Trang chính » Chuyên Đề, Dịch Thuật, Kịch, Kịch đương đại Việt Nam & thế giới, Sáng Tác, Sang Việt ngữ Email bài này

Trái Tim Tôi Trên Miền Non Cao (Kỳ 4)


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 6.12.2019

 

Saroyan in front of his estate - as painted by R. Antoian - Fresno, CA

 

William Saroyan ngồi trước nhà ở Freno- tranh của họa sĩ Rafael Atoian

 

Trong phòng ăn của gia đình Johnny. Một lúc sau. Bố Johnny ngồi ở bàn, nhìn qua một xấp bản thảo. Mưa vẫn còn đang rơi. Thỉnh thoảng, ông đứng lên, bước tới bên cửa sổ.

BỐ JOHNNY

Chuyện quái quỷ gì xảy ra với nó nhỉ?

[ Quay lại chỗ để xấp bản thảo, ông liếc qua vài bài thơ, rồi trở nên nóng nẩy, ném chúng xuống, và lại đi đến bên cửa sổ. Rồi ông bắt đầu bước tới bước lui, chờ đợi.

 

Cuối cùng, Johnny chạy tung lên thang gác, phóng vào nhà, rồi vội vàng đóng ngay cửa lại. Nó gần đứt hơi và sợ hãi. Người ta biết là thằng bé đang bị rượt đuổi. Nó mang về bốn chùm nho đỏ-tím cỡ vừa phải, nửa tá quả vả đen, và hai quả thạch lựu ]

JOHNNY [ Thở đứt hơi, xúc động ] Con phải đem giấu chúng ở đâu, bố?

BỐ JOHNNY

Chuyện gì xảy ra thế, Johnny ?

JOHNNY

Bố đã bảo như thế không phải là ăn cắp mà bố.

BỐ JOHNNY [ Bực bội và tức giận ]

Ừ, không phải.

JOHNNY

Thế còn con chó của người chủ trại thì là sao?

BỐ JOHNNY

Con đang nói gì thế ? Con chó nào của người chủ trại nào?

JOHNNY

Cái con chó của người chủ trại đã rượt đuổi theo con suốt đến đây.

BỐ JOHNNY [ Gầm lên ]

Chó à? Con muốn nói là có một con chó chạy đuổi theo con? Nó là loại chó gì vậy?

JOHNNY

Con không có cơ hội nhìn kỹ nó, nhưng con nghĩ nó là một chó to lắm.

BỐ JOHNNY [ Rất tức giận vì chuyện sỉ nhục tàn tệ này ]

Thế con vật khốn kiếp ấy định đớp con một miếng hay sao, Johnny?

JOHNNY

Con không nghĩ vậy, bố. Nhưng con nghĩ nó có thể làm thế bất cứ lúc nào.

BỐ JOHNNY

Thế nó có gầm gừ con không?

JOHNNY

Không hẳn là gầm gừ.

BỐ JOHNNY

Vậy thì chuyện gì đã xảy ra?

JOHNNY

Con chỉ chạy suốt quãng đường, còn nó thì chạy đuổi ngay sau lưng con.

BỐ JOHNNY

Thế bây giờ nó ở đâu?

JOHNNY

ở ngoài cửa, con nghĩ thế. Bố chắc chắn là mình không ăn cắp, phải không?

BỐ JOHNNY [ Rất giận, ăn ba hay bốn trái nho ]

Dĩ nhiên đó không phải ăn cắp. Để bố lo con chó ấy. Không một người hay con thú quái quỷ nào có thể làm cho bố của con sợ, Johnny ạ. Hãy luôn nhớ điều đó.

[ Ông cẩn trọng bước tới cửa sổ và nhìn ra ngoài ]

JOHNNY

Nó có ngoài đấy không bố?

BỐ JOHNNY

Có một con chó nhỏ ở ngoài đấy, Johnny ạ. Bố nghĩ là nó đang ngủ.

JOHNNY [ Nhảy dựng lên một cách cay đắng ]

Con biết thế mà. Nó là con chó của người chủ trại, đang nằm chờ con mà.

