- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

thư tình viết muộn | kỳ 21


ldv

Độc giả có thể nghe tác giả đọc truyện này theo link: https://youtu.be/VcWuNInHVHE


Ông luật sư buông thân mình xuống ghế một cách lười biếng. “Nghĩ kỹ đi.” Ông ta vừa nói vừa gãi cằm. Những sợi râu như đám râu ngô phơi già con nắng. Người thông dịch ngồi ở chiếc ghế bên cạnh tôi. Người cảnh sát đứng sát khung cửa đóng kín muốn như bít luôn cái lối thoát cuối cùng và duy nhất của tôi tới mức không khí cũng không lọt vào được. Người thông dịch chăm chú bắt từng câu nói của ông luật sư, dịch lại cho tôi nghe. “Hãy nói thật với tôi. Tôi không muốn lúc biện hộ trước tòa, lại bị những cú bất ngờ.” “Cú bất ngờ gì?” Tôi hỏi người thông dịch. Luật sư và thông dịch viên nói chuyện với nhau. Tôi ngồi ngây ra đó. Họ phải đi cùng với nhau thành cặp, còn tôi đã có người cảnh sát. “Bất ngờ là bây giờ anh nói thế này, lúc ra tòa anh đổi ý, nói thế kia. Luật sư không biết đường nào mà biện hộ.”

Tôi gật gù. Thì ra vậy. “Bây giờ nói thật cho tôi biết. Anh lấy mấy thứ ấy để làm gì?” Tôi cúi nhìn nền nhà. Cái mầu đỏ thẫm gãi lên tròng con mắt làm xốn xang như người đau mắt hột. Chân bàn gỗ nâu có những vết trầy, chắc gây ra lúc được người ta di chuyển từ nơi này qua nơi khác. Trong góc nhìn rã rời, tôi thấy cả hai mũi giầy của người cảnh sát. Mầu da đen bóng. Có một vết lấm ở mũi giầy bên trái. Vết lấm nhỏ như dấu ngón tay ai đó chạm phải. Cúi đầu thêm chút nữa, tôi thấy đường viền khung cửa chữ nhật. “Anh lấy cho anh hay cho ai?” Người thông dịch lập lại câu nói của ông lụât sư. Tôi trả lời, mắt vẫn dán vào những vết trầy ở chân bàn, “Tôi thấy có gì khác nhau đâu!” “Khác chứ,” Ông luật sư như chỉ chờ có thế, vội tuôn ra một chuỗi âm thanh hùng hồn. Người thông dịch cũng xôn xao hùa theo.

“Lấy cho ai thì nhẹ tội hơn là lấy cho mình. Tôi có thể biện luận rằng anh thương ai đó nghèo túng mà lấy đồ về cho, còn lấy cho anh thì khác.” Tôi ngẩng đầu lên, nhìn qua người thông dịch, “Khác cái gì?” “Anh là đàn ông hay đàn bà?” Tôi ngỡ ngàng nhìn người đàn ông. Hắn ta có dịch bậy không đây. Bộ hắn muốn chọc quê tôi hay sao vậy. Hắn không thấy tôi là đàn ông sờ sờ ra đây sao. Đàn ông với tất cả những ham muốn khát khao của con vật giống đực; những con vật mải mê chinh phục, những con vật chỉ biết chiếm đoạt hung hăng mà không biết giữ gìn, che chở. “Trả lời đi chứ. Anh là nam hay nữ?” “Nam, đàn ông, man.” Tôi gằn giọng, chêm cả tiếng Anh vào cho ông luật sư nghe. Ông luật sư ngồi thẳng người trên ghế, hai bàn tay đặt lên nhau trên mặt bàn, hoan hỉ, “Đấy nhé. Đàn ông đâu có cần áo nịt ngực và quần lót phụ nữ.” Bra, pantyhose. Hai chữ tôi nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần rồi. “Thì sao?” Tôi ngang ngạnh. Nụ cười nở ra làm sáng hẳn khuôn mặt rậm râu, sâu mắt của ông luật sư. “Đàn ông xài mấy thứ đó là có vấn đề, là lệch lạc tâm lý.”

