- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Điếu Ca

 

Sunrise-20180308-0284

 

Một chim công trên cành ô liu nhìn qua
lùm cây, bên kia con đường ra biển, trắng sáng,
nơi một chiếc thuyền buồm neo giữa vịnh nước.
Trời còn sáng, dưới boong tàu, người đàn ông đang rót nước vào cốc,
lắng nghe những con tàu trao tin: những xà lan nằm yên
trong nước lặng chờ bến gọi, những du thuyền
đã tắt đèn vài giờ trước, ngư dân đặt lưới chờ cá,
khi các quán ăn mùa hè treo bạch tuộc khô
trên dây căng, thổi khói thầm vào lò gỗ,
quét sạch sân sau đêm, mở nhạc vào nắng sáng,
và trong thời khoảng một tiếng giờ, có thể thấy
vùng nước này mang màu rượu-thẫm, để nhớ rằng
người xưa từng không có tên gọi cho màu xanh,
nhưng đã có tiếng mái chèo reo vang
từ những đường viền thế giới, qua những cơn gió
luồn giữa rừng thông bạc trắng từ cánh đồng muối
phẳng mênh mông cho đến khi chúng đủ nhẹ
như hơi thở từ thiên đường, đủ phiền toái để đánh đắm tàu
và làm tối đen suy tưởng – mãi rồi mây cũng qua,
gà sẽ ngủ yên trong chuồng, biển phẳng lặng
dưới bầu trời pha lê, nhưng chẳng có gì
để giữ chúng ta ở đó: không là sự yên tĩnh của đá cẩm
hay là viền trước của cánh buồm, những cánh đồng
cỏ thơm, một vườn nho trong mùa hái, và biển đầy xương
của bao người trốn chạy những cuôc chiến
đông và nam, hài cốt vét sạch từ đáy biển
và trong hang hóc, của cải giờ đây trôi dạt
vào bờ đá. Đứng đây và nhìn vào chốn xa mờ,
nơi ngọn núi thiêng với hàng ngàn tu sĩ, quyện mình
trong những chiếc khăn mưa, rồi hãy nhìn về phương tây,
nơi những chiếc thuyền mủ đâm đầu vào sóng lớn.
Hãy đặt mắt ở đó, nhớ những lời của Anacreon,
kẻ chạy tránh chiến tranh,
trong những bài sử Herodotus:
Nhìn xem sóng biển hôn nhẹ vào bờ!
Vì nếu trái đất là một trại tạm trú
và biển là nơi chứa hài cốt của linh hồn,
bạn hãy thắp sáng tín hiệu lửa của mình
ở mọi nơi.
Trời sẽ sáng,
hãy đưa thuyền ra khơi.

—-

vi lãng dịch “Mourning”, của Carolyn Forché, trong tập thơ “In the Lateness of the World: Poems”

bài đã đăng của Carolyn Forché