BỐ JOHNNY

Nó không phải là một con chó lớn lắm đâu, Johnny ạ.

JOHNNY

Vâng, nhưng nếu đó là ăn cắp—nếu đó là con chó của người chủ trại—nếu thế thì sao hở bố?

BỐ JOHNNY

Sao con, con chó bé tí xíu đó chẳng thuộc về ai hết, Johnny. Bố đánh cược là nó đang muốn kiếm một người bạn thôi.

JOHNNY

Nó đã đuổi theo con suốt quãng đường. Bố chắc chứ bố?

BỐ JOHNNY

Chắc chắn là thế. Bố tin chắc đấy, Johnny. Không phải tự nhiên mà bố lại là thi sĩ. Bố hiểu biết ý nghĩa của sự vật con ạ.

[ Con chó bắt đầu gầm gừ và sủa. Bố Johnny nhảy lùi lại khỏi cửa sổ, sợ hãi. Johnny trở nên hoảng hốt, căng thẳng, không nói nên lời ]

JOHNNY [ Thì thầm ]

Cái gì thế, bố ?

BỐ JOHNNY

Có người nào đó đang đi đến, bố nghĩ thế.

JOHNNY

Thấy không, bố. Như thế đúng là ăn cắp. Đó là người chủ trại.

[ Nó chạy vội đến bàn và thu gom những thứ trái cây. Bà nó chạy vào phòng ]

BÀ JOHNNY [ Nói tiếng Armenia ]

Có chuyện gì mà làm ồn thế, giữa lúc mưa rơi thế này?

BỐ JOHNNY

S..s..suỵt.

[ Johnny mang mớ trái cây ra khỏi phòng ăn; quay trở lại, sợ đến chết. Con chó vẫn còn đang gầm gừ và sủa. Bố Johnny thậm chí còn sợ hơn cả Johnny nữa ]

JOHNNY [ Khổ đau, kiên ngạnh ]

Khổ thật, bố. Thử nhìn xem bây giờ chúng ta rơi vào tình trạng nát bấy thế nào.

BỐ JOHNNY

Giá mà ta có được một điếu thuốc.

JOHNNY [ Lúc này lo cho bố mình; nói với bà bằng tiếng Armenia ]

Mình còn thuốc hút không hở bà?

[ Bà nó chạy sang phòng bên cạnh ]

 

[ Con chó thôi sủa ]

JOHNNY

Thấy không, bố ? Đó là người chủ trại. Con trốn đi đâu bây giờ? Bố đừng mở cửa nhé.

BỐ JOHNNY

Mở cửa à? Giúp bố một tay với cái bàn này.

[ Họ đẩy cái bàn chắn cánh cửa, rồi rón rén đi trở lại giữa phòng. Bà của Johnny chạy về với một điếu thuốc và một que diêm, và đưa cho bố Johnny. Ông đốt điếu thuốc, rít một hơi sâu, rồi vươn thẳng người lên ]

BỐ JOHNNY [ Bi thiết ]

Bố là người đem các thứ trái cây về, con hiểu phải không, Johnny?

JOHNNY

Bố ơi, đừng mở cửa.

[ Bố Johnny cầm một chiếc ghế đẩu, đi khẽ khàng lại bên cái bàn chắn cửa, đặt ghế lên bàn để làm tăng thêm sức nặng ]

 

[ Johnny lấy thêm một cái ghế dài đặt lên. Bà cụ đặt thêm cái bình. Bố Johnny đặt thêm lên công sự phòng phủ ấy ba quyển sách. Thật sự, trong khi những tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục, cả gia đình cứ dần dần chất hết tất cả mọi thứ có ở trong nhà lên để chắn cánh cửa ]

BỐ JOHNNY

Đừng sợ hãi, Johnny ạ.

JOHNNY

Ông ấy không thể xông vào được, phải không bố?

BỐ JOHNNY

Bố không nghĩ là ông ta vào được.

[ Bà cụ, người bố và đứa con đứng túm tụm bên nhau trong căn phòng trống, thách thức cả thế giới. Yên ắng một lúc lâu, với đầy sự sợ hãi và thách thức giận dữ.

