ, và tôi sẽ không đi cao hơn chỗ tôi bây giờ, nhưng anh sẽ leo lên cao mãi cao mãi, và thấy nhiều hơn nhiều hơn, và mỗi bước là sẽ mở ra những thế giới mới mà anh chưa bao giờ biết là có tồn tại.” Cô cau mày. “Tôi hy vọng… Tôi chỉ hy vọng rằng Chúa…”

“Sao cơ?”

“Không có gì, Charles. Tôi chỉ hy vọng mình không sai lầm khi khuyên anh tham gia vào việc này.”

Tôi bật cười. “Làm sao có thể thế được? Nó thành công, phải không nào? Ngay cả Algernon vẫn còn thông minh.”

Chúng tôi ngồi đó im lặng một lúc và tôi biết cô đang nghĩ gì khi cô nhìn tôi nghịch chùm chìa khóa và cái chân thỏ của tôi. Tôi không muốn nghĩ nhiều đến khả năng đó như người già nghĩ đến cái chết. Tôi biết rằng đây chỉ mới là bắt đầu. Tôi biết ý cô là gì khi nói đến các nấc bậc vì tôi đã thấy một vài thứ rồi. Nghĩ đến việc bỏ cô lại phía sau khiến tôi buồn.

Tôi yêu cô Kinnian.

 

Báo cáo tiến bộ 12 

30 tháng Tư

Tôi bỏ việc ở Donnegan’s Plastic Box Company. Ông Donnegan khăng khăng sẽ là tốt hơn cho mọi người nếu tôi nghỉ. Tôi đã làm gì khiến mọi người ghét tôi đến thế?
Lần đầu tiên tôi biết được điều đó là khi ông Donnegan cho tôi xem bản kiến nghị. Tám trăm tên, mọi người trong nhà máy, trừ Fanny Girden. Nhìn lướt qua danh sách, tôi thấy ngay lập tức duy nhất tên cô ấy là không có. Tất cả những người khác yêu cầu tôi bị sa thải.

Joe Carp và Frank Reilly không chịu nói với tôi về chuyện đó. Không ai khác chịu, trừ Fanny. Cô là một trong ít người tôi biết khuôn đầu óc mình vào một thứ và tin vào nó dù cả thế giới này có chứng minh, nói hoặc làm gì chăng nữa – và Fanny không tin tôi nên bị sa thải. Cô chống lại bản kiến nghị vì niềm tin cố định của mình và mặc cho mọi sức ép và đe dọa cô cũng từ chối.

“Thế không có nghĩa là,” cô nói, “rằng tôi không nghĩ có gì đó vô cùng kỳ lạ về anh, Charlie ạ. Những thay đổi đó. Tôi không biết nữa. Anh từng lại một người bình thường, tốt bụng, đáng tin cậy – có thể là không sáng dạ gì lắm, nhưng chân thực. Ai mà biết anh đã làm gì với chính mình để tự nhiên tự lành trở nên thông minh đến thế. Như mọi người ở đây nói đấy, Charlie ạ, thế không đúng.”

“Nhưng sao cô có thể nói thế được hả Fanny? Một người đàn ông trở nên thông minh và muốn có kiến thức và hiểu thế giới xung quanh mình thì có gì là sai chứ?”
Cô bắt đầu cụp mắt xuống làm việc còn tôi quay đầu bỏ đi. Không nhìn tôi, cô nói: “Là xấu xa khi Eve nghe lời con rắn và ăn quả từ cây tri thức. Là xấu xa khi bà thấy mình trần truồng. Nếu không phải vì thế không ai trong chúng ta sẽ phải già đi, ốm đau, rồi chết.”

Lại một lần nữa, giờ đây, tôi có cảm giác hối tiếc cháy bỏng bên trong mình. Trí thông minh này đã tạo ra một khoảng cách giữa tôi và tất cả những người tôi từng quen biết và yêu thương. Trước đây, họ cười tôi và khinh bỉ tôi vì tôi ngu dốt và đần độn; giờ họ ghét tôi vì kiến thức và khả năng của tôi. Họ muốn cái quái gì ở tôi mới được cơ chứ? Họ đá tôi ra khỏi nhà máy. Giờ tôi còn cô đơn hơn cả trước kia.

 

15 tháng Năm

Bác sĩ Strauss rất cáu tôi khi không viết báo cáo tiến bộ nào trong hai tuần qua. Ông ấy có lý do chính đáng vì giờ lab trả lương đều đặn cho tôi. Tôi bảo ông tôi mải nghĩ và đọc quá. Khi tôi chỉ ra rằng viết là quá trình chậm đến nỗi nó khiến tôi cảm thấy mất kiên nhẫn khi tôi viết quá chậm, ông gợi ý tôi học đánh máy. Giờ thì viết dễ dàng hơn nhiều rồi vì tôi có thể gõ bảy mươi lăm từ trong một phút. Bác sĩ Strauss cứ liên tục nhắc tôi nhớ đến việc cần phải nói và viết đơn giản để mọi người có thể hiểu được tôi.

Tôi sẽ cố nhắc lại tất cả những thứ đã xảy ra với tôi trong hai tuần qua. Algernon và tôi được giới thiệu với Hội tâm lý học Hoa Kỳ trong một hội nghị với Hội tâm lý học Quốc tế. Chúng tôi đã gây được một vụ khá giật gân. Tiến sĩ Nemur và bác sĩ Strauss tự hào về chúng tôi.

