- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

thư tình viết muộn | kỳ 23

ldv

Độc giả có thể nghe tác giả đọc truyện này theo link: https://youtu.be/op0q3Pp1wW8

Quyết định lớn lao trong đời tôi. Quan trọng không thua gì chuyện xuống ghe vượt biên. Thắng hay thua làm thay đổi cuộc đời. Lần dứt khoát vượt biên, lòng tôi thư thái; lần quyết định này, lòng tôi xáo trộn không nguôi. Nhưng tôi không thể chờ được nữa. Con mẹ nhân viên sở xã hội đã trừ của tôi mất ba bốn tháng tiền trợ cấp. Mà chờ ba bốn tháng nữa thì lễ Tình Nhân đã qua mất rồi. Ngày lễ Tình Nhân. Ai đã nghĩ ra vô số ngày lễ ở xứ này. Ngày lễ Cha, ngày lễ Mẹ, ngày lễ Tình nhân. Ai cũng có cha, có mẹ nhưng có được bao nhiêu người có tình nhân. Bao nhiêu năm ở xứ sở lạnh lẽo này, tôi chẳng để ý gì đến ngày lễ Tình nhân. Valentine Day. Tên gọi cũng hay hay.

Âm thanh du dương của chữ Valentine. Vang vang những hẹn hò. Valentine: âm thanh lấp lánh như mắt nhìn của người con gái ngồi chờ tình nhân kể cho nghe một tin vui. Sắp lễ Va-lân-thai rồi đó. Giọng nói cô ấy vang vang trong cái đầu chật chội những ý nghĩ, chen chúc những điều toan tính nói ra. Âm hưởng dịu dàng như vang vọng tiếng reo của cô bé học trò một ngày mùa hạ. Khi những ngày nghỉ hè rắc hoa rực rỡ con đường trước mặt. Valentine Day. Ngày lễ Tình Nhân. Tôi có ai để tặng quà không nhỉ.

Tiếc là lần vào nhà tắm tình cờ thấy cái áo ngực phơi trên cây đà ngang treo màn nhà tắm, tôi đã quên không coi xem cỡ số mấy. Thân hình cô ấy nhỏ nhắn, cỡ áo quần cô ấy nhỏ như cỡ trẻ con bên này nhưng ngực cô ấy căng đầy, làm sao biết áo ngực cô ấy số mấy bây giờ. Và chẳng biết cỡ áo quần mặc ngoài có giống cỡ quần áo lót không nữa.

Luật sư bảo đã thảo luận kỹ với Công tố viện rồi. Chắc quan tòa sẽ cho phép ông được lãnh ra. Tôi hỏi ai lãnh ra vậy. Luật sư cười. Con trai ông. Ơ, con trai tôi. Lâu lắm tôi không gặp nó. Nó tới thăm tôi vài lần. Rồi bặt tin. Nhưng nó vừa đi làm vừa đi học, lấy đâu ra mấy ngàn đồng mà lãnh tôi ra. Cậu ấy cùng ký chung với cô bạn gái. Ông luật sư nheo mắt. Ơ cái thằng có bạn gái mà giấu bố. Mà bạn gái nó là Tây hay Việt nhỉ. Tôi mong bạn gái nó là người Việt. Dân Tây, bố con làm sao nói chuyện với nhau. Tôi có đòi hỏi quá lắm không. Tôi mỉm cười một mình. Chưa có con dâu mà đã toan làm ông bố chồng khó tính. Thôi thì hãy cứ mong bạn gái nó là người đàng hoàng. Đời nó sống đã đủ quá những vất vưởng, hoang đàng.

A, thì ra con người tôi là như vậy đó. Vậy mà trước giờ tôi đâu có biết. Mà sao cái thằng người mà ông luật sư mô tả thấy có vẻ tội nghiệp quá vậy. Hắn làm tôi mũi lòng. Hắn làm hai lỗ mũi tôi cay nồng như lúc hít phải cái mùi của tỏi ớt bằm chung. Còn ai vào đây nữa. Hắn làm tôi sụt sùi. Tôi đấy. Thì ra tôi đã khổ đến như thế mà tôi không hay. Ông tòa nhìn ông luật sư chăm chú và đôi lúc kín đáo liếc qua tôi như đo lường những phần trăm sự thật trong bài diễn văn thê thiết của ông luật sư. Và dường như ông tòa cũng cảm động. Nghe người ta kể về mình với những gian nan đã gánh vác, nước mắt tôi giàn giụa lòng mắt khô, rồi trào ra, lăn dài trên hai má hóp. Ông tòa cảm động vì những giọt nước mắt ấy. Hãy hình dung một người đàn ông lớn tuổi, gia đình tan nát, vợ con lưu lạc, lại tật nguyền dù mức tật nguyền ấy không đến mức làm tê liệt hết mọi sinh hoạt trong đời sống.

