- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Evaldo

Đúng một tháng trước chúng chia làm hai phe. Thằng Mateus và Evaldo đứng về một phe và phe còn lại chỉ có mỗi một mình thằng Lucas. Ngày hôm đó đội bóng Botafogo của thằng Mateus và Evaldo đã bị đội Flamengo của thằng Lucas đá bại ê chề. Chưa lúc nào như lúc ấy thằng Evaldo cảm thấy tình bạn giữa nó với Mateus có ý nghĩa đến thế. Còn gì hạnh phúc cho bằng vào những giây phút tuyệt vọng nhất của đời mình, lại có một bàn tay bè bạn chìa ra để cùng nhau chia sẻ, nương tựa?

Không hiểu sao cái đội Botafogo mùa rồi lại chật vật khổ sở thấy thương. Cùng là hai đội bóng của thành phố, thế nhưng đội bóng của thằng Lucas luôn luôn gặp vận may, luôn luôn được trọng tài thiên vị, Evaldo nghĩ trong đầu. Bây giờ Flamengo lại còn đứng đầu các câu lạc bộ hạng nhất cả nước nữa, thằng Lucas hẳn là hả hê lắm. Cứ nhìn bộ mặt của nó thì biết. Không chỉ mỗi mình thằng Lucas, cả nhà nó đều là ủng hộ viên nhiệt thành của đội áo hai màu đỏ và đen ấy.

Vậy mà bây giờ thằng Mateus và thằng Lucas lại về hùa một phe với nhau.

Hai đứa nó ngồi vắt vẻo trên một mảng bờ tường nhỏ còn sót lại ngăn cách nhà thờ với bãi đất hoang ở phía sau. Mùa hè, cỏ dại đều bị cái nắng nóng đốt cháy làm trơ ra lớp đất khô cứng lồi lõm. Evaldo có thể nhìn thấy sau lưng hai thằng Mateus và Lucas mấy thân cây đứng lầm lũi, nhẫn nhịn dọc con đường nhựa vắng vẻ và khu nhà biệt thự có hồ bơi của hai đứa nó lấp ló sau giàn bông đỏ ở đàng xa. Hôm nay trời nắng to, chúng chỉ chơi bóng có một lúc rồi nghỉ.

“Tụi tao mới là đẻ ở bệnh viện,” thằng Lucas nhắc lại.

“Đúng, má tao cũng đẻ tao ở bệnh viện,” thằng Mateus nói theo.

“Tao cũng đẻ ở bệnh viện vậy,” thằng Evaldo đáp lại.

Bỗng nhiên cả hai thằng đều nhao nhao phản đối:

“Không, má mày đẻ mày ở trên giường!”

“Má tao không đẻ tao trên giường! Má tao đẻ tao ở bệnh viện!” Evaldo giận dữ cãi lại.

Lần đầu tiên tiếng má được thốt ra từ cửa miệng thằng Evaldo. Mặc dù từ nãy giờ nó cố gân cổ lên nói cứng, nhưng nó chỉ có một mình nên vẫn không làm sao cãi lại hai đứa kia. Nó bắt đầu khóc mếu máo. Khuôn mặt vốn đen nhẻm của nó lúc này trông càng giống như một cái mặt nạ bằng gỗ. Thằng Mateus và Lucas có vẻ như hơi bị bất ngờ một chút.

Thằng Evaldo lớn lên trong trại tế bần. Nó sống với các dì phước. Dì phước Teresinha dạy nó học chữ, dì hay cho nó bánh kẹo và kể chuyện cho nó nghe. Một lần dì chỉ tay lên tượng Đức Mẹ nói đó chính là má của nó. Từ trên cao, má nó luôn luôn nhìn xuống nó bằng ánh mắt dịu dàng, trìu mến.

Nhưng ngày hôm nay nhất định nó sẽ phải đi hỏi dì Teresinha cho ra lẽ, rằng cũng như thằng Mateus và thằng Lucas, chắc chắn má nó phải đẻ nó ở bệnh viện, chứ lẽ nào đẻ nó ở trên giường.


VŨ THÀNH SƠN

bài đã đăng của Vũ Thành Sơn