Tôi ngẩn người suy nghĩ. Cái chân bàn trầy trụa lại khập khiễng bước đi trong mắt nhìn. Sao mà phức tạp đến như vậy nhỉ. Ông luật sư vẫn ung dung. Người thông dịch thì hỉ hả, “Lấy cho người khác có thể coi như làm việc thiện. Lấy cho mình là lệch lạc tâm lý. Là pervert, là antisocial behaviour, là chống lại xã hội; phải vào bệnh viện tâm thần lâu lắm.” Bệnh viện tâm thần à. Lố nhố những bóng người hiện ra trong óc tôi. Áo quần rách rưới, thân thể hôi mốc. Chân dép, chân giầy. Nói năng lảm nhảm như loài bò nhai hoài mớ cỏ khô. Không điên mà ở chung với đám ấy hẳn khám phá vô số điều hay. Có thời giờ, tôi cũng muốn vào hẳn trong dưỡng trí viện sống ít lâu xem đời sống trong ấy nó ra làm sao. Nhưng đấy là chuyện xa vời, bây giờ không thể để người ta nhốt mình vào trong ấy. Tôi có ít ra cũng một người để sống với; để lo cho, và để chia sẻ đời mình. “Anh hiểu rõ chưa?” Tôi lặng lẽ gật đầu. “Nhớ là lấy cho người khác có thể cãi vòng vo được, còn lấy cho mình thì khó giải thích lắm đó.” Tôi lại gật đầu. “Nghĩ kỹ đi.”

Mùa màng chi kỳ lạ. Đến tháng này mà vẫn còn bão tuyết. Những con mắt nhìn trời. Những con mắt nhìn nhau. Những cái lắc đầu đồng tình. Những cái nhún vai chán nản. Phòng xử quen thuộc. Tôi đã đến nơi này nhiều lần như con chiên đến giáo đường nghe những lời kinh dông dài của đời sống. Buổi sáng, ngồi ngáp dài, nhớ ly cà phê từ thiện của cơ quan Đa Văn Hóa tôi vẫn thường ghé qua mỗi sáng, uống vội. Cơ quan giúp những người mới đến định cư ở xứ sở này. Chút ân huệ ấm cúng. Ly cà phê không tính tiền. Bình sữa lỏng mười phần trăm. Gói đường nhỏ. Công thức cho buổi sáng. Những ngày tháng lông bông nơi xứ sở lạ lẫm, tôi thường ghé nơi ấy, uống nhờ một ly cà phê. Một gói đường nhỏ thôi. Bác sĩ bảo tôi lớn tuổi rồi, phải bớt ăn đường lại. Những buổi sáng trống trải như buổi sáng hôm nay.

“Ông có bao giờ coi phim con heo không?” Sau câu dịch sỗ sàng của người thông dịch, hai người đàn ông nhìn tôi chăm chú. Tôi biết người cảnh sát đứng sau lưng tôi cũng nghiêng đầu nhìn. Không nhìn sao được. Bởi cái câu làm mặt tôi nóng bừng như bất thần lên cơn sốt. “Con heo?” Tôi lúng túng với cả câu hỏi lẫn câu trả lời. “Phim bậy bạ đó.” Người thông dịch giải thích. Tôi thả tia nhìn qua vai người luật sư, tìm kiếm vu vơ một câu trả lời thỏa đáng trên đường viền quanh những vuông gạch mầu kem trên tường. “Có không?” Bỗng dưng tôi quay đầu nhìn người cảnh sát. Người cảnh sát nhìn ông luật sư. Hai người nói với nhau gì đó rồi người cảnh sát gật đầu, mở hé cánh cửa, lách ra ngoài. “Bây giờ anh có thể thoải mái trả lời.” Ông luật sư nheo mắt với tôi. Tôi lí nhí cám ơn bằng thứ tiếng Anh vụng về. “Có coi phim con heo không?” Tôi nhớ cuốn băng hình thằng T. cho mượn. Những người lính thuỷ da trắng và bọn đàn bà Châu Á.

Cuốn phim chắc đã được sang đi sang lại hàng trăm lần bởi những đường cong nếp gấp của da thịt không còn sắc nét, nhưng vẫn gợi lên cái thèm muốn đuối người. Tôi có nên kể cho người ngoài nghe về cuốn phim bí mật ấy không đây. “Chắc có chứ nhỉ?” Ai đó đẩy nhẹ đầu tôi xuống thành cái gật đầu tự thú. Ông luật sư thở phào. Người thông dịch không giấu được nét hân hoan trong ánh mắt. “Tôi hỏi vì biết thế nào công tố viện cũng hỏi trước tòa.” Tôi gật đầu. Lần này thì chính tôi chọn cái động tác đơn giản ấy. “Câu này quan trọng. Anh có bao giờ bắt bạn gái hay vợ anh làm mấy trò giống trong phim không?” “No.” Tôi bật vội câu trả lời bằng tiếng Anh. Khi không hình ảnh cô ấy ùa về trí nhớ. Thơm ngát những ngăn tình. Đi đứng hồn nhiên như trẻ thơ; nói cười tíu tít như chim mới tập xoải đôi cánh non đo đếm bầu trời. Môi hồng lúc nào cũng hơi dẩu ra một tí, như giấu một câu chào. Và mắt long lanh ngàn lời không thể nói. Tôi chỉ có, chỉ còn cô ấy. Và cô ấy mỏng mảnh như ước mơ, ai dám làm hoen ố.

