- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

LOẠI CHÓ GẶM

Mấy hôm nay tôi bắt đầu nghi ngại nó.

Nó là Lu, con chó tôi đã “cứu vớt” và nuôi dưỡng mấy năm. Tính nó hiền, thích đùa giỡn, hay nhõng nhẽo, như một đứa trẻ đa phần dễ yêu và đôi khi khó bảo.

Một trong những trò đùa (âu yếm) của nó là sán đến gần tôi, liếm tay hoặc nhấm nháp (giả vờ) mấy ngón tay tôi.

Nhưng mấy hôm nay tôi lờ mờ cảm thấy những lần gặm nhấm của nó dường như “thật” hơn bình thường, không phải chỉ đùa chơi mà như muốn “nếm” thật.

Sáng nay, răng nó lún sâu vào lòng bàn tay tôi, ứa máu.

Tôi rụt tay lại, vừa hoảng hốt vừa phật lòng, hỏi nó tại sao hôm nay mạnh bạo thế. Đã hồi hộp trong lòng mấy hôm rồi, nên tôi hỏi rất nhẹ nhàng, không lộ vẻ gì cáu giận.

Nó thản nhiên nhìn tôi không trả lời. Trái tim tôi đập nhanh lên. Loài chó nói riêng và loài vật nói chung (trừ loài người, dĩ nhiên) rất thẳng thắn, rõ ràng ý nó là giọt máu trên tay tôi không phải là ngẫu nhiên.

Không đừng được, tôi bắt đầu ớn lạnh cả người. Tuy nó là loài chó nhỏ, chưa đến 10 ký lô, bốn cái răng nanh của nó rất sắc, răng hàm rất khỏe, bốn chân chạy rất nhanh, người xoay trở rất nhạy. Làm con mồi của nó thực là không phải dễ thoát.

Tôi hỏi nó tại sao. Nó bảo nghe mấy đứa (cùng loài) hàng xóm kháo nhau rằng rất nhiều ông bà chủ (như tôi) đã bị liệt vào “loại chó gặm” theo chương trình chích ngừa covid-19 của chính phủ các cấp. Không đủ già (sáu mươi lăm trở lên), không đủ “cốt yếu” (nhân viên các chợ, nhà thương, trường học, v.v), không đủ bệnh (một chứng kinh niên dễ dẫn đến tử vong khi nhiễm covid-19), không đủ trẻ (mười sáu tuổi trở xuống), tôi và rất nhiều người đương nhiên vào “loại chó gặm”, chừng nào vaccine còn dư thì mới tính.

Tôi định giải thích cho nó biết mấy từ “loại chó gặm” chỉ nói đến tình trạng “mất giá” đối với nhà nước của mình, chứ không phải hàm ý “chó gặm” theo nghĩa đen. Nhưng nhìn đôi mắt nâu đen mở tròn của nó, tôi biết nó sẽ chẳng hiểu được những chuyện (với nó là) viễn vông như phép ẩn dụ chẳng hạn. Vì thế tôi nói rằng nếu nó gặm tôi thật thì nó sẽ no đủ được mấy ngày, nhưng sau đó sẽ không còn ai nấu cơm rau cải thịt gà cho nó ăn, mùa lạnh không còn ai mặc áo ấm cho nó, tóm lại không còn ai chăm sóc cho nó như mấy năm vừa qua. Để nhấn mạnh khía cạnh tình cảm, tôi dùng giọng và lời lẽ ngọt ngào, những lời lẽ tôi sẽ không trình bày ở đây, e rằng vẫn còn nhiều người dị ứng với cách xử sự (theo họ là) quá thân mật với một con vật nuôi trong nhà, con vật mà có khi chủ (nhất là chủ tóc đen da vàng) kẹt kẹt hoặc hứng hứng có thể bỗng dưng thành menu buổi nhậu nhẹt.

Nó ngẫm nghĩ một lúc, theo diễn dịch của tôi là có phần xiêu lòng. Tuy nhiên, nó vừa ngẫm nghĩ vừa nhìn tôi theo kiểu lượng định món hàng, khiến trái tim tôi không thể nào dịu xuống được. Cuối cùng, nó nói, cũng bằng thái độ thẳng thắn (có chút tình cảm, tôi mong là thế), rằng nó hiểu tôi đã và sẽ chăm lo cho nó, nhưng mấy đứa hàng xóm bảo rằng không mấy khi có người vào “loại chó gặm”, chúng nó phải nắm lấy cơ hội, vì nghe đâu thịt con người mềm ngon ngọt lắm, nếu không thế sao loài chó lại có câu rằng “sống trên đời…”.

Thấy vẻ thảm hại của tôi, Lu có vẻ tội nghiệp. Nó nói nể tình sống chung nhà bấy lâu và rất nhiều nồi cơm rau cải thịt gà tôi đã nấu, nó sẽ suy nghĩ thêm. Vả chăng, nó cũng chẳng vội. Còn lâu lắm tôi mới được ra khỏi tình trạng “loại chó gặm” hiện thời.

Tiểu Thư – 03/19/2021

bài đã đăng của Tiểu Thư