- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

TƯỢNG | BÈ CAO

TƯỢNG


Mẹ băng huyết giữa đồng
Đứa em chưa kịp tượng
Trôi tuốt ngoài thinh không
Chập chờn con bướm lượn
4/1970
(Âm Vang và Sắc Màu )


Chưa kịp tượng nhưng Mẹ vẫn thấy
Con vẫn trôi trong những giấc mơ
Bướm vẫn gáy những chiều không đáy
Lượn chập chờn trong nắng vàng tơ

Ba mươi năm về thăm nắng cũ
Đất cằn khô phơi những sắc hoa
Hoa nắng rụng bên thềm chó ngủ
Say giấc mơ gà vịt quê nhà

Và có lẽ lòng đây quá vắng
Nên con đường Tượng Số mọc gai
Gai ốc nổi lạnh lùng dấu lặng
Một dấu chìm buốt giá hai vai

Cỏ chín suối cây mười sông hát
Lời nhương sao trao lại dư vang
Bướm vẫn gáy những chiều âm nhạc
Tượng Số còn đi lại lang thang

Và có lẽ lòng đây là nắng
Nên thất thanh phơi hết sắc trời
Chết một nửa lời kia mướp đắng
Xanh buốt hồn thơ dại đang trôi…

8.2000

BÈ CAO

Tình cờ gặp anh chàng cụt một chân hát rong
Cười như trẻ thơ, khóc như quỷ đói
lạnh xương vai và buốt xương sườn
Anh quẳng cho ta câu hát có đờm
Ta mời anh điếu thuốc viêm xoang đớ lưỡi
Kiếp người buồn đến vậy sao?
Tiếng đàn thùng réo một bè cao
Một bạt tai đỏ bừng lý sự
Áo cơm nhớn nhác vậy sao?
Mưa chiều gầm gừ thú dữ
Bè cao rớt nhịp vỉa hè
Ta bỗng thấy mình cụt mất hai chân

9.1990

bài đã đăng của Nguyễn Lương Vỵ