Trang chính » Hình bìa nghệ thuật của Da Màu, Thư Tòa Soạn, Tòa Soạn Email bài này

hình ảnh nghệ thuật tuần lễ 28/2- 7/3/2021: Hoạ sĩ Đinh Cường

20210228_143500

“Nhảy qua một giấc mộng
Nhảy qua một bầu trời
Giấc mộng thì nửa vời
Bầu trời thì lộn ngược
Nhảy qua đời sẩy bước
Úp mặt soi vết thương
Thấy ở cuối con đường
Cầm dương bay áo đỏ.”

(Không đề 1– tập thơ Năm Chữ Ngàn Câu)

Nguyễn Lương Vỵ đã xong một cuộc chạy và một bước nhảy: qua bầu trời, cuộc đời, giấc mộng… Nhà thơ bây giờ không chỉ thấy, mà đã đến tận nơi có cầm dương áo đỏ bay ở cuối đường. Chúng ta buồn vì không còn anh, nhưng mừng là anh đã kịp hoàn tất, trước khi qua đời, tuyển tập gồm công trình di sản thi ca 50 năm.

Chuyên đề Nguyễn Lương Vỵ lẽ ra phải làm sớm hơn khi anh còn sống, nhưng chắc nhà thơ cũng hiểu, và chính anh cũng nhìn nhận trong Chuyện Vãn gửi Nguyễn Quốc Trụ:
“Có những bài thơ viết muộn,
vì không thể viết sớm hơn…”

Vậy thì chuyên đề này tuy không thể sớm hơn, nhưng cũng không là muộn, trong những ngày này, khi chúng ta đọc thơ anh và thấy lòng mình đau thắt như đang chảy máu.

Những bài thơ của NLV do Da Màu chọn đăng tuần này cho thấy tình cảm sâu nặng nhà thơ dành cho bạn hữu (thư gửi Nguyễn Tôn Nhan, thơ viết cho thi sĩ Thảo Phương, cho bạn cũ ở Quán Rường), cho quê hương, gia đình, cho những người bất hạnh hơn anh, với giọng thơ tự nhiên như hơi thở, với khí lực mạnh mẽ lẫn ngạo nghễ thách thức mọi bi thương. Những bài viết về thơ và cuộc đời Nguyễn Lương Vỵ của Nguyễn Thị Khánh Minh, Tô Đăng Khoa, Đỗ Xuân Tê, Nguyễn Tôn Nhan, Hoàng Thị Kim, Lê Lạc Giao lại cho thấy những mâu thuẫn dằn vặt giữa cõi thơ và cõi đời. Như Trịnh Y Thư đã nhìn thấy sự mâu thuẫn giữa hài hước và tính dục trong thơ NLV, chúng ta sẽ tìm ra những mâu thuẫn khác, giữa thái độ biểu hiện và nội dung thi ca, cũng như cách nhà thơ dàn xếp cuộc chiến giữa những ước vọng đớn đau và ý hướng vượt thoát qua triết lý và thiền học. Ý hướng này đã phát lộ ngay từ bài thơ đầu tay Nửa Đêm Thức Dậy Nhìn Mây Trắng, với tựa đề nghe như một nghịch lý mà cũng là một khoảnh khắc khai ngộ: chỉ cần thức dậy sẽ nhìn ra mây trắng. Thị lực của nhà thơ đã soi rọi được màn đêm trong lúc tối tâm nhất.

Trong tuần:
Tự Lực Văn Đoàn-Văn Học và Cách Mạng- Phần 16: “Số  80 Quan Thánh (1/2)”- nghiên cứu/ biên khảo của Thuỵ Khuê


Chuyên đề Nguyễn Lương Vỵ tiếp tục với:
“Anh Đi Vô Hạn Anh Về Vô Biên”- của Nguyễn Thị Khánh Minh
“Cảm Nhận Năm Chữ Ngàn Câu Nguyễn Lương Vỵ”- nhận định của Đỗ Xuân Tê
”Nguyễn Lương Vỵ- Thơ Năm Chữ Ngàn Câu và Cú-Nhảy-Lùi Qua Những Giấc Mộng Đời”-
nhận định của Tô Đăng Khoa
”Giã Từ Nhà Thơ Nguyễn Lương Vỵ” (1952-2021)
của Lê Lạc Giao
”Người Thơ Hát Âm”-
nhận định của Nguyên Thị Khánh Minh
”Chỉ Thấy Tính Linh- Phải Đâu Là Chữ”-
nhận định của Nguyễn Tôn Nhan
”Âm Vọng Tri Âm”- Thư Nguyễn Lương Vỵ Gửi Nguyễn Tôn Nhan
”Tôi Không Thích Nguyễn Lương Vỵ”-
bút ký của Hoàng Thị Kim

và những bài thơ của Nguyễn Lương Vỵ: Bè Cao, Dạ Hành, Tượng, Khuya Ở Ngả Năm Gò Vấp, Bolero


Tuần tới:
những mới của Nguyễn Minh Trân, Lê Chiều Giang, vi lãng, Trùng Dương và tiếp tục phần 3 “Ý Thức Là Gì” của Nguyễn Quỳnh.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)