Tôi ngờ rằng tiến sĩ Nemur, ông này sáu mươi tuổi, lớn hơn bác sĩ Strauss mười tuổi, coi những kết quả công trình của ông phải được thừa nhận rõ ràng là cần thiết. Không nghi ngờ gì đây là do bà Nemur gây sức ép. Ngược với những ấn tượng trước kia của tôi về ông, tôi phát hiện ra tiến sĩ Nemur hoàn toàn chả phải thiên tài gì. Đầu óc ông ấy khá tốt, nhưng nó vật lộn với bóng ma của sự tự nghi hoặc. Ông ấy muốn mọi người coi ông ấy là thiên tài. Vì thế, việc cảm thấy công trình của mình được cả thế giới chấp nhận là rất quan trọng với ông. Tôi tin rằng tiến sĩ Nemur sợ phải trì hoãn thêm nữa vì ông lo ai đó có thể khám phá ra và cướp công của ông.
Bác sĩ Strauss mặt khác lại có thể được coi là một thiên tài, mặc dù côi cảm thấy lĩnh vực tri thức của ông quá hạn hẹp. Ông được đào tạo theo truyền thống chuyên môn hóa hẹp; những yếu tố kiến thức nền rộng hơn bị bỏ qua quá nhiều so với mức cần thiết – thậm chí với một bác sĩ phẫu thuật thần kinh.

Tôi kinh ngạc khi biết rằng ngôn ngữ cổ duy nhất mà ông đọc được là Latin, Hy Lạp và Hebrew, và rằng ông hầu như không biết gì về toán học ngoài mức độ cơ bản về tính toán độ lệch chuẩn. Khi ông thú nhận điều này với tôi, tôi thấy trong người cơ hồ khó chịu. Cứ như thể ông giấu phần nào về bản thân để lừa tôi, giả vờ – như nhiều người tôi phát hiện ra – là người mà ông vốn không phải. Không ai tôi từng biết giống như vẻ mà anh ta tỏ ra ở bề ngoài.

Tiến sĩ Numer có vẻ không thoải mái khi có mặt tôi. Đôi lúc khi tôi cố nói chuyện với ông, ông chỉ nhìn tôi kỳ quặc rồi quay đi. Thoạt tiên thì tôi rất cáu khi bác sĩ Strauss bảo tôi rằng tôi đang làm cho tiến sĩ Nemur có mặc cảm nhược tiểu. Tôi nghĩ ông ấy đang chế nhạo tôi và tôi quá nhạy cảm với việc mình đang bị cười nhạo. Làm sao mà tôi biết được một nhà thực nghiệm thần kinh học rất được kính trọng như Nemur lại không biết tiếng Hindu và tiếng Trung? Thật lố bịch khi xem xét công trình ngay trong cùng lĩnh vực nghiên cứu của ông hiện nay đã được tiến hành ở Ấn Độ và Trung Quốc.

Tôi hỏi bác sĩ Strauss làm thế nào Nemur bác bỏ sự công kích của Rahajamati hướng vào những kết quả và phương pháp của ông nếu Nemur thậm chí còn không đọc được chúng. Cái vẻ lạ lùng trên mặt bác sĩ Strauss chỉ có thể có nghĩa một trong hai thứ sau. Hoặc ông không muốn nói cho Nemur những thứ được nói bằng tiếng Ấn Độ là gì, hoặc là – và điều này làm tôi lo lắng – bác sĩ Strauss cũng không biết luôn. Tôi phải cẩn thận để nói và viết một cách rõ ràng và đơn giản để mọi người không cười.

 

18 tháng Năm

Tôi rất bối rối. Tối qua tôi gặp cô Kinnian lần đầu tiên sau một tuần. Tôi cố tránh nói đến những khái niệm trí tuệ cao cấp và làm sao cho cuộc nói chuyện ở mức đơn giản, thường nhật, nhưng cô cứ trân trối nhìn tôi và hỏi tôi ý gì khi nói về cân bằng phương sai toán học trong Bản giao hưởng số Năm của Dorbermann.

Khi tôi cố giải thích cô bảo tôi thôi và cười. Tôi nghĩ mình đã nổi cáu, nhưng tôi ngờ là mình đang tiếp cận cô ở mức độ sai lầm. Dù tôi cố nói chuyện với cô ở bất cứ vấn đề gì, tôi cũng không thể giao tiếp được. Tôi phải xem lại Phương trình của Vrostadt về các Mức độ Tiến triển Ngữ Nghĩa. Tôi phát hiện ra mình không giao tiếp nhiều với mọi người nữa. Cảm ơn Chúa vì những sách vở, âm nhạc và những thứ tôi có thể nghĩ tới. Tôi cô đơn hầu hết thời gian trong căn hộ ở nhà trọ của bà Flynn và hầu như không nói chuyện với ai.

