Trang chính » Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết Email bài này

cuối con đường là một con đường khác- chương 2

Khi tôi tra chìa khóa vào ổ khóa cửa, tôi có một cảm giác kỳ lạ. Trong lúc tôi biết sẽ không hề dễ dàng liên lạc được với Lâm như tôi đã nói với chị Hai bởi vì trên thực tế tôi chỉ có mấy tấm ảnh cũ mèm, một vài cái địa chỉ của mấy người bạn của Lâm kèm theo một chút hy vọng mỏng manh có thể họ có manh mối ít nhiều gì đó, nhưng cùng lúc đó, tôi lại có ý nghĩ kỳ quặc là có thể Lâm hiện đang có mặt ở bên trong phòng và ngồi đợi tôi ngay đằng sau cánh cửa.

Tôi mở công tắc bên cạnh cửa. Căn phòng vừa bật sáng tôi đã nhìn thấy mẩu giấy màu cam trên mặt bàn. Đó là loại Post-it mà Nhung với tôi vẫn hay dùng để dặn dò nhau mỗi khi có việc phải đi ra ngoài.

Em đi vng mt tun. Bo trng. Chúc vui v. Nhthanh toán my thtrong tlnh. Đừng ung nhiu quá.

Như từ trước đến giờ, Nhung ít khi cho biết cô đi đâu và đi việc gì. Tôi gỡ tờ giấy ra khỏi mặt bàn, nhưng thay vì vo viên ném đi như thường lệ, tôi dán nó lên mặt trước tủ lạnh, nơi Nhung đã đính đầy những cái magnet mua mỗi lần đi nước ngoài và mấy tấm ảnh hai đứa chụp chung với nhau ở bãi biển hoặc trên những mỏm đá trong những chuyến du lịch trước đây. Có mấy tấm ảnh màu đã mờ đi nhiều và cong queo hết cả hai đầu nhưng Nhung không muốn thay mà cũng chẳng buồn đem đi cất. Tôi mở tủ lạnh lấy ra một lon bia ra ngồi ngoài ban công để cho gió mát từ con sông thổi đến mơn trớn trên mặt. Những tiếng động từ đường phố bên dưới đã trở nên mơ hồ. Trời đêm không có lấy một vì sao mọc muộn. Tôi ngước mắt nhìn lên bầu trời thật lâu, dõi tìm một đóm ánh sáng le lói cho đến lúc chỉ chực tan biến vào không gian thăm thẳm trước mặt và những con sóng dữ trong lòng lịm dần vào cái tịch lặng hấp hối của một ngày tàn. Nếu có Nhung vào lúc này hẳn cô sẽ nói tôi đang là một ngôi sao thoi thóp. Một ngôi sao đang rời xa khỏi quỹ đạo.

Chiều tối, đó là khoảng thời gian Nhung bận rộn với công việc nhiều nhất, cô ầm ĩ với cái máy tính cho đến tận khuya và ít khi kết thúc trước hai giờ sáng mà không kèm theo những cơn phun trào cảm xúc phấn khích, hoặc có khi tức tối, có khi âu yếm. Ban công sẽ là khoảng lặng duy nhất còn lại cho tôi buông thả trí tưởng tượng của mình tự do rong ruổi hết mọi ngóc ngách thiên đường hay địa ngục, chỉ trừ những lúc thỉnh thoảng cô đi ra, ly vang trên tay, như một cầu thủ bóng đá nghỉ giữa hai hiệp mệt lả, trao đổi với tôi mấy câu về hiệp đấu sắp tới.