 

Sau nửa phút, sự im lặng bị phá vỡ.

 

Tiếng kèn độc tấu bài “Trái Tim Tôi Trên Miền Non Cao” nổi lên.

 

Mặt trời lại ló dạng ]

JOHNNY [ Hét váng lên ]

Đấy là ông MacGregor.

BỐ JOHNNY [ Chạy đến chỗ cửa sổ, nâng cửa lên và hét to với MacGregor ]

Chào mừng, ông MacGregor. Johnny, sắp xếp lại các thứ đồ đạc.

[ Bố Johnny trở lại bên công sự phòng thủ để giúp bà cụ và Johnny thu xếp lại đồ đạc. Cuối cùng mọi thứ đã được dọn dẹp lại cho có chỗ đi. Bố Johnny mở cửa ra. Jasper MacGregor, vẫn tiếp tục độc tấu, với con chó đi trước, một con chó hoang cỏn con bé tí, bước vào nhà. Con chó chạy loăng quăng, hào hứng, rối rít. Đôi mắt của MacGregor tràn đầy những sầu đau lẫn niềm vui. Johnny bắt đầu chạy lăng xăng vào nhà bếp rồi quay trở lại với đĩa đựng trái cây, và một bình nước. MacGregor kết thúc bản độc tấu. Trong một lúc tất cả mọi người đứng lặng như tượng, kể cả con chó. Johnny trao bình nước cho ông MacGregor ]

MAC GREGOR [ Mệt mỏi ] Lần này thì không đâu, Johnny.

BỐ JOHNNY

Xin chào mừng, người bạn của tôi.

MAC GREGOR

Tôi đã bỏ trốn. Họ đang đuổi theo tôi, nhưng tôi sẽ không trở lại đó. Họ đã cố đánh cắp chiếc kèn của tôi. Họ cố ép tôi phải nằm trên giường. Họ bảo tôi bị bệnh. Tôi chẳng có bệnh trạng ốm đau gì cả; tôi chỉ già thôi. Tôi biết là những ngày tôi sống trên đời này chỉ còn đếm được trên đầu ngón tay. Tôi muốn được sống những ngày còn lại với các bạn. Đừng để họ kéo tôi trở về.

BỐ JOHNNY

Tôi sẽ không để họ làm thế đâu.

[ Ông kéo một chiếc ghế mời ông lão ngồi ]

Xin ngồi xuống đây.

[ Tất cả mọi người ngồi xuống. MacGregor nhìn vào mọi người ]

MAC GREGOR

Thật vui được gặp lại các bạn.

JOHNNY

Trái tim của ông vẫn còn ở trên miền non cao hở ông?

MAC GREGOR [ Gật đầu ]

Vẫn ở trên miền non cao, con ạ.

BỐ JOHNNY [ Giận dữ ] Johnny !

JOHNNY [ Khổ sở ]

Thưa bố?

BỐ JOHNNY

Hãy ngậm miệng con lại.

JOHNNY

Sao thế ạ?

BỐ JOHNNY

Sao à? Sao có lúc con lại ngu xuẩn đến như thế? Con không thấy là ông MacGregor đang rất mệt mỏi sao?

JOHNNY [ Với MacGregor ]

Có phải thế không ông?

MAC GREGOR [ Gật đầu ]

Nhưng mẹ của con đâu, con trai?

JOHNNY

Mẹ cháu đã chết.

MAC GREGOR [ Gần như tự nói với mình ]

Không phải chết đâu, Johnny.

[ Ông lắc đầu ]

Ở trên miền non cao.

BÀ JOHNNY [ Với bố thằng bé ]

Ông ấy nói gì thế ?

BỐ JOHNNY [ Lắc đầu ] Không có gì. [ Với MacGregor ] Ông ăn chút gì nhé?

MACGREGOR [ Nhìn cái điã ] Chỉ một quả nho thôi. Không hơn.

[ Ông ngắt một quả nho, bỏ vào miệng. Đột nhiên, ông quay lại, giật mình ]

Họ đang đến, phải không?

