- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Quốc gia của ăn và ngủ

 

 

 

ngày thứ ba của giới nghiêm đại dịch Vũ Hán
ở thành phố đông dân nhất Việt Nam
chúng tôi ưu trội chuyện ăn và ngủ, ngủ và ăn
còn ra quán cà phê ư? không được!
vào quán nhậu ư? không được!
ghé tiệm hớt tóc ư? không được!
đến đường sách ư? không được!
vô vàn những thứ không được
. . .
trường học đã không được
bây chừ công sở, xe buýt, taxi . . . cũng dần dần không được
ai ở nhà nấy
ấp chiến lược vô hình khắp làng xã, khắp phố phường
“hạn chế tiếp xúc,
khoảng cách,
khẩu trang,
rửa tay thường xuyên,
vệ sinh nhà cửa,
khai báo y tế”
nếu cần sẽ thiết quân luật
. . .
chỉ ăn và ngủ là ưu trội
ăn từ siêu thị, từ chuyển phát nhanh, cho tới tủ lạnh
ăn từ nhà bếp lên trên mạng
ăn vào cả giấc mơ và sự ám ảnh béo phì
đất nước của thời tứ khoái

cả nửa thế kỷ sau chiến tranh
một nước nghèo chưa bao giờ sung túc như hiện nay
chỉ ngủ và ăn là ưu trội
chỉ ăn và ngủ là yêu nước, là thương dân, là thương chính mình . . .

quốc gia của ăn và ngủ
15 ngày thôi ư? chắc không đâu, phải lâu hơn nữa
đại dịch Vũ Hán đến bao giờ tự chấm dứt? 21/6/2020 chăng? chưa chắc!
chỉ ngủ và ăn là ưu trội
ăn và ngủ có làm phai nhạt lòng yêu nước?
xói mòn sự thương dân?
rồi sẽ căm ghét cả chính mình . . . ?
có thể lắm chứ, ai biết được!

kệ chuyện hàng triệu người hết đường chạy cơm từng bữa
kệ chuyện tàu Trung Quốc đâm tàu ngư dân Quảng Ngãi ngoài biển
kệ chuyện miền Tây khô hạn và nhiễm mặn diện rộng
kệ chuyện hàng chục triệu trẻ xa rời sách vở
. . .
quốc gia của ăn và ngủ đang giữa mùa “cách ly xã hội.”
 

Sài Gòn, 3/4/2020

 

 

 

.

bài đã đăng của Lý Đợi