- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Tôi không thích Nguyễn Lương Vỵ.


a

Tranh – Hoàng Thị Kim

Những năm sau 1975, tôi chưa gặp mặt Nguyễn Lương Vỵ, cho đến 2000 khi đã là hàng xóm trên đường Làng Hoa Gò Vấp, tôi mới biết, và gặp khi vài lần Vỵ đến thăm chúng tôi. Trước đó anh Cung Tích Biền hay kể về Vỵ sau những lần Vỵ gây nhiều tai tiếng trong những bữa nhậu: ngang tàng, la lối những kẻ Vỵ cho là hèn, nịnh bợ, luồn cúi chế độ.

Ai Vỵ cũng có thể chửi, ngoại trừ Cung Tích Biền.

Giai thoại về thi sĩ đảng viên cộng sản Nguyễn Lương Vỵ rất nhiều, nổ tung toé khắp Sài Gòn: Hung hăng, bất mãn cuộc đời. Nhiều người sợ khi ngồi chung ở quán cà phê, quán nhậu với Vỵ, thi sĩ như thú dữ sẵn sàng tấn công người Vỵ không thích. Tôi không thích Vỵ không phải vì những tính cách lúc bấy giờ, nhưng không thích vì Vỵ đã hay phê phán kẻ khác, từ đó tự cho mình có quyền chửi bới họ.

Cung Tích Biền thì khác, những buổi tối trở về sau khi khề khà với bạn bè, anh vừa cười vừa thở ra:

– Thiệt tình anh không hiểu nỗi Nguyễn Lương Vỵ, hắn vừa suýt oánh ông…

– Hay anh ta buồn vì sự nghiệp, vì gia đình, vì cuộc sống tan hoang?

– Có thể, cũng tội cho nó.

Rồi Cung Tích Biền kể rất nhiều những chuyện về Nguyễn Lương Vỵ, vui có buồn có.

Phải hiểu ngoài tính cách ngổ ngáo, ngông cuồng, kiêu căng thì tiềm ẩn bên trong Vỵ nhân bản đạo đức đối với  bạn bè nghèo, sa cơ thất thế, hết lòng giúp đỡ. Một tay hảo hán khi đang là quyền cao chức trọng. Không phải ai cũng làm được. Anh quý Vỵ ở điểm này, Cung Tích Biền nói.

Từ sâu thẳm xót xa, buồn, đau đớn, dằn vặt tạo nên tính cách Nguyễn Lương Vỵ thời bấy giờ:

đập phá, gây hấn.

Tôi chưa có ấn tượng tốt với Vỵ.

Một ngày kia, năm 2005, Vỵ đến nhà chào chúng tôi trước khi đi Mỹ.

Vỵ thân, quý mến, gần gũi với Cung Tích Biền, xem anh như người anh.

Vỵ tâm sự trải lòng ra với anh Cung Tích Biền. Nhưng tôi và Vỵ vẫn còn nhiều khoảng cách.

Đến năm 2012 khoảng cách đó đã ngắn lại.

Tôi đến Coffee Factory với các anh họ trong gia đình từ San Jose xuống, đến Coffee Factory, gặp Vương Trùng Dương và nhiều người bạn của Cung Tích Biền, có nhiều người tôi chỉ nghe tên nhưng chưa biết mặt như vợ chồng họa sĩ Nguyễn Đinh Thuẩn… Đặc biệt Vương Trùng Dương là người tôi rất mến mộ qua bài viết rất trung thực và rất can đảm khi nói hộ những ngộ nhận cho Cung Tích Biền, nhất là trong thời điểm sau 1975. Hôm đó tôi mới gặp anh và nói lời cảm ơn đến Vương Trùng Dương. Mọi người rất đông quây quần chung quanh nói về, hỏi thăm Cung Tích Biền… đang ở VN. Tôi còn nhớ hình ảnh ấm áp thương yêu bạn bè dành cho Cung Tích Biền. Xin tri ân tất cả.

Rồi anh Vương Trùng Dương cầm điện thoại: “Nguyễn Lương Vỵ ơi, có chị Mai, vợ anh Cung Tích Biền đang ngồi ở Factory.”

Khoảng 15 phút sau, Nguyễn Lương Vỵ lái xe đến.

Vỵ cầm tay tôi lay lay: “Trời ơi chị Mai. Em nhớ anh Biền quá. Khi mô anh Biền qua?”

Rồi tôi không gặp bất kỳ ai.

Cho đến 2 năm sau, Vỵ gọi cho tôi hẹn gặp.

