Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

2020 ♦ Nhà Giả Cầy

0 bình luận ♦ 16.04.2020

2020

Người đàn bà cầm chiếc gậy
Gõ vào những thần linh
Các vị đổ sập trong chốc lát
Mọi thần tượng bị tan thành bọt xà phòng
Thích Ca đứng buồn bên biển vắng
Giê Su lặng lẽ khóc trên thập giá
Mohamed đeo găng tay chuẩn bị cho một cuộc tiễn đưa
Và đâu đó giữa mưa nguồn chớp bể
Giấc mơ trẻ nít chạy từ Ngọc Linh xuôi về Cửa Đại
Mắc cạn Mỹ Sơn thành cỏ biếc dưới bò thần

Những thần tượng rũ áo ra đi
Những thần linh chau mày tư lự
Núi đồi bơ vơ bóng chim điên dại
Và những đứa bé thèm được rong chơi
Người lớn vẫn chưa kịp hoàn hồn những bài ai điếu
Của văn minh nhân loại bên bờ Trường Giang

Người đàn bà ấy là ai?
Tôi và lũ bạn thèm được ra đường
Những người ăn xin nay về đâu
Và cả những người bán rong trên đường Cách Mạng Tháng Tám
Hay Nguyễn Văn Cừ, Võ Thị Sáu triền miên
Và những cô gái bán hoa hóa thân nhộng bướm
Trong trò chơi tự hủy thịt da mình
Để tìm cơn khoái lạc của một trận đói tân kỳ

Những tượng thần tiếp tục đổ xuống
ShilVa, Bradman, VisNu hay các Thánh Cô Thánh Cậu
Run rẩy bước qua cành hoa gai sắc nhọn
Một đóa hoa bằng máu giữa đồng chiều
Một trận cười manng mang đại dịch
Loài người chết tên trong sổ cách ly

Người đàn bà chỉ gậy vào ngay giữa trán
Con người
Nơi của ích kỉ, nhỏ nhen, bỉ ổi đang giằng co
Với liêm sĩ, yêu thương và bao dung
Một trận dịch buồn cười
Bởi người ta không thể làm gì ngoài việc cười vào mọi thần tượng
Cười vào vĩnh cửu hay huyền linh
Cười vào những niềm tin ngô nghê thần toán
Cười vào sự khôi hài của hôm qua và hôm nay

Người đàn bà không ngừng chỉ chiếc gậy
Vào mọi thứ chung quanh thế giới này
Và những đoàn người rủ nhau vào nghĩa địa
Như một sự khước từ cuộc sống bộn bề đau…

Có đứa bé ngừng khóc trên ngực mẹ lạnh giá
Người mẹ ấy là một con chiên ngoan đạo
Đã ngưng thở trong phút giờ linh thánh
Nơi nghìn trùng thánh địa
Sự linh thiêng vẫn hằn sâu trên khóe mắt bao dung
Và tôi tin rằng bức ảnh này đi vào lịch sử nhân loại
Trong sự ray rứt khôn nguôi về năm 2020
Covid_19 hay Vũ Hán hay Trung Cộng?
Người đàn bà chưa bao giờ chịu nhận tên của mình
Và gương mặt đầy bóng đêm của bà vẫn chưa bao giờ thôi bí ẩn

Tôi bỗng nhớ quay quắc ly nước sấu bờ hồ
Hay những con cá chết nổi mình trên mặt nước màu rêu
Hồ Gươm thiêng soi mây trời xanh
Những hàng sấu hàng me hay cột cờ
Những người ăn đêm nơi một ga nhỏ thời Pháp Thuộc
điểm cuối cầu Long Biên
Những người bán bắp luộc miên man về Hà Nội cũ
Những mặt trầm buồn Ba Đình, Ngọc Hà…

Đêm mơ Hà Nội là chim bói cá
Buồn đứng nhìn bóng cũ hồ Gươm
Mỗi gương mặt là nghìn trùng vua chúa
Vàng son xưa lá đỏ bỏ gió buồm…

Người đàn bà ấy là ai?
Trong ác mộng bá chủ hoàn cầu
Dải lụa Mẹ Thu Bồn đêm sương
Làm nhớ Nguyễn Trung Bình say khướt người dáng nâu vắn số
Nhớ bạn bè đã trôi theo dòng định mệnh
Và họ tên khắc vào thành quách cũ
Và họ tên khắc vào hư không
Những câu thơ mang kho tàng của đất
Rấm rức buồn đường chiều thưa người

Năm 2020, một năm ghi dấu
Tôi đọc 2020 như lời kinh nguyện
Xin thôi sấm rền
Xin nguyện thả vào mây…!