“Không bao giờ.” Tôi cam kết với hình ảnh cô ấy đổ đầy trí nhớ. “Tốt. Bây giờ trở lại câu hỏi ban nãy.” “Câu hỏi nào?” Tôi ngơ ngác. Người ta luôn luôn đẩy tôi từ bỡ ngỡ này tới lo âu khác. “Câu ban đầu. Anh lấy đồ trong tiệm cho mình hay cho ai?” Tôi cúi đầu suy nghĩ. Ý tưởng xoắn lấy nhau trong óc. Đâu có thể làm hại người ta như vậy được. Cô ấy không có tội tình gì. Khai ra, người ta nghĩ cô ấy là bạn gái và ai cấm người ta nghĩ tôi đã từng làm chuyện phim ảnh tồi tệ với người con gái mỏng manh như tơ trời. “Cho ai?” Tôi muốn trả lời một lần cuối cùng là cho tôi, nhưng sao tôi bỗng ngại ngần.

Hệ thống sưởi nhà cô ấy hoạt động không đúng mức. Lúc nóng, lúc lạnh. Những ngày chớm đông, tuyết đổ về từ phương bắc. Gió lạnh cắt da. Mẹ con cô ấy co ro chung một giường. Bỏ trống một phòng chẳng phải vì thằng bé Timmy không chịu ngủ riêng mà vì lạnh, mẹ con cô phải cuộn vào nhau để giữ hơi ấm. Mới đầu mùa mà ba mẹ con lúc nào cũng phải mặc áo len trong nhà. Nghe cô ấy than thở hoài, tôi bảo để tôi đi nói với quản lý giùm. Chủ nhà cho sửa hệ thống sưởi xong, nhà lại nóng quá. Không có hệ thống điều chỉnh nhiệt độ, cả ba mẹ con đành chịu môi miệng khô nứt. Tôi hiểu cái khổ đó lắm, cho dù tôi sinh ra ở xứ sở quanh năm nóng bức. Mùa đông ở đây, buổi sáng thức dậy, mắt mở không ra vì rử mắt dầy cộm hai mí. Miệng khô, môi dộp, dòn như miếng bánh đa khô.

Buổi tối hôm trước lễ Giáng sinh (năm nào tôi không nhớ rõ, nhưng tôi biết chắc là hôm trước lễ Giáng sinh), tôi gõ cửa nhà cô ấy. Cô ấy ra mở cửa, con mắt ngỡ ngàng. Hơi nóng ùa ra theo ba mẹ con cô ấy. Cô ấy suýt soa ui da, hai cánh tay vòng trước ngực. Hai đứa bé nhùng nhằng sau lưng mẹ. Cả ba mẹ con đều đỏ au đôi má. “Hello.” Cô ấy đây; tiếng chào trên môi và câu hỏi trong mắt nhìn. Tôi hello đáp lời. Hai đứa bé nhìn chăm chú cái bọc ny lông tôi cầm trên tay. “Ui da, ngoài này lạnh dữ ha!” Tôi gật gù. Cô ấy mở rộng cánh cửa, đứng lách qua một bên, không nói. Tôi lặng lẽ lách người vào. Mùi xào thức ăn đọng trong không khí. Tôi tháo giầy xếp bên khung cửa, rồi cởi áo choàng mùa đông vắt lên lưng chiếc ghế dài phòng khách. Bây giờ tới phiên cô ấy nhìn cái bọc ny lông trên tay tôi. “Cái chi dzậy?”

Tôi không trả lời vào câu hỏi, “Nhà gì mà nóng quá trời.” “Tại cái đồ sưởi hổng chỉnh được gì hớt!” Cô ấy nói vội, như thể đó là lỗi của mẹ con cô. Tôi hăng hái nhìn vào đôi mắt đen nhánh, “Có cách rồi.” “Lâu lâu phải mở cửa sổ đó.” Tôi nhìn xuống cái cổ áo xẻ sâu vào khoảng trũng dưới xương ức. Cái cổ trắng ngần như cổ loài ngỗng trời. Vậy mà có một thằng đàn ông đã một lần vừa bóp chặt hai bàn tay quanh chiếc cổ thuôn ấy vừa vung vãi những lời miệt thị. “Coi chừng ăn trộm.” “Nhà hổng có gì cho ăn trộm hớt.” Cô nói, lim dim đôi mắt. Cái nhìn nghiêng nghiêng như mảnh gió liếc qua khung cửa hẹp. Tôi lặng người chiêm ngắm. Mỗi lần ngắm nghía cái nhìn của cô ấy, tôi đều khám phá ra một điều gì đó mới mẻ. Ý nghĩa đôi khi bật lên như ngọn đèn soi sáng căn phòng tăm tối, đôi khi như ngọn nến nằm đâu đó trong căn phòng lạ, tôi phải mò mẫm, tìm kiếm hụt hơi mới mong thắp sáng.