Quán cà phê chiều đó, Vỵ đưa tặng chúng tôi tập thơ Vỵ vừa phát hành.

Vỵ tâm sự cuộc sống ngổn ngang ở Mỹ và nói em đã ăn chay trường rồi chị Mai. Tất cả là Nghiệp và em nhận ra chỉ có con đường Tu để giải thoát những sai lầm.

À chàng lãng tử ưa châm chích, đập phá cuộc đời đã an lành.

Ánh mắt hiền hậu, giọng điệu từ tốn.

Mừng vì đã thấy một Nguyễn Lương Vỵ khác.

Tôi gọi điện thoại cho Cung Tích Biền, kể. Cung Tích Biền nói: “Tốt.”

Tháng 10, năm 2016, Cung Tích Biền đến Mỹ.

Bạn bè thân ái đón mừng.

Xin cảm ơn mọi người bạn của Cung Tích Biền, cảm ơn anh Đặng Phú Phong liên tục gọi hỏi thăm ngày nào anh Cung Tích Biền qua, ngày nào đến, tôi có thể đi đón!

Nguyễn Lương Vỵ tìm đến nhà chúng tôi sớm nhất để gặp Cung Tích Biền.

Sau lần gặp đó, Cung Tích Biền nói Vỵ thay đổi nhiều, anh rất mừng.

Đúng, Vỵ đã “hoàn lương.”

Từ đó, Cung Tích Biền, tôi và Vỵ thường gặp nhau.

Quán cà phê Iphone4, 8 giờ tối mùa đông lạnh. Cung Tích Biền, tôi, Nguyễn Lưong Vỵ, Phan Vũ, Lê Giang Trần ấm áp tình thân những câu chuyện kéo dài đến 11giờ đêm.

Một tuần sau Nguyễn Lương Vỵ nói khi chỉ có ba chúng tôi: “ Này chị, Phật Bà Quan Âm, giờ đây Cung Tích Biền đã gần gũi để được chị chăm lo. Anh phải khoẻ mạnh vui vẻ nghe.”

Vỵ đã thay đổi.

Từ đó, tôi không còn ý nghĩ: “Tôi không thích Nguyễn Lương Vỵ.”

Rồi Vỵ bệnh nặng.

Và buổi chiều ở nhà, chúng tôi đang làm việc, Tô Đăng Khoa gọi. Tôi nghe anh Cung Tích Biền nói: Đi rồi hả?

Anh buông diện thoại xuống. Tôi biết tin chẳng lành: Vỵ đi rồi phải không?

Trước đó vài giở, tôi còn message với con gái Vỵ…

Vỵ đi thật rồi.

Thơ Vỵ hay, rất hay.

Nhớ đến Nguyễn Lương Vỵ, thường nhắc đến thi ca của Vỵ.

Nhưng với Cung Tích Biền và tôi, chúng tôi đều ngẩn ngơ khi nghe tin Vỵ qua đời.

Cái Tình giữa chúng tôi ôm ấp tình bạn, tình anh em, tình chị em. Thời gian Vỵ ốm nặng, mổ tim xong, đã khỏe lại, Vỵ đến thăm chúng tôi mùng một Tết. Vài tuần, vài tháng tôi nhắc anh Cung Tích Biền gọi xem Vỵ ra sao rồi, coi chừng Vỵ bị bệnh nặng hơn.

Trong nursing home, thoảng hoặc Vỵ gởi qua message cho tôi môt bài kinh Phật hay một lời Phật dạy. Chỉ chừng đó, nhưng là mối thâm giao. Lần cuối cùng, khoảng 2 tháng trước lúc Vỵ mất, chúng tôi gọi điện thoại cho Vỵ ở một quán cà phê gần nơi Vỵ đang chữa bệnh. Vỵ nói anh Cung Tích Biền và chị Mai tuần sau đến chở em ra cà phê với.

Bận bịu cuộc sống, tôi không nhớ…

Thôi, hết.

Tôi cứ ngẩn ngơ, ngẩn ngơ.

Cung Tích Biền và tôi ngồi lặng đi trước bàn viểt. Không có tiếng thở dài. Buồn và cô đơn. Bạn chúng tôi, em chúng tôi đã ra đi thật rồi.

Tôi đi vào bếp, đi ra phòng khách, đứng lên, ngồi xuống. Tôi muốn tìm cái gì đó đã bỏ quên

Dường như Vỵ đi đến bệnh viện rồi trở về Nursing Home để chờ điện thoại.