BỐ JOHNNY

Đừng sợ, người bạn của tôi. Hãy nằm xuống và nghỉ.

[ Bố Johnny dìu ông lão đến chiếc giường. Ông già nằm duỗi ra, ngửa mặt lên. Bố Johnny trở lại bàn. Không ai ăn gì cả. Ông lão đột nhiên bật người lên. Cũng vẫn không có gì. Ông đứng lên, quay trở lại bàn ]

MAC GREGOR

Ông sẽ không để họ mang tôi đi, phải không?

BỐ JOHNNY

Không.

[ Ông bẻ một quả thạch lựu ra và trao cho MacGregor một nửa ]

Hãy cố ăn chút gì.

MAC GREGOR

Xin cám ơn, bạn của tôi.

[ Ông ăn một ít hột lựu ]

 

[ Có tiếng gõ cửa, MacGregor đứng bật lên, tức giận ]

MAC GREGOR [ Gầm lên ]

Các người sẽ không được mang tôi về. Tôi cảnh cáo các người. Tôi sẽ ngã xuống và chết. Tôi thuộc về nơi này, với những người bạn thiết này.

MACGREGOR [ Đầy tràn sức mạnh ]

Dĩ nhiên là chúng ta sẽ mở cửa.

[ Ông bước đến cửa, mở nó ra. Ấy là Rufe Apley, người thợ mộc, đang hơi run sợ vì cơn giận của MacGregor ]

RUFE APLEY

Xin chào, ông MacGregor.

JOHNNY

Ai đấy?

RUFE APLEY

Tôi là Rufe Apley đây.

MAC GREGOR

Chào anh, Rufe.

BỐ JOHNNY [ Đứng ở cửa ] Vào trong nhà đi, Rufe.

[ Rufe bước vào. Anh mang đến một ổ bánh mì, một khoanh xúc xích và hai quả trứng ]

RUFE

Tôi đang ngồi trong nhà, chẳng làm gì cả, thì chợt nghe thấy tiếng nhạc ấy nữa. Tôi chắc hẳn chỉ là ông MacGregor thôi.

MAC GREGOR

Ta vui lắm vì anh vẫn nhớ.

RUFE

Chẳng người nào quên được bài nhạc đó, ông Macgregor ạ. Tôi mang đến một vài thức này.

MAC GREGOR

[ Nhận quà và đặt chúng lên bàn ] Cám ơn, bạn của tôi, xin cám ơn.

[ Lại có một tiếng gõ cửa. Ấy là Sam Wallace, người tuần tra đường sắt, với đầy đủ áo quần thiết bị trên người: áo tơi ngoài, dụng cụ đeo quanh người, băng dán, đai da, giày đinh, đủ thứ lệ bộ. Anh mang theo phô-mai, cà chua và củ cải ]

WALLACE

Tôi biết ngay là ông MacGregor mà. Tôi tự nhủ, tôi sẽ đến đây với chút ít thức để ăn.

MAC GREGOR

Thật đúng là một điều bất ngờ đáng quý.

RUFE [ Hiển nhiên là đang muốn nói một điều gì đó ]

À, ông MacGregor này?

MAC GREGOR

Vâng, điều gì thế bạn của tôi? Hãy nói đi. Tôi là một con người chân chất, chẳng có gì khác gì anh cả.

RUFE

Em vợ tôi và gia đình cô ấy đang ở bên ngoài. Tôi biết là họ thích nghe ông chơi lại. Cũng còn có một số người khác nữa.

MAC GREGOR [ Được khen ngợi ]

Dĩ nhiên là tôi sẽ chơi. Tôi đã trên tám mươi tuổi, và không còn sống được bao lâu trên thế gian này. Trước khi ra đi, tôi muốn trở thành một phần của các bạn, những người còn sống sau khi tôi đã chết. Bọn trẻ nhỏ cũng ở bên ngoài đó chứ?

RUFE

Bảy đứa tất cả. Con của cô em vợ tôi.