Sự tìm kiếm gian nan nhưng đầy hứng thú. Bởi khi thắp lên được ngọn nến lẻ loi, căn phòng trái tim tôi bao giờ cũng ấm cúng, dịu dàng. Ý nghĩa cái nhìn của cô ấy buổi tối hôm ấy như ngọn nến giấu trong căn phòng tăm tối. Tôi phải lần mò vất vả mà không chắc đã tìm ra đúng ngọn nến huyền nhiệm. “Nhà có mấy miệng lò sưởi?” Tôi hỏi. Cô ngó quanh quất phòng khách, hất mái tóc ngước lên cầu thang, rồi quay lại. “Cả thảy bốn cái. Phòng khách, nhà bếp, hai phòng ngủ.” Miệng lò sưởi phòng khách và nhà bếp thì tôi biết. Tôi mở bọc ny-lông lấy ra cuộn băng keo kỹ nghệ. “Mình dán bớt miệng lò sưởi lại cho khỏi nóng.” Cuốn băng keo không phải là thứ trẻ con mong đợi nên hai đứa bé bỏ mặc tôi và mẹ chúng lại đó, chạy lại trước máy truyền hình, giành nhau bấm đài. Tôi hì hục gỡ băng keo dán giăng ngang từ đầu này đến đầu kia miệng ống sưởi. Tiếng tháo băng keo xoàn xoạt. Cô ấy đứng xớ rớ phía sau.

Dán xong hai miệng lò sưởi nhà bếp và phòng khách, tôi hể hả, “Thấy đỡ nóng phải không?” Cô ngoan ngoãn gật đầu, “Dzậy mà hổng nghĩ ra.” Rồi cô cười với tôi, thật hồn nhiên. Trong một giây, chúng tôi không có gì để nói. Tôi nhìn những bậc cầu thang dẫn lên hai phòng ngủ. Cô ấy nhìn tôi; cái nhìn của đứa trẻ đi lạc. “Còn hai chỗ nữa phải không?” Tôi nghe giọng mình lạc đi ở cuối câu. “Dạ.” Tiếng dạ của cô nghe xa lơ lắc. “Dán cho xong luôn.” Tôi mạnh dạn đề nghị. “Khoan!” Tôi nhìn cô, những đầu ngón chân bấu chặt xuống nền nhà như thể sợ mình sẽ thành chiếc bong bóng, bay bổng lên trần. Cô mở to đôi mắt. “Trển tùm lum lắm đó.” “Không sao.” Tôi dợm bước về phía cầu thang, nhưng cô lại khoan thêm lần nữa. “Chỉ dán miệng lò sưởi thôi nghe.” Cô căn dặn. Tim tôi lồng lên trong lồng ngực. Tôi nghe giọng nói mình khao khao. “Thì dán miệng lò sưởi thôi.”

Cô nắm bàn tay lại, đưa một ngón trỏ dư dứ trước mặt tôi, “Hổng được nhìn gì hớt nghe. Trển tùm lum lắm đó.” “Thì ô-kê mà!” Hôm ấy, tôi như kẻ gian đào tường khoét ngạch nhà người ta mà chẳng biết phải ăn trộm thứ gì. Bởi mùi nước hoa dịu dàng trong căn phòng của người thiếu phụ làm đầu óc tôi bồng bềnh như chiếc lá xuôi dòng nước lũ. Và tôi giữ lời hứa. Tôi không nhìn gì hết. Tôi không nghĩ gì hết. Tôi chỉ chăm chú một công việc dán bớt miệng lò sưởi để mẹ con cô ấy không bị hơi nóng hong khô cổ họng, phỏng dộp thịt da. Nhưng tôi nhớ mãi chiếc gối lẻ loi, nằm xô lệch ở đầu giường. Chiếc áo gối mầu hồng lợt. Mầu áo của những người con gái lúc mới về nhà chồng.

bài đã đăng của Hoàng Chính