- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Đường trở về

 

 

                  Tưởng nhớ Phạm Phú Hải

 
Đường trở về bi thiết chiếc khăn mây
Cây vũ trụ nhạc rụng đầy cúc áo
Áo giang hồ ô hô vui như bão
Sầu như giông mông vú nổi như mồ!!!

(Những giọt lửa những giọt trăng huyết khô
Những giọt lệ của bao giờ chẳng biết
Mà tiếng hú xé dài niềm ly biệt
Mà ly bôi sôi hết tủy trong xương…)

Đường trở về tê dại nhớ mùi hương
Nắng lạ lẫm trườn theo âm nuối gió
Ngày thẳng đứng xòe tay đêm qua ngõ
Gõ âm vàng xanh tím lục hòa thanh

(Những giọt âm những giọt trời long lanh
Những giọt nhạc khát tình gom chớp biển
Mà cơn lạnh núi đứng ngồi im tiếng
Rồi im hơi ngực đá đẫm môi người…)

Đường trở về quê quán hít một hơi
Ngắt một đóa bông trời gom hết lại
Thân tứ đại xác ngũ hành hoang dại
Trời ngu ngơ đất ngớ ngẩn niềm chi?!

(Những giọt tinh những giọt khí ly kỳ
Những giọt giọt bình minh khuya nức nở
Mà cơn điên sáng lòa ôm nỗi nhớ
Mà nỗi cuồng sáng rực khóc thơ ngây…)

Đường trở về bi thiết chiếc khăn mây
Chào hư huyễn cây đời rung nắng quái
Chào xa ngái phù du trống với mái
Sắc tươi rằm tận tuyệt đã từ lâu!!!…
 

5/2009

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Lương Vỵ


2 Comments (Open | Close)

2 Comments To "Đường trở về"

#1 Comment By nMacS On 26 May 2009 @ 5:33 am

VấN

“âm vàng mấy gót hồ ly” ? *
cười với trăng mây mấy nghĩa gì
sói còn lạc cõi thôi diễn oách
linh hồn khoác nộ mỏng không toang

một kẻ vừa đi, nữa sẽ đi…
cô li khóc hoảng giấc nâng si
rũ sầu biệt [biệt] – quy ước máu
kẻ sĩ lâm li thấu lẽ gì ?…

người ở trầm giam đan khói hương
tê trong tâm thái mái hoang lương
suốt sớm se đau sườn kể kể
sương đầu mai quẩn mãi mệnh thường

thì hỡi
làm sao cơn bĩ thương
khi bao lý trí nết oan ương

* thơ nguyễn lưong vỵ

#2 Comment By le cao nguyen On 6 June 2009 @ 11:56 am

Một bài thơ hay .
NLV thoát dần ảnh hưởng BGiáng để hiện ra bản sắc của chính mình .
LCN