[ Bốn người hàng xóm nữa kéo đến, mang theo thức ăn. MacGregor cầm chiếc kèn lên. Mọi người theo ông đi từ phòng khách ra ngoài cổng, trừ bố Johnny. MacGregor lại bắt đầu độc tấu. Lần này, ông lão quá già và yếu để có thể chơi thật hay bài nhạc, nhưng rồi ông cũng cố gắng kết thúc được bản độc tấu.

 

Bố Johnny đi lại trong phòng khách, mỉm cười, rồi cau mày, lòng tràn ngập yêu thương nơi chốn ông đang ở. Cánh cửa thông vào bếp mở ra lặng lẽ. Esther Kosak đứng ở ngưỡng cửa. Bố Johnny quay lại và trông thấy con bé. Nó không còn khóc nữa. Bàn tay nó nắm giữ một vật gì đó ]

BỐ JOHNNY

Chào cháu, Esther.

ESTHER

Johnny đâu hở bác?

BỐ JOHNNY

Để bác đi gọi nó.

[ Ông đi ra cổng ]

 

[ Đứa con gái nhỏ đứng một mình trong nỗi buồn sầu và sự cô đơn khủng khiếp. Sau đó một lúc, Johnny chạy ùa vào, đầy xúc động, nhưng vội tự chế khi nó bắt đầu cảm nhận được tâm trạng của cô bé ]

JOHNNY

Chào Esther.

ESTHER

Chào Johnny.

JOHNNY

Có chuyện gì thế ?

ESTHER

Bố em đã đọc cho em nghe những bài thơ.

JOHNNY

Sao ?

ESTHER [ Chìa bàn tay và mở nó ra ]

Đây. Đây là tất cả những gì mà em có.

[ Johnny cầm lấy một nắm tiền cắc ]

Em đã để dành cho dịp Lễ Giáng Sinh.

[ Cô bé bắt đầu khóc, quay đi và chạy ra khỏi nhà ]

JOHNNY [ Tràn đầy xúc động và giận, cảm nhận một điều gì đó thật sâu sắc, đẹp đẽ và kinh khủng ]

Lạy Thánh Mai-sen.

[ Nét mặt thằng bé hiện rõ nét đau buồn, bi thiết, và nó bắt đầu khóc. Nó ném những đồng tiền cắc vào tường và ngã ngồi xuống đất, nức nở ]

Ai cần đến những thứ này?

[ Bố Johnny trở lại ]

BỐ JOHNNY

Johnny. [ Đến gần hơn ] Johnny, con?

JOHNNY [ Sụt sùi và giận dữ ]

Nó mang cho con tiền.

BỐ JOHNNY

Khóc chẳng có ích gì đâu, Johnny ạ.

JOHNNY [ Nhảy lên ]

Ai thèm khóc chứ ?

[ Thằng bé khóc to hơn bao giờ ]

BỐ JOHNNY

Đi rửa mặt đi. Chẳng có gì cả.

JOHNNY [ Bước đi ]

Có một điều gì sai lầm ở đâu đó.

[ MacGregor kết thúc khúc độc tấu, mọi người im lặng, kinh ngạc và nhận biết rằng có một điều gì đó hỏng hóc, không đúng. Giọng nói của MacGregor cất lên ]

MAC GREGOR [ Yếu ớt, mệt mỏi ]

Những năm tháng, các bạn của tôi ơi. Tôi đã bước tới đoạn chót của chúng. Tôi xin lỗi vì tôi không còn có thể thổi cho các bạn nghe được nữa. Cám ơn các bạn. Xin cám ơn.

[ Bố Johnny đi tới đi lui trong phòng. Ông ngồi xuống bàn và nhìn những thứ thức ăn. MacGregor và bà của Johnny quay trở lại và ngồi vào bàn. Con chó nằm trong xó nhà ]

 

MAC GREGOR [ Nhấc bình nước lên, uống một ít ]

Họ không cho ta chơi kèn.

[ Ông uống thêm một ngụm nước nữa ]

Họ tìm cách lấy đi chiếc kèn của ta.

[ Ông lại uống thêm một ngụm nước nữa ]

Họ bảo ta ốm.