Ông luật sư thao thao với bài diễn văn. Bài chuyển ngữ của người thông dịch tung tóe như mưa rào. Tôi đã khổ như thế đấy. Vậy mà tôi đâu có biết. Thời gian trôi qua. Liên lạc với vợ cũ ở trại, bị từ chối. Thất vọng vì nghe tin vợ cũ đi Úc với người đàn ông khác. Ông luật sư này nói tầm bậy rồi. Tôi chỉ nói thiên hạ đồn rằng hình như bà ấy đã vượt biên và được định cư ở Úc. Nhưng đó là tin trong bàn nhậu. Tin rỉ tai, chuyền miệng chín mươi chín phần trăm là tin thất thiệt. Vậy mà ông luật sư biến bản tin ấy thành một biến cố não lòng. Nước mắt ứa ra tự lúc nào. Tôi khóc. Tôi khóc mất rồi. Động kinh nhưng không đủ tiêu chuẩn tàn phế, mà xin việc thì không đâu nhận. Không thuê nổi chỗ ở riêng. Phải chia phòng với vợ chồng người bạn. Nói vợ chồng cho gọn chứ thực ra thằng T. có bao giờ sống được với người đàn bà nào quá sáu tháng.

Thân chủ tôi là người có ý chí. Dẫu cuộc sống cơ cực, dẫu hoàn cảnh éo le đến như vậy, ông ta vẫn nhiệt tâm tham gia khóa học counselling. Và cuối cùng đã bỏ hẳn tật uống rượu. Đúng là miệng nhà quan có gang có thép (bà Nhiêu láng giềng nói chứ chẳng phải tôi), dạo ấy tôi phải đi học cái môn kiềm chế cơn nóng giận. Bà cao-sơ-lơ bảo rằng bỏ rượu thì ít nóng giận hơn. Tới phiên ông Công tố viện. Ông ta cứ hăm he đưa ra hai cái bao thư mầu vàng. Tôi không còn nhớ bao nào có áo ngực, bao nào có quần lót. Những món quà như lời tỏ tình muộn màng. Công tố viện cứ nhùng nhằng với cái lập luận rằng tôi có thể là kẻ xâm phạm tiết hạnh, kẻ lệch lạc tâm lý, kẻ hiếp dâm phụ nữ. Bằng chứng là tôi đã úp bàn tay thật mê muội lên cái chóp áo ngực; tôi đã đo đạc sợi dây đeo.

“Đáng lẽ phải tặng cạc Va-lân-thai cho người ta đó.” Cô ấy bảo. “Hồi học trong lớp E.S.L. (cô ấy đọc i-ét-eo nghe buồn cười, nhưng tôi không dám cười), mấy ông nội Salvador tặng tùm lum. Có đứa tặng bông người ta nữa kìa.” Cô ấy chì chiết hai chữ người ta làm lòng tôi xoắn lại. Tôi nghĩ tôi không thể thua kém mấy ông nội Salvador. Tôi không được phép thua bất kỳ ông nội nào.

Tờ báo quảng cáo quần áo lót phụ nữ. Tôi nghiên cứu kỹ lắm rồi. Nghĩ cũng buồn cười. Cái hôm tôi bắt gặp cô ấy nhìn mải miết những hình quảng cáo. Chiếc áo ngực, chiếc quần lót. Toàn bằng ren như tơ nhện. Mầu đen, mầu nâu, mầu hồng, mầu trắng; cả mầu đỏ cũng có nữa. Thấy tôi nhìn, cô ấy giấu vội tờ báo như đứa bé bị bắt quả tang ăn vụng. Cũng nhờ hai ly cà phê và cái bình lọc ai đó mua tặng. Cũng nhờ cái trí nhớ trẻ con. Tôi giấu tờ báo mà cô ấy không nhớ ra. Có quà cho cô ấy rồi. Quà Valentine đàng hoàng kìa. Món quà mạnh như lá thư tình; dẫu là thư tình viết muộn.

Đi tới đi lui. Những con mắt nhìn nghi kỵ. Con bé tây này có nụ cười giống cô ấy. Chiều nay cô ấy cũng sẽ cười dễ thương như thế. Tôi liếc ngược liếc xuôi xem người ta có gài máy quay phim trên trần nhà. Tôi sờ vào mắt thằng người gỗ mặc quần áo mẫu xem có ống kính máy quay phim không. Tôi nhìn kỹ những quầy hàng dựng sát tường. Không có gì khả nghi. Hơn nữa khu bán quần áo phụ nữ chắc người ta không dám đặt máy quay phim, sợ bị thưa kiện vì nhìn trộm khách hàng. Thế là tôi yên tâm. Tôi phải ra tay thật nhanh. Thì giờ đâu có nhiều. Tôi len vào quầy áo quần phụ nữ. Tôi lựa một cái hộp quần lót có hình cô gái – cũng nhỏ nhắn như cô ấy – tôi không nhìn ai hết. Tôi cố tự nhiên như nhân viên của tiệm đang làm công việc của mình. Tôi luồn hai ngón tay vào khe hở, móc ra chiếc quần lót bằng ren mầu đen, nhét vội vào túi áo ngực.