 

20 tháng năm

Tôi lẽ ra không để ý tới người rửa bát mới, một thằng bé, chừng mười sáu tuổi, ở góc tiệm ăn, tôi đến ăn tối nếu không có vụ đĩa rơi vỡ. Chúng rơi xuống sàn nhà, vỡ tan tành và bắn vài mẩu sứ xuống dưới bàn. Thằng bé đứng đó, sững sờ và sợ chết trân, cầm cái khay không. Khách hàng huýt sáo và kêu lên (những tiếng hét kiểu “Đấy, lời lãi đi tong!”. “Mazeltov!”… và “ồi, nó làm ở đây chưa lâu lắm nên dường như không tránh khỏi việc có ly tách hay bát đĩa bị vỡ trong một nhà hàng trước mặt khách) tất cả làm nó rối trí. Khi ông chủ ra xem chuyện gì mà ồn ào thế, thằng nhỏ co rúm người lại như thể nó nghĩ mình sẽ bị đánh và giơ tay lên như thể để đỡ. “Được rồi! Được rồi, thằng đần này,” ông chủ hét, “đừng có mà đứng như trời trồng ở đấy! Lấy cái chổi mà quét cái đống đó đi. Cái chổi… cái chổi, đồ ngu! Ở trong bếp ấy. Quét sạch các mảnh vỡ đi.” Thằng nhỏ thấy rằng mình sẽ không bị phạt. Vẻ mặt sợ hãi của nó biến mất và nó cười và ngân nga khi quay lại cầm cái chổi quét sàn. Một vài khách hàng om sòm vẫn tiếp tục la lối, tự sướng bằng chuyện của thằng nhỏ.

“Này, ku, ở đằng này có một miếng ngay sau mày…” “C’mon, làm lại đi.” “Nó đâu có ngu lắm đâu. Làm vỡ thì dễ hơn là rửa mà…” Khi đưa đôi mắt đờ đẫn lướt nhìn đám đông đang nhìn thích thú kia, nó dần dần bị lây nụ cười của họ và cuối cùng nở một nụ toe toét ngập ngừng với trò đùa mà rõ ràng nó không hiểu. Tôi thấy trong người khó chịu khi nhìn nụ cười ngờ nghệch, ngây dại, đôi mắt to long lanh của thằng bé, chả biết gì nhưng sẵn lòng làm vui lòng kẻ khác. Chúng đang cười thằng bé vì nó bị thiểu năng trí tuệ. Và cả tôi cũng đã cười nó nữa. Đột nhiên, tôi điên tiết với bản thân và những kẻ đang cười đểu thằng nhỏ kia. Tôi đứng bật dậy và hét, “Im miệng đi! Để nó yên! Nó không hiểu được không phải là lỗi của nó! Nó đâu thể thay đổi được bản chất nó là ai! Nhưng vì Chúa lòng lành… nó vẫn là một con người!”
Căn phòng trở nên im bặt. Tôi nguyền rủa mình vì đã mất bình tĩnh và làm một trò lố thế. Tôi cố không nhìn thằng bé khi trả tiền và bỏ đi không động tí nào vào thức ăn. Tôi thấy xấu hổ cho cả hai chúng tôi. Thật kỳ lạ làm sao những người có cảm xúc chân thật và tri giác không lợi dụng một người sinh ra thiếu tay hay chân hay mắt – làm thế nào những người như thế lại không nghĩ gì khác ngoài làm nhục một người sinh ra thiểu năng trí tuệ. Tôi tức điên lên khi nghĩ cách đây không lâu, tôi cũng như thằng bé đó, ngu ngốc đóng vai thằng hề. Mà tôi đã gần như quên béng đi. Tôi giấu bức ảnh Charlie Gorden ngày xưa khỏi chính mình vì giờ đây khi tôi thông minh thì nó là thứ phải bị đẩy ra khỏi tâm trí. Nhưng hôm nay nhìn thằng bé đó, lần đầu tiên tôi nhìn thấy mình ngày xưa. Tôi giống hệt nó! Chỉ cách đây ít lâu thôi, tôi biết rằng mọi người cười nhạo tôi. Giờ đây tôi hiểu rằng mình đã vô tình nhập bọn cùng họ cười nhạo chính mình. Trên hết thảy, điều đó làm tôi đau đớn. Tôi thường đọc lại các bản báo cáo tiến bộ và thấy những người dốt nát, những kẻ ngây thơ con trẻ, những người đầu óc kém thông minh đăm đăm nhòm từ một căn phòng tối đen ra, qua lỗ khóa, vào ánh sáng chói lòa bên ngoài. Tôi thấy rằng thậm chí khi đần độn tôi biết mình thấp kém, và rằng những người khác có một thứ mà tôi không có – một thứ từ chối tôi. Trong trạng thái mù dở về tinh thần, tôi nghĩ kiểu gì đó nó có liên quan đến khả năng đọc và viết, và tôi chắc rằng nếu mình đạt được những kỹ năng đó tự nhiên tôi cũng có trí thông minh.

Ngay cả một kẻ đần cũng muốn được như những người khác.

Một đứa trẻ có thể không biết làm thế nào để cho chính mình ăn, hay ăn thứ gì, nhưng nó lại biết mình đói.

Đây chính là thứ mà tôi giống, tôi chưa bao giờ hiểu. Ngay cả khi có khả năng ý thức được tình trạng trí tuệ, tôi cũng không bao giờ thực sự hiểu.

Ngày hôm nay tốt cho tôi. Nhìn thấy quá khá rõ ràng hơn, tôi quyết định sử dụng kiến thức và kỹ năng của mình để làm việc trong lĩnh vực tăng trí thông minh con người. Ai được trang bị cho công việc này hơn tôi nữa chứ? Ai đã sống trong cả hai thế giới? Đây là những người của tôi. Hãy để tôi sử dụng tài năng của mình để làm gì đó cho họ.