[ Ông lại uống thêm một ngụm nước ]

Ta khỏe mạnh như một con bò mộng. Nếu họ đến bắt ta về, ta sẽ giả vờ là ta đang hấp hối. Ta sẽ đóng cảnh chết chóc tang thương trong kịch “Vua Lear”. Ta sẽ đóng tất cả những màn chết chóc tang thương.

[ Johnny quay trở lại, vẻ nghiêm trang. Tất cả mọi người đều ngồi quanh bàn. Chẳng ai có thể ăn gì ngoại trừ bà cụ. Im lặng một lúc lâu. Bà cụ thôi không ăn nữa ]

 

BÀ JOHNNY

Có chuyện gì vậy ? Tại sao lại buồn thảm đến thế?

[ MacGregor đứng dậy ]

MAC GREGOR [ Ngâm ngợi, nhớ lại những dòng thơ trong kịch của Shakespeare, và tự mình ứng tác thêm một ít ]

Gió ơi, hãy thổi đi, và khiến cho đôi má ngươi phải hằn xuống.

Hãy gào lên đi! Hãy thổi tung lên.

Hỡi bão táp cuồng phong, hãy trào lên

Cho đến khi ngươi tràn ngập các lâu đài, thành quách

Nhấn chìm tất cả !

Hãy làm dậy lửa diêm sinh, lửa hành quyết mọi suy tưởng

Hãy thiêu cháy mái đầu bạc trắng của ta.

Ta coi thường coi khinh tất cả các người, lửa đốt, và mưa giông chớp giật.

Ta không bao giờ trao cho các ngươi vương quốc, gọi các ngươi là con ta.

Ta đứng ngay đây, kẻ nô lệ của các ngươi,

Một ông già khốn khổ, yếu đuối, và bị khinh thường

Tồn tại hay không tồn tại…

[ Bi thống ]

Tồn tại – Tồn tại –

Cái gì ? Một kẻ khờ khạo? Một con người bị định mệnh trêu ngươi?

Bị xua đuổi khỏi nhà mình, khỏi quê hương, và lửa ấm và tình yêu mến?

Ta là một người bị kẻ khác vấp phạm hơn cả những gì chính mình vấp phạm.

Vũ khí ! Cầm lấy vũ khí! Gươm đâu! Lửa đâu!

Đầy những thứ thối nát, hư hỏng, nhầy nhụa! Lũ chó cỏn con và đủ mọi thứ,

Tray, Blanche, Sweetheart. Thấy không? Chúng sủa vào ta?

Ôi, cơn điên dại quay quắt nghiêng ngửa—hãy biến tất cả đi—

Hãy để ta tránh xa điều đó. Ta không còn khôn ngoan nữa.

[ Johnny đến gần ông lão, quỳ xuống ]

Nào, con trai ta, khổ cho con trai ta? Lạnh lẽo phải không?

Hãy để ta yên! Trái tim ta tan nát?

Và kẻ ngây ngô khốn khổ khờ khạo là ta bị treo lên.

Không, không, cuộc đời chẳng còn nữa!

Tại sao một con chó, một con ngựa, một con chuột lại có được cuộc sống Mà ngươi thì chẳng có cuộc sống nào?

Ngươi sẽ không còn gì nữa,

Chẳng bao giờ, chẳng bao giờ, chẳng bao giờ, chẳng bao giờ!

Khấn xin ngài hãy cởi bỏ—Xin cám ơn ngài—

[ Đưa chiếc kèn lên trước mặt ]

Người có thấy gì không ? Hãy nhìn đi. Nhìn đây này, nhìn đi!

[ Trong khi MacGregor đang diễn xuất, Johnny trở lại chỗ những đồng tiền cắc nằm la liệt trên sàn nhà, nhặt từng đồng cắc một, và nhìn chúng.

 

Căn phòng hoàn toàn yên ắng. Có tiếng một con ngựa và cỗ xe trên phố, rồi những tiếng chân trước cổng; một tiếng gõ cửa. Bố Johnny đi đến cửa, mở ra. Ấy là Philip Carmichael và hai người bảo vệ từ Nhà Cho Người Già. Hai người bảo vệ đứng nghiêm cẩn ở cửa vào )

CARMICHAEL

Chúng tôi nghe thấy ông ấy diễn kịch. Ông ấy ốm rất nặng. Chúng tôi đến để đưa ông ấy về.