Tôi chọn quầy khác, nơi có những chiếc áo lộng lẫy đủ mầu sắc. Tôi loay hoay đồng hai mươi lăm su trong lòng bàn tay. Người đàn bà xếp đồ nhìn tôi. Tôi ngó lơ nơi khác. Tôi thấy ngứa ở lưng. Tôi đưa tay ra sau gãi, nhưng trước khi vòng tay ra sau, tôi nới lỏng những ngón tay cho đồng hai mươi lăm su rơi xuống. Đồng xu chạm nền xi măng kêu leng keng. Đồng su lăn nhanh, khuất vào dưới quầy áo đắt tiền. Tôi không cần nhìn ai nữa. Tiền của tôi rơi lăn vào đây, tôi phải len vào đấy để lấy ra. Tiền của tôi mà. Tôi đã nói với luật sư bao nhiêu lần rồi. Đó là sự thật. Còn cái chuyện sau đó tôi có đo đạc, có mân mê rồi có nhét chiếc áo ngực ren đen vào người, bên dưới chiếc khoác rẻ tiền mua ở tiệm đồ cũ, sát trái tim tôi hay không là chuyện của riêng tôi. Ừ, nói bắt quả tang tại sao không bắt tôi ngay lúc đó. Lúc tôi đã ra ngoài, lòng đang hí hửng cơn vui, lòng đang đắm đuối trong mắt nhìn tưởng tượng của cô ấy.

Cô ấy đang cười xoáy tít hai núm đồng tiền, híp cả hai con mắt, cái giọng ngọt như nước mía vàng óng trong ly đá bào buốt lạnh, hạnh phúc. Cô ấy trách tôi rằng, “Mua tặng làm chi thứ này, mắc cỡ quá trời hà!” Cô ấy đang cười với tôi như thế trong trí tưởng thì người đàn ông ấy – cái gã mà luật sư đã bảo tôi là sẽ phải ra tòa làm chứng, sẽ đứng lù lù trước tòa, sẽ kể lể dông dài chuyện tôi lấy đồ thế nào, chuyện tôi giấu cái áo ngực (của cô ấy) vào ngực áo như thế nào – đứng chặn ngay trước mặt tôi. Gã níu lấy vai áo tôi. Chiếc áo tôi mặc bỗng rộng thùng thình. Tay áo tôi nhùng nhằng vì những ngón tay nắm chặt của gã đàn ông. Hai chân tôi rụng rời. Gã kéo tôi trở lại tiệm. Một đứa khác đến cạnh gã. Đồng phục mầu đen, tăm tối, cái cằm có râu rậm rạp. Tôi ghét những cái cầm râu ria rậm rạp. Những cái cằm râu ria thường giấu diếm một sự đe dọa vu vơ nào đó.

Hai đứa nó lôi tôi ra tận phía sau. Rồi cảnh sát đến. Cảnh sát bảo tôi ngồi im đó. Rồi bà thông dịch đến. Tôi ghét con mẹ thông dịch ấy. Nó đứng ne né, cách xa tôi cả thước, như sợ tôi sẽ truyền cho con mẹ cái bệnh sa hay bệnh si-đa (*) gì đó. Những con người như thế chắc chưa bao giờ biết nhớ, thương ai. Lúc cảnh sát dẫn tôi ra, hình như có vài đứa Việt Nam đang quẩn quanh ở chổ tính tiền. Hình như có hai ba khuôn mặt quen; những khuôn mặt tôi gặp một đôi lần ở tiệm thực phẩm Việt Nam. Hình như chúng nhìn thấy tôi đi giữa hai người cảnh sát. Hình như chúng xầm xì. Hình như chúng chỉ trỏ về phía tôi. Chỉ cần một đứa biết là cả cái nước Việt Nam ăn nhờ ở đậu này (chữ của cô ấy đấy) đều biết.

(*) SARS: Severe Acute Respiratory Syndrome, hội chứng hô hấp cấp tính trầm trọng. SIDA: Syndrome d’Immuno-Déficience Acquise, hội chứng liệt kháng (AIDS: Acquired Immuno-Deficiency Syndrome.)

bài đã đăng của Hoàng Chính