Nhà giả cầy

Có những món ăn
Kéo người ta theo ảo giác nào đó
Và khi muốn quay về vị gốc của nó
Điều này hoàn toàn bất lực
Ví như món vịt giả cầy
Thêm mẻ cơm riềng sả đậu phộng và mắm tôm
Nó nghiễm nhiên thành món giả cầy
Và nó không thể là thịt cầy
Nhưng không còn cơ hội làm thịt vịt

Những nhà dân chủ giả cầy
Ngay từ đầu họ rất thông minh
Biết thay đổi hương vị thời thế
Và thay đổi cả thân phận
Trong sự tính toán pha màu thời cuộc
Và biết ai đang cần gì
Bởi đôi khi không có thứ đầu cơ nào nhanh giàu hơn đầu cơ chính trị
Họ từng nhầm lẫn điều này
Và họ bước quá cao
Không phải bước chân con người
Với một chân trời tự do đầy xa hoa
Không phải của người đi câu cá thuê, đánh cá thuê hay hái cherry hay quét dọn…
Và khi mọi thứ quẩn quanh
Không như mong muốn
Bước chân lại nhớ căn nhà cũ
Thời giá độc tài bỗng dưng nhảy cóc
Người ta tìm cách phản phé chính mình
Để được quay về bổn cũ
Trong một lộ trình thông minh nhưng
Không mang dấu tâm tính của con người

Cô ấy được tung hô
Như một cứu tinh dân tộc
Thậm chí như một cứu tinh nhân loại
Tôi cũng từng nghĩ thế, mặc dù không tin cho lắm
Có một lần ở đâu đó
Câu chuyện Vòng tròn bất tử của anh em giang hồ cầm bút
Về những người đã chết ở Gạc Ma- Trường Sa
Cũng có mặt cô ấy
Tôi không ngần ngại bày tỏ sự mến mộ của mình
Và cô ấy đáp trả bằng một sự kiêu mạn ước chừng
Rất nguyên tắc và cũng rất mẫu mực
Tôi càng nễ hơn nhưng hình như sâu thẳm tôi có gì đó bất an
Và niềm tin của tôi về những nhà dân chủ có vẻ lu mờ đôi chút
Mà chưa hiểu vì sao
Nhất là khi tôi nhận ra tại Việt Nam
Hoạt động dân chủ có tính toán sẽ mang về rất nhiều lợi nhuận và danh giá
Nói như bạn tôi là danh lợi tình rất cao
Và phải biết chọn điểm rơi của các giải
Mà không có giải nào cao hơn giải của sự thù hận và mất mát
Từ những kích hoạt nỗi đau con người…

Tôi hoàn toàn không ngạc nhiên
Khi thịt vịt muốn trở về với thịt vịt
Và gở bỏ mùi hương cầy cáo
Và điều đó trở nên vô cùng khó…

Cuộc sống cũng không bất ngờ lắm
Bởi tôi từng gọi cho cô trong một lần hỏi thăm và xin cô một ghi âm
Về tình trạng người ta tùng xẻo bờ biển
Cô trả lời tỉnh bơ: “Không, chính quyền họ làm rất tốt, họ sẵn sàng chia sẻ…
Chính quyền họ qui hoạch rất đẹp
Không có phần bờ biển nào bị tùng xẻo, đó là tin vịt…”
Và sau đó vài phút
Một số điện thoại lạ nhắn tin cho tôi, nội dung: “Chúng bay đừng giả vờ nhà dân chủ hay phóng viên, không biết quái gì hết mà cũng bày đặt hoạt động để kiếm ăn. Tiền Mỹ không có thừa cho chúng bay đâu… Bla bla bla…”
Tôi bấm gọi lại, đầu dây bên kia không bắt máy
Tôi hơi mơ hồ về một điều gì đó không có thật
Bởi mọi vở diễn đều không thật
Nhưng diễn viên phải sống vì nó và tồn tại dựa vào nó
Tôi biết vậy…
Sau đó không lâu là hàng loạt giải thưởng đến với cô ấy
Trong lúc cô chuẩn bị bước lên một level mới
Tôi hoàn toàn không bất ngờ
Cũng giống như bây giờ
Tôi cũng hoàn toàn không ngạc nhiên
Khi thân phận của cô sẽ càng lẻ loi hơn
Bởi đường đi đã mất mà đường về hơi ngột ngạt
Và những đứa trẻ, và người già sẽ đi đâu về đâu
Màn diễn thì hư cấu bởi thông minh nhưng nỗi đau sẽ thật
Khi diễn đau quá lâu người ta tự mưng mủ
Bởi những vết thương tai nạn nghề nghiệp…

Tự dưng tôi thấy thương và buồn

Cho một vở diễn
Mà diễn viên đã đi quá xa và quá sâu
Mặc dù bước đi ấy không chạm chân nơi mặt đất!

bài đã đăng của Liêu Thái


@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)