Mai, tôi sẽ nói chuyện với bác sĩ Strauss xem mình có thể làm việc trong lĩnh vực này theo cách nào. Tôi có thể giúp ông giải quyết những vấn đề trong việc sử dụng rộng rãi kỹ thuật đã áp dụng cho tôi. Cá nhân tôi có vài ý tưởng khá tuyệt. Có quá nhiều thứ có thể làm được bằng kỹ thuật này. Nếu tôi có thể được làm cho thành thiên tài, hàng ngàn những người khác như tôi thì sao? Nếu dùng kỹ thuật này với người thường thì sẽ đạt đến mức kỳ diệu thế nào nhỉ? Hay là với thiên tài. Có quá nhiều cửa để mở. Tôi nóng lòng muốn bắt đầu.

 

Báo cáo tiến bộ 13 
  
23 tháng Năm

Chuyện đó xảy ra hôm nay. Algernon cắn tôi. Tôi đến phòng lab thăm nó như mọi khi, và khi tôi cho nó ra khỏi lồng, nó ngoạm vào tay tôi. Tôi cho nó vào lại và quan sát nó một lúc. Nó rối loạn một cách bất thường và dữ tợn.

 

24 tháng Năm

Burt, anh này chịu trách nhiệm quản lý những con vật được thí nghiệm, bảo với tôi rằng Algernon đang thay đổi. Nó ít hợp tác hơn; nó không chịu chạy trong mê cung nữa; động lực chung giảm. Và nó cũng không chịu ăn. Mọi người lo lắng không biết thế là thế nào.

 

25 tháng Năm
Họ đang cho Algernon ăn, giờ nó không chịu chơi trò đổi khóa nữa. Mọi người coi tôi với Algernon là một. Theo kiểu cả hai chúng tôi đều là thứ đầu tiên trong loại chúng tôi. Họ đều giả vờ rằng những hành vi của Algernon là không cần thiết quan trọng với tôi. Nhưng khó mà che giấu sự thật rằng một vài con vật khác được sử dụng cho thí nghiệm này cũng đang biểu hiện hành vi lạ lùng. Bác sĩ Strauss và tiến sĩ Nemur đã yêu cầu tôi không đến lab nữa. Tôi biết họ đang nghĩ gì nhưng không thể chấp nhận nổi. Tôi sẽ tiến hành kế hoạch của mình để phát triển nghiên cứu của họ. Với tất cả sự kính trọng dành cho hai nhà khoa học tài năng này, tôi ý thức rất rõ giới hạn của họ. Nếu có câu trả lời, tôi sẽ tự tìm ra cho mình. Đột nhiên, thời gian trở nên rất quan trọng với tôi.

 

29 tháng Năm

Tôi có một phòng lab cho riêng mình và được phép tiếp tục nghiên cứu. Tôi đang nhằm vào một thứ. Làm việc suốt ngày đêm. Tôi đã mang cả giường xếp vào lab. Hầu hết thời gian viết lách là dành cho các ghi chú mà tôi giữ ở các folder khác nhau, nhưng hết lần này đến lần khác tôi cảm thấy cần phải viết ra cảm xúc và suy nghĩ từ thói quen đơn thuần. Tôi thấy việc tính toán trí thông minh là một lĩnh vực nghiên cứu hấp dẫn. Đây là nơi ứng dụng tất cả những tri thức mà tôi thu thập được. Nói ngắn gọn, nó là vấn đề mà tôi quan tâm suốt cả đời mình.

 

31 tháng Năm

Bác sĩ Strauss nghĩ tôi làm việc quá nhiều. Tiến sĩ Nemur bảo tôi đang cố nhồi công việc nghiên cứu và suy nghĩ của một đời người vào trong một vài tuần. Tôi biết mình nên nghỉ ngơi, nhưng có thứ gì đó trong tôi cứ buộc tôi làm mà không cho tôi dừng lại. Tôi phải tìm ra lý do vì sao mà Algernon lại suy thoái dữ dội như vậy. Tôi cần phải biết xem liệu và khi nào thì chuyện đó xảy ra với tôi.

 

4 tháng Sáu

THƯ GỬI BÁC SĨ STRAUSS (bản sao)

Bác sĩ Strauss thân mến:

Tôi gửi tách riêng đây một bản báo cáo của tôi mang tên “Hiệu ứng Algergon-Gordon: Nghiên cứu Cấu trúc và Chức năng của Trí thông minh Tăng trưởng,” mà tôi muốn ông đọc và công bố. Như ông thấy, các thí nghiệm của tôi đã hoàn tất. Tôi gộp vào trong báo cáo tất cả mọi phương pháp của tôi, cũng như các phân tích toán học nằm ở phần phụ lục. Dĩ nhiên, những thứ này cần được kiểm chứng. Bởi vì tính quan trọng của nó với cả ông và tiến sĩ Nemur (và tôi có cần nói cả tôi nữa không?) tôi đã kiểm tra và tái kiểm tra kết quả của tôi hàng chục lần với hy vọng tìm ra một lỗi. Tôi rất tiếc phải nói những kết quả này phải giữ nguyên. Vì thế vì sự phát triển của khoa học, tôi lấy làm biết ơn khi tôi đây thêm được vào cho kiến thức về cơ chế hoạt động của não người và các quy luật chi phối việc tăng lên theo cách nhân tạo của trí thông minh con người.

