Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

HOÁN ĐIÊN

0 bình luận ♦ 31.03.2020

Anh Hoán người làm mẫu chuyên nghiệp cho các lớp vẽ hình hoạ ở trường Đại học Mỹ thuật Công nghiệp toạ  lạc trên đê La Thành, và trường Đại học Mỹ thuật Viêt Nam 42 Yết Kiêu Hà nội.

Tôi có lần thấy Hoán điên lúi húi lựa hoa người ta vứt ở đống rác. Tôi dừng lại lặng lẽ xem Hoán điên lấy hoa bãi rác làm gì. Anh Hoán dáng cao thon khoẻ đẹp. Có mái tóc luôn rối hắt ra các phía những mảng đẹp  như bốc lửa. Hoán râu quai nón xanh rờn quanh cằm. Đôi mắt to luôn ngơ ngác như sợ ai đó mếch lòng. Mẫu Hoán dáng người dây đẹp như thanh niên Ý. Nhặt xong đủ lượng một bó hoa nhỏ, Hoán cầm hoa dâng lên ngang ngực, xoải cặp chân dài đùi dế bước đi trên đê La Thành khi đó hai bên con đê còn là đầm nước mêng mông được dân buôn xương ngâm rửa xương trâu bò. Ngươi ta mang từ đâu đến rất nhiều xương trâu bò, ngâm thối vang lừng cả một khúc đê. Ngâm cho thối rữa rồi họ kỳ cọ lấy xương trắng. Không thể biết được những xương đó có phải tiền thân của cao hổ, cao ban long, cao gấu hay không.  

Hoán bước đi dáng đẹp hơn trong phim. Tôi đạp xe áp sát và gọi : “anh Hoán đi nhờ xe không.” Hoán tưởng tôi lấy hoa của Hoán, anh hạ thấp bó hoa dấu ra sau lưng. Tôi nói tiếp “về đâu lên đây tôi đèo.”  Hoán thư dãn  nét mặt nói với tôi “về phố Bà Triệu nhé.” Tôi chở Hoán đến phố Bà Triệu khúc Ngô Van Sở, Hoán nhảy xuống nói cảm ơn tôi và rảo bước trên vỉa hè, tôi tà tà theo sau. Hoán đến một ngôi nhà đẹp có hàng rào sắt, cổng sắt, và  cách khoảng sân rộng mươi mét mới tới tường một vi la nhỏ bên trong. Ai có ngôi nhà này thời nay chắc chắn được quy vào thành phần tư sản. Mẫu Hoán đứng trước cổng sắt. Nhà bên trong không có ai. Hoán điên cài bó hoa  mắc vào khe hai cánh cổng. Xong rất từ từ như phim quay chậm dịu dàng hôn vào cánh cổng rồi bước đi. Khi bước đi Hoán quay lại nhìn tôi với cặp mắt to lông mày rậm mái tóc bù xù, rồi rảo bước tiếp về cuối dốc Bà Triệu. Tôi đi ngược lại để về phố trần  Trần Nhật Duật. Cho đến bây giờ tôi cũng không hiểu vì sao hôm đó  tôi lại đi với Hoán điên một đoạn đường dài từ đống rác chỗ rửa xương trên đê La Thành tới một ngôi nhà cổ, đẹp như mơ, để nhìn  Hoán cài hoa bãi rác và hôn vào cổng sắt.  Vài hôm sau lúc giải lao của giờ vẽ hình hoạ, tôi hỏi Hoán điên “cửa sắt ngọt không?” Hoán hỏi lại tôi: “gì cơ?” Tôi nói: “hôm trước anh hôn cửa sắt có thấy  ngọt không.” Hoán không trả lời mà xoè rộng bàn tay với những ngón tay dài nhìn rõ đốt xương như tay nghệ sĩ dương cầm, ấp bàn tay vào mặt che kín mắt và trán. Hoán ngồi im phắc như thế không động đậy, và như thể từ lâu không hề có tôi bên cạnh. Hoán có điên thật không. Hay là tôi điên.

Không biết có ai từng nhìn thấy Hoán điên sải cặp chân dài cần hoa bước đi trên con đê cổ của Hà Nội .

Mẫu Hoán, một người Hà nội điên có giáo dục từ bé thơ, đủ để đến khi điên vẫn không mất đi mỹ cảm về những bông hoa. Mẫu Hoán là người đàn ông Hà nội  điên đẹp nhất mà tôi từng biết suốt một thời sinh viên.



Hg Hg

24/3/2020



bài đã đăng của Hồng Hoang


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)