- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

cuối năm, ở memory care center

 

 

 

đó là bi kịch của người mất trí 
kéo dài lê thê, không cắt
khô nước mắt nước mũi

ở đây, mỗi thể xác ngồi trên ghế và xe lăn đều có tên
dù lắm khi vô nghĩa chẳng khác tên gọi vô danh
gọn gàng  ̶  ̶  không chút dĩ vãng, không một âm vọng như

một bài ca nhỏ cho con chim không hót
kết từ những mảng tư duy thất tán  
trôi biền biệt trên dòng độc thoại tím môi

hay những lời thăm hỏi, mời gọi trống vắng
bập bềnh theo con nước bên đẩy bên đưa 
ngăn chận, trì hoãn những ước vọng vượt thoát

bay cao trên những chiếc ghế cùng xe lăn qua bên kia cầu vồng
khô nước mắt nước mũi trong khoảng không tịch lặng
em ơi bi kịch cuối đời là hài kịch đoạn trường.

 

 

 

.

bài đã đăng của Quảng Tánh Trần Cầm