Tôi nhớ ông có lần nói với tôi rằng thí nghiệm thất bại hay việc bác bỏ một lý thuyết thì cũng quan trọng cho sự phát triển của việc học hỏi chẳng kém gì một thành công. Giờ tôi hiểu đấy là sự thật. Tuy nhiên, tôi lấy làm tiếc khi đóng góp của riêng tôi cho lĩnh vực này phải dựa vào tro tàn công sức của hai người mà tôi đánh giá rất cao.

Thân ái,
Charlie Gordon
Gửi kèm: Báo cáo  

 

5 tháng Sáu

Tôi không được trở nên cảm tính. Những hiện tượng và kết quả thí nghiệm của tôi đã rõ ràng, và việc tôi càng lúc càng dễ xúc động không thể che mờ sự thật là trí thông minh được tăng gấp ba nhờ kỹ thuật phẫu thuật do bác sĩ Strauss và tiến sĩ Nemur phát triển phải được xem như là có ít hoặc không có khả năng áp dụng thực tế (vào thời điểm hiện tại) để tăng trí thông minh con người.

Khi tôi xem xét lại các ghi chép và số liệu về Algernon, tôi thấy rằng mặc dù về mặt cơ thể nó là một con chuột bé, nó đã bị suy thoái về mặt thần kinh. Khả năng phối hợp chân tay đang suy giảm; các hoạt động thuộc tuyến nói chung là bị giảm bớt; chứng mất khả năng phối hợp tăng dần.

Cũng có những dấu hiện rõ ràng chứng tỏ chứng quên đang tiến triển.

Như sẽ thấy được nhờ báo cáo của tôi, những triệu chứng suy thoái thể chất và tinh thần này có thể dự đoán được bằng những kết quả quan trọng theo cách thống kê nhờ áp dụng công thức của tôi.

Những tác nhân phẫu thuật mà cả hai chúng tôi đã được tiến hành gây ra hậu quả là khiến tăng mạnh và tăng nhanh mọi tiến trình thuộc về thần kinh.

Những sự phát triển không dự đoán trước được mà tôi được phép gọi nó là Hiệu ứng Algernon-Gordon, là sự mở rộng về mặt logic của toàn bộ việc tăng trưởng trí thông minh. Giả thiết ở đây chứng minh rằng có lẽ mô tả một cách đơn giản bằng những thuật ngữ sau: trí thông minh được tăng theo cách nhân tạo sẽ suy thoái với một tốc độ thời gian tương đương trực tiếp với khối lượng tăng.

Tôi cảm thấy điều này, tự nó, là một phát hiện quan trọng.

Chừng nào còn có thể viết, tôi sẽ tiếp tục ghi lại nhưng suy nghĩ của mình trong những bản báo cáo tiến bộ này. Đây là một trong những niềm vui thú ít ỏi của tôi. Tuy nhiên, theo tất cả những triệu chứng, quá trình suy thoái não của tôi sẽ rất nhanh.

Tôi đã bắt đầu nhận thấy những dấu hiệu bất ổn định về mặt cảm xúc và chứng quên, những triệu chứng đầu tiên của quá trình tan vỡ.

 

10 tháng Sáu

Suy thoái tiến triển. Tôi đã trở nên đãng trí. Algernon chết hai hôm trước. Mổ tử thi cho thấy những dự đoán của tôi là chính xác. Não nó nhỏ đi và các nếp nhăn trên não giờ nhẵn lì và các rãnh não thì sâu hơn và rộng ra.

Tôi đoán việc như thế đang hoặc sớm sẽ xảy ra với tôi. Bây giờ thì chuyện đó đã rõ ràng, tôi không muốn nó xảy ra.

Tôi cho thi thể Algernon vào hộp đựng pho mát và chôn ở sân sau. Tôi khóc.

 

15 tháng Sáu

Bác sĩ Strauss lại đến gặp tôi. Tôi không mở cửa và bảo ông đi đi. Tôi muốn được ở một mình. Tôi trở nên dễ cáu và nhạy cảm. Tôi cảm thấy bóng tối đang khép dần lại. Vứt bỏ suy nghĩ tự sát thật khó khăn. Tôi cứ tự bảo mình cái nhật ký bộc lộ nội tâm này sẽ quan trọng thế nào.

Cảm giác kỳ lạ khi cầm một cuốn sách mình đã đọc và sung sướng với nó chỉ cách đây một vài tháng và phát hiện ra mình không nhớ gì cả. Tôi nhớ mình đã nghĩ John Milton vĩ đại thế nào, nhưng khi tôi cầm Paradise Lost lên tôi hoàn toàn không hiểu nổi nó. Tôi tức giận đến nỗi ném quyển sách sang bên kia phòng.

Tôi phải cố giữ lại một vài thứ. Một trong những thứ tôi đã học được. Ôi, Chúa ơi, xin đừng mang đi hết cả.