BỐ JOHNNY

Xin mời anh vào [ Carmichael vào, đến gần MacGregor) Ông Macgregor! [ Không thấy trả lời ]

BỐ JOHNNY [ Lớn tiếng hơn) Ông MacGregor! [ Lại gần hơn] Ông MacGregor. Ông Mac-

[ Carmichael vội đến gần ngay bên MacGregor để xem xét ]

CARMICHAEL

Ông lão chết rồi.

JOHNNY

Không phải thế đâu. Ông chỉ diễn thôi mà.

BỐ JOHNNY

Lạy Chuá, ông ấy đã là nghệ sĩ diễn kịch Shakespeare vĩ đại nhất trong thời chúng ta.

CARMICHAEL

Tôi rất tiếc là chuyện này đã xảy ra ở đây.

BỐ JOHNNY

Tại sao lại không? Tại sao lại không phải ở đây? Đây chính là nơi ông ấy muốn nó xảy ra.

JOHNNY

Ông cụ chỉ diễn thôi bố. Ông ấy không chết.

[ Nó đến gần MacGregor)

Phải không, thưa ông MacGregor?

[ Dĩ nhiên là không có lời đáp lại ]

CARMICHAEL

Chúng tôi sẽ đưa ông ấy về.

BỐ JOHNNY

Đây là kèn của ông ấy. Hãy để nó chung với ông cụ.

[ Bố Johnny nâng MacGregor lên và đưa ông ra ngoài. Hai người bảo vệ mang ông cụ xuống đường.

 

Ánh nắng chiều chiếu một màu đỏ rực như lúc bình minh ở đầu vở kịch.

 

Chiếc xe ngựa lăn bánh. Có một khoảnh khắc im lặng khác thường, và vẳng lại từ một chốn thật xa xăm tiếng kèn độc tấu. Một tiếng gõ cửa. Bố Johnny mở cửa ra. Đó là cặp vợ chồng trẻ. Đưá bé đang khóc. Họ bước vào nhà ]

NGƯỜI VỢ

Đứa bé mệt và buồn ngủ.

BỐ JOHNNY

Căn nhà đã sẵn sàng. [ Nói với Johnny ] Hãy thu xếp những thứ của con. [ Với bà cụ, bằng tiếng Armenia ] Chúng ta đi thôi.

[ Ông kéo một cái va-li bện rơm sơ sài từ bên dưới giường ra, bỏ tất cả các bài thơ của mình, mấy quyển sách, những phong bì, ổ bánh, và vài thứ thức ăn khác vào trong đó. Bà cụ choàng một chiếc khăn quanh đầu và vai. Johnny bỏ lại tất cả đồ chơi của mình, chỉ mang theo nắm tiền cắc. Đứa bé ngừng khóc. Con chó chạy luẩn quẩn bên Johnny. Tiếng nhạc lớn dần lên ]

NGƯỜI CHỒNG

Xin cám ơn ông nhiều.

NGƯỜI VỢ

Ông có chỗ nào để đến không?

BỐ JOHNNY

Vâng, chúng tôi có chỗ. Xin tạm biệt.

HAI VỢ CHỒNG

Xin tạm biệt.

[ Họ ra khỏi nhà, bước ra đường ]

JOHNNY

Bố nghĩ chúng ta sẽ đi đâu bây giờ, hở bố ?

BỐ JOHNNY

Đừng lo lắng, Johnny. Con cứ việc đi theo bố thôi.

JOHNNY

Con không nói là lỗi tại ai hay gì gì đâu bố. Nhưng có một điều gì sai lầm đâu đó, trong cuộc sống này.

[ Tiếng nhạc vút cao hơn nữa. Họ bước lên đường ]

 

 


Bùi Vĩnh Phúc

( Dịch theo bản tiếng Anh, “My Heart’s in the Highlands”, trong tập The

Time of Your Life and Other Plays của William Saroyan, New York: Bantam

World Drama, 1967 )

bài đã đăng của William Saroyan


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)