Tôi trở vào nhà lấy thêm một lon bia nữa, nhớ đến chứng đau nửa đầu và cơn khóc lóc sụt sùi tưởng như bất tận lúc nửa đêm của Nhung, cô làm tung tóe nỗi đau của mình ra khắp nhà vào những lúc bất ngờ Tri ơi! Tôi chmun chết! bằng âm thanh của một con mèo đang bị hóc. Bây giờ tôi cũng đang cần mấy viên con nhộng đó để tắt hết những tiếng nói mê sảng trong đầu mình. Bên trong tủ lạnh có mấy cái hộp xếp ngay ngắn ở tầng trên lẫn tầng dưới, có lẽ là thức ăn Nhung nhắc thanh toán, có nghĩa là tôi có thể vứt đi nếu không thấy thích nữa. Khi đóng cửa tủ ánh mắt tôi bất chợt đọng lại trên bức ảnh Nhung với tôi chụp ở Gành Đá Đĩa năm nào. Trong ảnh cô đội chiếc nón vải màu cam rộng vành, mắt nheo lại vì nắng chói và có lẽ cũng vì vậy mà nụ cười trên môi cô có vẻ gượng gạo. Tấm ảnh tôi chỉ muốn bỏ đi nhưng phải đến tận bây giờ tôi mới hiểu vì sao Nhung vẫn cứ muốn giữ. Tuy vậy, vào lúc ấy cả hai chúng tôi đều không hề biết rằng ánh mắt và nụ cười đó là điềm báo trước một tin dữ.

Đúng lúc chúng tôi từ Gành Đá Đĩa vừa về tới khách sạn thì nhận được tin báo con Yoko đã bị bắt mất. Trước khi đi cô đã cẩn thận gửi gắm con Yoko cho cặp vợ chồng hàng xóm nhờ trông chừng và cho nó ăn mỗi ngày. Buổi chiều trong lúc nó đang thơ thẩn chơi trong sân nhà thì bị bọn bắt trộm chó lẻn vào bắt đi mất. Hai vợ chồng hớt hải lập tức gọi điện thoại cho Nhung. Suốt đêm ấy cô như mất hồn, hết thẫn thờ, khóc lóc lại quay sang đay nghiến cặp vợ chồng nọ. Tin con Yoko bị bắt làm cho chuyến đi bỗng dưng trở nên u ám và mất hết cả cái hứng thú ban đầu. Chúng tôi quyết định bỏ dở chuyến đi và đổi vé máy bay quay về thành phố ngay trong sáng sớm hôm sau.

Con Yoko không chỉ là một con thú cưng mà còn là người bạn thân thiết nhất của đời Nhung. Không có Yoko cuộc sống của Nhung bỗng chốc là một nỗi hoang mang lụi tàn. Nhưng nhu cầu ban phát tình yêu thương lân mẫn vô hạn của cô không thể vì vậy mà dừng lại, cô quyết định dọn về ở chung với tôi và kể từ hôm ấy lặng lẽ biến tôi trở thành một Yoko khác.

Tôi sẽ có hẳn một tuần lễ trống rỗng trước mặt. Không có Nhung nhưng tôi vẫn tiếp tục đi lại và hít thở trong bầu khí quyển đủ mùi vị của cô để lại, từ những cái hộp cũ, những tờ họa báo, bản thảo, bài viết, giấy má, những tấm ảnh và bưu thiếp chưa hoặc đã dán tem mà cô chất thành đống trong một góc phòng hoặc rải rác đây đó. Đây là cách cô nuôi dưỡng vẻ hấp dẫn của mình, tôi cố nhìn xuyên thấu vào tận bên trong của những phức cảm. Chắc chắn cái thói quen ưa cất giữ đồ cũ có liên quan mật thiết đến thói đa cảm sướt mướt của cô và có lần tôi nói với Nhung, nó chẳng phù hợp một chút nào đến tính chất công việc phải thường xuyên di chuyển của một nhà báo như cô hết. Chúng tôi đã không ít lần cãi nhau về những chuyện vặt vãnh như vậy, nhưng cô chẳng hề từ bỏ tính cách nhà sưu tập giấy vụn của mình, đến mức cuối cùng tôi nghĩ, có lẽ trong con mắt của Nhung trước sau tôi cũng chẳng khác gì một tờ giấy mà cô vuốt thật thẳng thớm rồi gập lại, gập lại cho vuông vắn rồi lại mở ra. Đó là tình yêu, một thứ cocktail pha chế theo phong cách của Nhung, vừa uống ngọt ngào vừa phải đỡ lấy ngực bằng một cánh tay mà tôi đang quen dần và không thể phát khùng lên. Anh biết ri ch? Phi ung tht chm mi không bnc.