 

19 tháng Sáu

Thỉnh thoảng, buổi đêm, tôi ra ngoài đi dạo. Tối qua tôi không nhớ nổi mình sống ở đâu. Một anh cảnh sát đưa tôi về nhà. Tôi có cảm giác kỳ lạ là chuyện này hồi trước đã xảy ra với tôi rồi – rất rất lâu rồi. Tôi cứ liên tục tự nhủ tôi là người duy nhất trên thế giới này không thể mô tả được chuyện gì đang xảy ra với mình.

 

21 tháng Sáu

Sao tôi không thể nhớ được? Tôi phải đấu tranh. Tôi nằm trên giường suốt ngày này sang ngày khác và tôi không biết mình là ai hay đang ở đâu. Rồi tất cả quay về với tôi trong giây lát. Chứng mất trí nhớ. Triệu chứng của tuổi già – thời kỳ trẻ con thứ hai. Tôi có thể nhìn chúng tiến tới. Nó logic đến tàn nhẫn. Tôi đã học quá nhiều và quá nhanh. Giờ đầu óc tôi đang mau lẹ tan hủy đi. Tôi sẽ không để cho chuyện đó xảy ra. Tôi sẽ tranh đấu với nó.  Tôi không thể không nghĩ đến thằng bé trong nhà hàng, vẻ mặt trơ đần, nụ cười ngớ ngẩn, mọi người cười nó. Đừng – làm ơn – đừng thế một lần nữa…

 

22 tháng Sáu

Tôi đang quên những thứ mình mới học. Nó dường như đi theo một kiểu kinh điển thông thường – những gì học gần đây nhất là những thứ quên đi đầu tiên. Hay đặc điểm nó là thế nhỉ? Tôi tốt hơn là nên đi tra cứu lại…

Tôi đọc lại bài báo của mình về Hiệu ứng Algernon-Gordon và tôi có một cảm kỳ lạ là nó được ai khác viết. Có những phần tôi thậm chí không hiểu được.

Khả năng hoạt động chân tay đã bị suy yếu. Tôi cứ vấp vào mọi thứ mãi và gõ chữ đã trở nên càng ngày càng khó khăn.

 

23 tháng Sáu

Tôi đã hoàn toàn thôi dùng máy đánh chữ. Khả năng phối hợp các cơ của tôi rất tệ. Tôi thấy như mình cử động mỗi lúc mỗi chậm hơn. Hôm nay bị shock kinh khủng. Tôi cầm một bài báo tôi dùng trong nghiên cứu lên, Uber Psychische Ganzheit của Krueger, để xem nó có giúp tôi hiểu mình đã làm gì không. Đầu tiên tôi nghĩ chắc mắt mình bị làm sao. Rồi tôi nhận ra mình không còn đọc được tiếng Đức nữa. Tôi kiểm tra các ngôn ngữ khác. Tất cả biến sạch.

 

30 tháng Sáu

Đã một tuần kể từ lúc tôi đủ can đảm viết lại. Nó trượt đi như cát qua kẽ ngón tay tôi. Hầu hết những cuốn sách tôi có giờ đều trở nên quá khó với tôi. Tôi nổi cáu với chúng vì tôi biết mình đã đọc và hiểu chúng chỉ mới cách đây vài tuần.

Tôi cứ liên tục tự bảo mình phải tiếp tục viết những bản báo cáo này để ai đó biết được chuyện gì đang xảy ra với tôi. Nhưng nghĩ ra từ và nhớ cách viết càng lúc càng khó hơn. Bây giờ tôi phải tra từ điển ngay cả những từ đơn giản nhất và nó khiến tôi mất kiên nhẫn với chính mình.

Bác sĩ Strass hầu như ngày nào cũng ghé thăm, nhưng tôi bảo ông tôi sẽ không gặp hay nói chuyện với bất cứ ai. Ông cảm thấy có tội. Tất cả bọn họ đều thế. Nhưng tôi không trách ai cả. Tôi biết chuyện gì có thể xảy ra. Nhưng mới đau đớn làm sao.

 

7 tháng Bảy

Tôi không biết mỗi ngày là ngày nào trong tuần. Tôi biết hôm nay là Chủ nhật vì nhìn qua cửa sổ thấy mọi người đi nhà thờ. Tôi nghĩ mình đã nằm trên giường suốt cả tuần nhưng tôi nhớ bà Flynn mang thức ăn đến cho tôi vài lần. Tôi cứ nói mãi nói mãi là mình phải làm gì đó nhưng rồi lại quên hoặc có thể đơn giản hơn không làm thứ mà tôi bảo sẽ làm.

Những ngày này tôi nghĩ đến cha mẹ rất nhiều. Tôi tìm thấy một bức ảnh họ chụp cùng tôi trên bãi biển. Tôi ôm một quả bóng to đùng còn mẹ thì ôm tôi. Tôi không nhớ họ như thế trong bức ảnh. Tất cả những gì tôi nhớ được là cha tôi say xỉn suốt và cãi nhau với mẹ tôi chuyện tiền nong.

