- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

tự nhiên tiễn Võ Đình

tự nhiên nằm trơ ra

tư nhiên buông tay viết vẽ và nhắm mắt

cọ màu tranh loảng xoảng rơi xuống đất

hoá gỗ

tự nhiên đèn điện phụt tắt

tự nhiên hé miệng mà không thở

câu nam mô tiếp dẫn âm u

trống đồng Ngọc Lũ thùng lên một tiếng

anh như mọi người

đang cần câu tiếp dẫn

phân vân

như khi đến thăm anh mắt khép hờ tôi nói:

“tụi em tới nè anh Đình”

tôi chào anh ra về

ân cần bàn tay lạnh ngắt

“tụi em về anh Đình ơi”

(biết bao giờ gặp lại)

trên đầu tôi anh đang gật đầu cười

nhè nhẹ

như khi chị em tôi đến cầm tay mẹ hấp hối

mẹ cười nụ cười thưa răng thều thào

“các con ở lại”

“yêu thương đừng gây gỗ giận hờn”

nụ cười cuối

cuối cùng tất nhiên

mọi điều đều có thể

phải vâng

đều phải phải

tự nhiên chân răng đau buốt

cô nha sĩ giục giã cầm kềm giật bay cái răng đau

túa máu thở phào

may mà còn kịp.

west palm beach, chủ nhât cuối tháng 5, 2009
nguyễn thị hoàng bắc

bài đã đăng của Nguyễn Thị Hoàng Bắc