- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Êm ru ♦ Bình ngáo đại cáo

 

 

 

Êm ru

 

Tôi, đinh ninh lênh đênh, trôi
Qua Tái Nạm Dương, đến thẳng
Bãi Phờ Râu, Vũng Tàu, Bà Nghĩa Địa.

Tôi thuê xà lim chỉ 3 triệu một tháng.
Mỗi sáng, tôi nhúng xác xuống bể muối,
Để cặc, cật, tim, não và tâm hồn bớt rữa.

Nhìn vào bờ, tôi thấy một thằng ranh, như Chúa,
Giang tay, khoan hồng, chào đón từng đợt
Những đứa con mới bị lật thuyền và cá rỉa,
Vì không chịu ỉa vào bồn xã hội chủ nghĩa.

Tổ, tiên, bác và bồ còn đây, con đi đâu?
Thuê bãi cho dân tự tử, cán bộ bộn tiền
Để xây villa với cổng vàng đồ sộ, chói mắt.

Bình minh, mặt trời hiện từ hướng Cali,
Nơi mà nghe nói cơm sườn còn ngon
Hơn cả thời Sài Gòn trước 75, rồi cả
Phở tái, nạm, gầu, gân, sách, tất cả
Đều được cắt phẳng bằng máy, êm ru.

 

 

 

Bình ngáo đại cáo

 

Lấy đĩ về nhà làm vợ, không
Lấy vợ về nhà làm đĩ, nhưng
Mày chỉ lấy gái bao làm bạn gái.
Tuy mày với nó đã có hai đứa, mày 
Chưa có hôn thú, nên mày chẳng
Là chồng hay cha, trong pháp luật.

Chính vì không phải vợ, chồng, nên mày
Cứ vợ, vợ, chồng, chồng với nó nguyên ngày.
Mày cải lương, “Vợ là tất cả trong đời chồng.”

Lúc gặp mày, nó đã 37, nhưng mày
Không đặt dấu hỏi, Sao gái khá xinh,
Mà lại ế vậy? Nó bảo nó lấy chồng giả
Một lần, để đi Mỹ, nhưng không thành,
Thế thôi, rồi mày cũng tin, chẳng hỏi thêm.

Bình ngáo à, “vợ” mày là gái bao hồi 20.
Nó cặp một thằng Đài Loan già, cụt tay.
Nó thỏ thẻ, mút thằng này gần năm năm,
Và tuy gã có xin cưới, nó chẳng thèm,
Vì nó mơ ước được phơi háng tại Cali,
New York hay Florida, chứ nếu chỉ đi
Đài Bắc thôi thì bèo quá, nó đếch chịu.

Ở Chợ Lớn đã có đủ chùa chệt và chệt,
Cần gì phải cưới một thằng chệt cụt tay?
Phải trời Tây, trời Mỹ mới hả hê cuộc đời.

Sau đó, nó địa một thằng Thụy Sĩ, nhưng
Nghe nói núi cao, tuyết phủ, nó lại miễn.
Nó lùng Mỹ hoài nhưng không ra, vì tất cả
Mấy con đĩ khác từ Cà Mau đến Lào Cai
Đều ngày đêm săn Mỹ để cùm, rồi siết
Vào Hỏa Lò giữa cặp đùi phảng phất mùi biển.

Trau giồi tiếng bồi, I love you, you are cool,
I never feel this way about a man before,
Nó chụp hình nhe răng, mắt nai, da mát mẻ,
Rồi đăng lên mạng, để nhử mồi cao ráo, mũi lõ.
Nó đùa đùa, hở hang ti tí cho bao nhiêu thằng,
Nhưng chẳng dính được ma nào. Nó xòe thêm.

Monty là một tên nhà quê, bang Illinois.
Tuy không đến nỗi, nhưng không ai thèm,
Như mấy trục triệu thằng Mỹ khác, Monty
Phải liều vượt biên nếu muốn được đút vào,
Ít nhất một lần nữa trước khi nhào xuống huyệt.

Monty bay đến Sài Gòn, chơi thử “vợ” mày.
Tuy không tâm sự được, vì ngôn ngữ hụt hẫng,
Monty vẫn thấy quá OK, hơn đứt thói
Thủ dâm triền miên. Đêm ba chập,
“Vợ” mày lăn tới, lộn lui, ngậm, nuốt, vuốt, nặn.

Bận áo dài, khăn đóng, Monty lạy ba lạy
Trước bàn thờ, rồi dâng rượu cho cha mẹ vợ.
Đám cưới linh đình, tốn kém, Monty không màng,
Vì hắn được đứng cạnh nàng, con “vợ” của mày.
Về Mỹ, hắn chỉ chờ ngày nàng qua, nhưng nàng
Đổi ý, vì đã hiểu cụm từ “trailer trash.”
Nếu đi Mỹ mà lại ở với thằng rác rưởi,
Nhà thùng, thì thà nằm tại Phú Lâm còn hơn!

Người ta khổ vì mổ không phải lỗ, Monty.
Người ta hố vì vồ nhầm óc liệt, hồn tê, tim đơ.

Dẹp Mon Tèo, “vợ” mày bẫy được thằng Việt kiều,
Heo Đen, nhưng Heo Đen tâm thần. Vừa cưới xong,
Nó lên cơn ngay trong tuần trăng mật. Cãi lộn
Trên giường, nó bấu “vợ” mày bầm cả tay.
Ở Mỹ, nó đã bị bắt vì quăng bạn gái
Xuống hồ bơi, vậy thì “vợ” mày lại không đi.

Ong bướm gì đâu mà tuần trăng đắng, dăng dẳng!
Đã chịu lăng nhăng, bơm vú căng, mà sao
Vẫn chẳng thấy Nữ thần tự do, Cầu treo?

Nốc bao nhiêu thằng ngoại, vai chính và linh tinh,
Mà vẫn hẩm hiu tại Quận 6, “vợ” mày đành
Quẹt đại thằng Bình Định, là mày đó, Bình ngáo,
Nhưng mày đâu có rinh nổi nó đến Mỹ quốc.

Địt ngựa mày, Bình ngáo, tao gồng bài thơ này
Để cảnh cáo mày, Nếu mày không khéo, thì mày
Sẽ mất hết, kể cả con mày, vì “vợ” mày
Đã đề nghị tao nhận con mày làm con nuôi,
Vì tao có quốc tịch Mỹ, mày hiểu chưa, Ngáo?
Khi con mày trưởng thành, nó có thể bảo lãnh
“Vợ” mày sang Mỹ, còn mày có ứa gan, phun máu,
Như thằng Monty, thì nó mặc kệ, đồ ngáo!

Một thằng nhà quê như mày mà lại được đéo
Một con gái bao khét tiếng Sài Gòn thì mày
Có cớ gì mà phải càu nhàu, cay cú, Ngáo?!

 

 

 

.

bài đã đăng của Đinh Linh


No Comments (Open | Close)

No Comments To "Êm ru ♦ Bình ngáo đại cáo"

#1 Comment By Hoàng Xuân Sơn On 6 March 2020 @ 12:14 pm

QUÁ ĐÃ!

HXS