Ông không hay cạo râu lắm và ông thường làm mặt tôi đau khi ôm tôi. Mẹ bảo ông chết rồi nhưng em họ Miltie bảo cậu ấy nghe bố mẹ cậu nói rằng cha tôi bỏ đi với một người đàn bà khác. Khi tôi hỏi mẹ, bà tát tôi và bảo cha tôi chết rồi. Tôi nghĩ mình chả bao giờ tìm ra được cái nào thật cái nào không nhưng tôi không quan tâm lắm. (Ông từng bảo sẽ đưa tôi đi xem bò ở nông trại nhưng rồi chả bao giờ làm. Ông chả bao giờ giữ lời hứa…)

 

10 tháng Bảy

Bà Flynn chủ nhà rất lo lắng cho tôi. Bà bảo cái kiểu tôi nằm vạ vật suốt cả ngày và chả làm gì cả khiến bà nghĩ đến con trai bà trước khi bà tống cổ nó ra khỏi nhà. Bà bảo bà không thích những kẻ lười nhác. Nếu tôi bị ốm thì là một nhẽ, nhưng nếu tôi là một thằng lười thì lại là nhẽ khác và bà sẽ không chấp nhận chuyện đó. Tôi bảo với bà tôi nghĩ mình ốm.

Tôi cố đọc một chút mỗi ngày, hầu hết các truyện, nhưng thỉnh thoảng tôi phải đọc đi đọc lại một thứ vì tôi không biết thế nghĩa là gì. Và viết rất khó khăn. Tôi biết mình nên tra tất cả các từ trong từ điển nhưng khó quá và tôi lúc nào cũng rất mệt.

Rồi tôi nảy ra ý tưởng sẽ chỉ dùng những từ đơn giản thay vì những từ dài và khó. Thế tiết kiệm thời gian. Tuần một lần tôi đặt hoa lên mộ Algernon. Bà Flynn nghĩ tôi bị điên khi đặt hoa lên mộ một con chuột nhưng tôi bảo bà Algernon rất đặc biệt.

 

14 tháng Bảy

Lại Chủ nhật. Giờ tôi không có gì làm cho bận rộn chân tay vì tivi của tôi bị hỏng và tôi không có tiền để sửa. (Tôi nghĩ tôi đã làm mất tờ séc tháng này của lab gửi. Tôi không nhớ nữa)

Tôi bị đau đầu dữ dội và asperin không có tác dụng gì mấy. Bà Flynn biết tôi bị ốm rất nặng và bà thấy thương tôi. Bà ấy là một phụ nữ tuyệt vời mỗi khi có ai đó bị ốm.

 

22 tháng Bảy

Bà Flynn gọi một bác sĩ lạ đến khám cho tôi. Bà sợ tôi sẽ chết. Tôi bảo ông bác sĩ tôi chả ốm đau gì và chỉ thỉnh thoảng tôi bị quên thôi. Ông ấy hỏi tôi có bạn bè hay người thân nào không và tôi bảo không tôi chả có ai. Tôi bảo ông tôi từng có một người bạn tên là Algernon nhưng cậu ấy là một con chuột và bọn tôi thường chạy đua cùng nhau. Ông nhìn tôi kiểu kỳ quặc như kiểu ông nghĩ tôi bị điên.

Ông mỉm cười khi tôi bảo ông tôi từng là thiên tài. Ông nói chuyện với tôi như thể tôi là một đứa trẻ và ông nháy mắt với bà Flynn. Tôi nổi điên và đuổi ông ấy ra ngoài vì ông ấy đang cười nhạo tôi giống hệt mọi người thường làm.

 

24 tháng Bảy

Tôi hết sạch tiền và bà Flynn bảo tôi phải đi làm đâu đó và trả tiền thuê nhà vì tôi đã không trả hơn hai tháng rồi. Tôi không biết công việc gì ngoài việc làm tôi từng có ở Donnegans Plastic Box Company. Tôi không muốn quay lại đó vì họ đều biết tôi khi tôi thông minh và biết đâu họ sẽ cười tôi. Nhưng tôi không biết cách nào khác để có tiền.

 

25 tháng Bảy

Tôi đang xem lại vài bản báo cáo tiến bộ lúc trước và rất buồn cười là tôi không thể đọc được mình viết gì. Tôi có thể đoán được vài từ nhưng chúng chả có nghĩa gì cả.

Cô Kinnian đến gõ cửa nhưng tôi bảo đi đi tôi không muốn gặp cô. Cô ấy khóc và tôi cũng khóc nhưng tôi không cho cô ấy vào vì tôi không muốn cô ấy cười tôi. Tôi bảo cô ấy tôi không còn thích cô ấy nữa. Tôi bảo cô tôi không muốn thông minh nữa. Sự thật không phải thế. Tôi vẫn yêu cô và tôi vẫn muốn thông minh nhưng tôi phải nói thế để cô bỏ đi. Cô đưa tiền cho bà Flynn để trả tiền phong. Tôi không muốn thế. Tôi phải kiếm việc làm.

Làm ơn… làm ơn xin cho tôi không quên cách đọc và viết…

 

27 tháng Bảy

Ông Donnegan rất tốt khi tôi quay lại và xin ông làm lại việc quét dọn. Đầu tiên ông tỏ ra rất nghi ngờ nhưng tôi kể ông chuyện gì đã xảy ra với tôi rồi trông ông rất buồn và đặt tay lên vai tôi và bảo Charlie Gordon cậu can đảm dữ.

Mọi người nhìn nhìn tôi khi tôi xuống cầu thang bắt đầu làm việc trong toilet quét dọn nó như tôi vẫn thường làm. Tôi tự nhủ Charlie nếu họ chế nhạo mày đừng cáu vì họ trả thông minh như hồi xưa mày từng nghỉ thế. Và hơn nữa họ từng là bạn bè của mày và nếu họ cười mày thế không có nghĩa gì cả vì họ cũng quý mày.