Nếu không bị nấc thì bạn cũng sẽ phải trào máu bởi sự dịu dàng lập dị của cô. Không, tôi phải nói lại, đó là phong cách của cô, một thứ hiếu kỳ của đứa trẻ khi bắt gặp dưới chân một cái gì xôm xốp, căng phồng khiến nó phải dẫm đạp lên cho bằng được và tìm thấy ở đó một sự khoái trá ngốc nghếch. Bạn có thể nhìn thấy ở đó một phác thảo chưa hoàn chỉnh hoặc quá hoàn hảo của Thượng Đế cũng được, nhưng với tôi đó thực sự là một mớ lùng nhùng những mùi vị cay đắng, ngọt bùi, dính ướt gây nghiện nơi đầu lưỡi, những khoái cảm bạo hành ngất lịm lặn sâu dai dẳng bên dưới làn da.

Tôi nói với Nhung giá như cuộc đời là một thứ phụ kiện dễ dàng gấp lại, mở ra và xếp vào một xó xỉnh nào đó theo ý muốn, hoặc như những cái hộp đựng giày hay đồ trang điểm mà cô xếp cái nhỏ vào bên trong cái lớn hơn thành một hàng thẳng đứng ngay ngắn, ắt hẳn cô sẽ cho tôi vào một cái hộp với hàng chữ bên ngoài “Có thể gây cháy nổ”. Cô bật cười ngặt nghẽo. Cô không biết rằng lúc ấy tôi đang nhớ đến đứa em gái, đến Lâm và những khoảng trống mà họ để lại không thể lấp đầy.

Những khoảng trống giương cặp mắt kêu cứu, không một lời trách móc. Những khoảng trống tội lỗi và oan khiên đang múa may, mọc rễ, vươn cành. Có thể một cái lưng áo đẫm mồ hôi, những tiếng cười từ một cái sân, một ánh mắt hay tia nắng sớm bên cái hàng rào gỗ sơn xanh, chúng xuất hiện bất chợt, hút lấy chúng ta như một cái vòi bạch tuột và chúng ta vùng vẫy một cách tuyệt vọng để thoát ra.

Khi không có nhiều lựa chọn tôi đi bộ trên những con đường nhiều bóng râm và sẵn sàng rẽ ngoặt ở bất kỳ một góc phố nào không định trước. Tôi đã dừng lại bởi cái bóng của chính mình phản chiếu ở một cửa hàng bán cá cảnh. Một hôm Lâm rủ tôi lấy trộm tiền của cha đi mua cá. Tôi nhút nhát không dám nhưng cũng háo hức theo chân Lâm vào phòng ngủ cha mẹ. Lâm với tay vào túi quần của cha tôi, rút mấy tờ giấy bạc từ cái ví, sau đó cẩn thận nhét cái ví trở lại. Những con cá thân hình màu xanh đậm, đuôi dài óng ánh nuôi trong những cái lọ ngăn cách nhau bởi một mẩu giấy cứng dày được Lâm dấu rất kỹ bên dưới tủ quần áo. Tối đến khi chỉ còn Lâm với tôi trong phòng, anh lấy những mẩu giấy ấy đi và trận tỷ thí điên cuồng giữa những con cá bắt đầu. Tôi hoàn toàn bị mê hoặc bởi những trò chơi của Lâm và chỉ đến sau này, nghĩ lại, tôi thấy mình không phải chỉ có thích thú với các trò chơi anh bày ra mà thực ra đã bị chính lối sống hoang đàng của anh quyến rũ từ lúc đó.