Một trong những người mới đến làm sau khi tôi bỏ đi nói một câu rất xấu anh ta bảo này Charlie tôi nghe bảo eng là một anh chàng rất thông minh một tay nhang thực xự. Nói gì đó thông minh đi. Tôi thấy tệ nhưng Joe Carp tới và túm lấy áo anh ta và bảo để cậu ấy yên mày cái đồ mắc dịch nếu không tao xẽ bẻ cổ mày. Tôi không nghĩ là Joe sẽ bảo vệ tôi vì thế tôi nghĩ anh ấy là bạn thực sự của tôi.

Lúc sau Frank Reilly lại và bảo Charlie nếu bất cứ ai làm phiền cậu hay cố lợi dụng cậu gọi tôi hoặc Joe và bọn tôi sẽ trỉnh bọn nó một trận. Tôi bảo cảm ơn Frank và tôi nghẹng nghào thế là tôi phải quay đi và vào kho để anh ấy không thấy tôi khóc. Có bạn bè mới tốt làm xao.

 

28 tháng Bảy

Hôm nay tôi làm một việc đần độn tôi quên mình không còn học lớp cô Kinians ở trung tâm người lớn như hồi xưa nữa. Tôi vào lớp và ngồi xuống chỗ cũ của mình ở cuối phòng và cô nhìn tôi kỳ kỳ và cô gọi Charles. Tôi không nhớ trước kia cô gọi tôi thế chỉ Charlie thôi vì thế tôi nói xin chào cô Kinians tôi xẵn xàng họk hôm nay rồi chỉ có điều tôi làm mất xách mình dùng để họk rồi. Cô ấy bắc đầu khóc và chạy ra khỏi phòng và mọi người nhìn tôi và tôi thấy họ không phải là những ngừi cùng lớp hồi xưa với tôi.

Rồi bất thình lình tôi nhớ ra vài chuyện về cuộc phẫu thuột và tôi trở nên thông minh và tôi nói thôi chết mẹ lần này tôi thực xự làm Charlie Gordon rồi. Tôi bỏ đi trước khi cô ấy quay lại.

Đó là lý do vì sao tôi đi khỏi New York mãi mãi. Tôi không muốn làm không thứ gì như thế lần nửa. Tôi không muốn cô Kinnian thấy tội nghiệp cho tôi. Mụi ngừi thấy ở nhà mái thấy tội nghiệp và tôi củng không muốn thế vì vậy tôi xẽ đi một nơi mà không ai biết Charlie Gordon từng là một thiên tày và giờ anh ta không cả thể đọk một cuốn sách hay vít tốt.

Tôi mang theo vày kún xách và ngay cả khi tôi không thể đọk chúng tôi sẽ nuyện tập rất dữ và có thể tôi sẽ quên mọi thứ mình họk. Nếu tôi cố gắng thực xự dữ có lẽ tôi xẽ thông minh hơn mộc chúc so với hồi trước ca phẫu thuột. Tôi có chân chỏ và đồng xu mai mắng và có lẽ chúng sẽ giúp tôi.

Nếu cô có đọc cái này cô Kinnian đừng thấy tội nghiệp cho tôi tôi mừng mình có được cơ hộy thứ hai để được thông minh bởi zì tôi họk được rất nhiều thứ mà tôi chưa từng bít chong thế giới này và tôi biết ơn tôi thấy hết trong một chút thời gian. Tôi không biết tại sao mình lại ngu chở lạy hay tôi làm gì sai có lẽ bởi zì tôi cố chưa có đũ. Nhưng nếu tôi cố và nuyện tập rất dữ có lẽ tôi sẽ thông mình hơn một chút và biết tất cả các từ. Tôi nhớ một chút mình đã cảm thấy dễ chịu thế nào khi độk cuốn sách màu xanh da trời có cái bìa rách. Đó là lý do vì sao tôi sẽ tiếp tục cô gắng trở nên thông minh để tôi có thể có lậy được cảm giác đó. Cảm giác biết mọi thứ và thông minh thiệt dễ chịu. Tôi ước mình có được ngai bây dờ nếu tôi có tôi sẽ ngồi xuống và độk miết miết. Mà dù sao, tôi cá tôi là người ngu đầu tiên trên thế giời phát hiện ra được thứ wan chọng như thế cho koa họk. Tôi nhớ mình đã làm gì đó nhưng tôi không nhớ cái gì. Vì thế tôi đoán nó giống như tôi làm thế cho tất cả những ngừi ngu đần như tôi.

Tạm bịt cô Kinnian và bác xĩ Strass và mụi ngừi.

Và tái bút: Xin hãy bảo tiến xĩ Nemur đừng cáu gớm thế khi mọi ngừi kừi ông và ông sẽ có thêm bạng bề. Nếu ta để mụi ngừi kừi mình thì sẽ rất dễ kếc bạng. Tôi sẽ có rất nhiều bạng nơi tôi đến.

Tái tái bút: Làm ơn nếu bạn cơ kơ hộy hãy đặt ít hoe lên mộ Angernon ở xân xau…

 

 

.

bài đã đăng của Daniel Keyes