Tôi đoán hình như sau đó Lâm còn thực hiện một, hai lần lấy trộm tiền nữa nhưng không rủ tôi theo, khi thấy anh có thêm nhiều cái lọ mới và ngoài những con cá, còn có cả dế, những viên bi nhiều màu. Lần cuối cùng anh bị cha tôi bắt gặp, đánh cho một trận nhừ tử.

Nhung nói tôi bị nhiễm độc quá nhiều bởi quá khứ và tôi cần một thứ nghi lễ thanh tẩy.

Có nghĩa là em nói anh cần phải rửa tội hay sám hối, phải không?

Không hẳn vậy nhưng cũng gần như vậy.

Tôi không thích cách nói đó của Nhung nhưng cũng phải công nhận nó có phần sự thật. Cô thông minh một cách đáng sợ.

Nhưng tình yêu không phải là một cách thanh tẩy hay sao?

Ngay cả trong tình yêu, anh cũng tiếp tục đầu độc chính mình.

Cô giống như một con mèo kiên nhẫn mắt không rời bỏ con mồi.

Chúng tôi đang nằm bên nhau nghe mưa. Mưa như trút ở bên ngoài và chúng tôi phải chôn chân trong cái vũng lầy một chiều u ám cuối tuần. Tôi lười ngồi dậy mở đèn, cứ nằm vậy nghe bóng tối lần lượt thò ra từ một cái miệng vô hình, năm ngón tay vuốt ve làn da mềm mại của Nhung như để tự trấn an rằng sự hiện diện bên cạnh là có thật và mịn màng. Trời mưa làm cho chúng tôi phải bỏ lỡ một cái hẹn và buổi tối đi ăn chung với những người bạn của Nhung. Nhung nói với tôi người ta có thể lấp đầy những khoảng trống nghẹt thở của đời mình bằng những cuộc tình.

Tôi sẽ bơi qua trũng xoáy của dòng nước lũ dưới chân bằng cái phao Nhung ném ra chăng và liệu tôi sẽ còn nguyên vẹn là mình ở cuối cuộc vượt thoát?

Ở khía cạnh này, tôi thừa nhận Nhung với tôi có một đời sống tình dục khá hòa hợp và chúng tôi luôn giữ cái nhìn hài hước về nó. Tôi không thích cái kiểu tình dục uốn dẻo và nghiêm trọng. Thân xác có thứ ngôn ngữ, tần sóng và mùi của riêng nó, từ cái nhìn đầu tiên người đàn bà trong chiếc quần jean xanh bạc và cái áo sơ mi trắng rộng thùng thình lách qua đám hành lý bầy hỗn độn trước mặt để tiến đến quầy làm thủ tục sơ ý chạm vào cánh tay bạn đang lúi húi với mấy cái túi hàng miễn thuế mua ở sân bay Xin li nhé!, rồi vô tình lại ngồi vào đúng chiếc ghế ngay cạnh mình trong chuyến bay đêm trở về Việt Nam, đến khi hẹn hò nhau sau đó trong một quán cà phê và trước khi trái tim chậm chạp có thể nhận biết một điều gì thì thân xác bạn ngay lập tức nhanh chóng phát đi tín hiệu đã đánh hơi thấy một nửa của nó. Một cách giản dị và thẳng tắp đến mức tôi tin rằng sự chai lì cảm xúc của mình chỉ là sự giả dối hào nhoáng nhất mà tôi biết. Cho đến bây giờ tôi vẫn tin rằng một con người chỉ có thật với tôi khi tôi có thể ôm ấp, sờ mó, hôn hít, ngụp lặn được trong da thịt của họ và tình dục chính là món quà tặng ngọt ngào của tạo hóa. Tuy nhiên, vào một lúc nào đó, ngay cả thân xác, nó cũng có những lầm lẫn có thể gây ra những rắc rối không dễ kiểm soát. Một lần nằm bên nhau rã rời mệt lả, tôi buột miệng hỏi Nhung trước tôi cô đã có bao nhiêu người tình. Cô đang nằm im lặng nhìn lên trần nhà lập tức quay mặt lại, nét mặt, ánh mắt cô nhìn tôi bỗng chốc thay đổi, mà lúc ấy tôi cảm nhận nó như là một sự chế diễu hay một thứ gì tương tự như dè bỉu, khiến tôi trở nên bối rối, sau đó cô nói cho tôi biết đó là một câu hỏi ngu ngốc nhất từ trước đến nay cô nghe được từ một người mà cô vẫn tưởng là thông minh.

Lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng chúng tôi nói chuyện đó vì chúng tôi không những cần nhau mà còn cần đến tự do cho chính mình, cái không gian tự do vừa đủ để Nhung với tôi chăm sóc khả năng sống sót của mình đối với phần thế giới còn lại, mà cả hai đều bị tước đoạt theo một cách nào đó. Tôi không muốn làm một thứ Yoko trong đời cô và ngược lại, cô cũng mệt mỏi với hình ảnh của một kẻ chăn dắt vĩ đại. Đối với chúng tôi hôn nhân là một thứ độc dược sẽ làm chúng tôi bại liệt toàn phần. Thỉnh thoảng chúng tôi sống xa nhau vài tháng, trung thành và hài lòng với cái cách từ chối sở hữu nhau của mình.

Và chỉ đến lúc cảm thấy mang vác thân thể của chính mình đến giới hạn cuối cùng của nó đã là một gánh nặng quá sức chúng tôi sẽ trở lại với nhau, trút hết lên nhau bất công của tạo hóa bằng cách san sẻ bớt mồ hôi, máu huyết, tinh dịch với một nỗi thống khoái và nhỏ nhen của kẻ đón nhận cái ân huệ cuối cùng. Tôi có thể nói gì khác? Bộ đó chẳng phải là cái mà các cặp tình nhân vẫn thường làm hay sao?

Nhung là một khuôn mặt thất thần của tôi.

Coi Yoko ca em kìa! Đừng có ctìm cách nhy xung sông đấy nhé!

Cô sẽ kêu lên và từ sau lưng cô đưa cho tôi một ly brandy khi mặt trời trước mặt bắt đầu chìm xuống dòng nước.

Buổi tối trong lúc đứng trong thang máy về phòng, cái căn hộ chỉ nhỉnh hơn năm mươi mét vuông vốn là một kho lưu trữ những mùi vị mặc cảm, vị kỷ và lưu luyến của đời sống nhìn xuống con sông như một vệt nước bọt đen bẩn kéo dài, mà Nhung trong một buổi sáng thức dậy nhìn ra ngoài trời bất chợt có ý nghĩ quái dị là cần phải sơn màu cam hết tất cả các bức tường và trần nhà để có cảm giác thế giới thu nhỏ này luôn bị thiêu cháy mỗi ngày, tôi sực nhận ra hơn một tháng nay da thịt chúng tôi đã bị bỏ quên như một mớ bùi nhùi vô dụng. Nhưng bây giờ đâu chỉ có mỗi cái túi da xúng xính chứa đống thịt mỡ lỏng lẻo của chúng tôi mới cần phải được cọ xát vào nhau cho đến mức cháy bỏng để đánh thức cái trí nhớ đang mỗi lúc một mỏi mệt của nó. Tôi còn cần một cái gì thật sự bén nhọn máu me để thoát ra khỏi tình trạng thụ động mụ mị và sự mỏi mệt làm một con người.

Lẽ tất nhiên ngay lúc này chẳng có một chút máu me nào ở tầng lầu thứ mười tám, mà chỉ có sự tắt lịm không thể níu kéo. Tôi dốc cạn lon bia và ném nó ra xa một góc, nghe tất cả tiếng động của một ngày tàn dội ngược lại trong lồng ngực, bất chợt tưởng tượng đến sự cô đơn khủng khiếp của một người khi rơi tự do xuống từ những tầng lầu.

VŨ THÀNH SƠN

bài đã đăng của Vũ Thành Sơn


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)