Trang chính » Dịch Thuật, Kịch, Kịch đương đại Việt Nam & thế giới, Sáng Tác, Sang Việt ngữ Email bài này

Trái Tim Tôi Trên Miền Non Cao (Kỳ 1)


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 3.12.2019

Saroyan_highland 2
Chân dung nhà văn/kịch gia William Saroyan
(nhiếp ảnh gia Boghos Boghosian, 2008)

“My Heart’s In The Highlands”
by Robert Burns

Farewell to the Highlands, farewell to the North,
The birth-place of Valour, the country of Worth;
Wherever I wander, wherever I rove,
The hills of the Highlands for ever I love.

My heart’s in the Highlands, my heart is not here,
My heart’s in the Highlands, a-chasing the deer;
Chasing the wild-deer, and following the roe,
My heart’s in the Highlands, wherever I go.

Farewell to the mountains, high-cover’d with snow,
Farewell to the straths and green vallies below;
Farewell to the forests and wild-hanging woods,
Farewell to the torrents and loud-pouring floods.

My heart’s in the Highlands, my heart is not here,
My heart’s in the Highlands, a-chasing the deer;
Chasing the wild-deer, and following the roe,
My heart’s in the Highlands, wherever I go.

Giã từ Miền Non Cao, giã từ phương Bắc,
Nơi sinh thành của Can Đảm, quê hương của Phẩm Cách;
Bất cứ nơi nào tôi lang thang, bất cứ nơi đâu tôi lưu lãng,
Những ngọn đồi của Miền Non Cao
vẫn luôn là nơi trái tim tôi lai vãng.

Trái tim tôi trên Miền Non Cao, trái tim tôi không có ở đây,
Trái tim tôi trên Miền Non Cao, đang chạy đuổi theo con nai;
Đang đuổi theo con nai hoang, và đang chạy theo con mang,
Trái tim tôi trên Miền Non Cao, dù tôi đang dấn bước lang thang.

Giã từ những ngọn núi, những đỉnh cao tuyết phủ,
Giã từ những dải thung bát ngát và những lũng xanh yên ngủ;
Giã từ những khu rừng rậm, những rừng treo hoang dã trên cao,
Giã từ những dòng nước cuốn và những cơn lũ cuộn xôn xao.

Trái tim tôi trên Miền Non Cao, trái tim tôi không có ở đây,
Trái tim tôi trên Miền Non Cao, đang chạy đuổi theo con nai;
Đang đuổi theo con nai hoang, và đang chạy theo con mang,
Trái tim tôi trên Miền Non Cao, dù tôi đang dấn bước lang thang.

William Saroyan - painting by Rafael Antoian - Armenian Museum of Fresno, CA
Chân dung William Saroyan qua nét vẽ của họa sĩ Rafael Atoian
(Viện bảo tàng Armenian tại Fresno, CA)

NHÂN VẬT

JOHNNY

Cha cậu bé, BEN ALEXANDER, nhà thơ

Bà của Johnny

JASPER MACGREGOR, người có trái tim trên miền non cao

ÔNG KOSAK, chủ tiệm bán thực phẩm

ESTHER, cô con gái xinh đẹp của ông ta

RUFE APLEY, người thợ mộc

PHILIP CARMICHAEL, chàng trẻ tuổi đến từ Nhà Cho Người Già

HENRY, cậu bé đưa báo buổi sáng

ÔNG WILEY, người đưa thư

ÔNG CUNNINGHAM, nhân viên của chủ nhà cho thuê

Đôi Vợ Chồng Trẻ, và Đứa Con của họ

Những Người Bạn Tốt và Hàng Xóm

Một con chó

KHUNG CẢNH

Một ngôi nhà trên đường San Benito tại Fresno, California

Cửa hàng tạp hoá của ông Kosak

THỜI GIAN

Tháng Tám và tháng Mười Một, 1914

Một ngôi nhà có khung cũ nát, màu trắng, với mái hiên phía trước, trên đường San Benito ở Fresno, California. Chẳng có bất cứ một ngôi nhà nào khác gần đấy, chỉ có một vùng đất ảm đạm, quạnh hiu với bầu trời màu đỏ. Ấy là một buổi chiều muộn của một ngày vào tháng Tám năm 1914. Mặt trời chiều đang lặn.

JOHNNY, chín tuổi, nhưng trong bản chất là không có tuổi, đang ngồi ngó ngoáy sinh động trên những bậc thềm, vô cảm với thế giới và chìm sâu trong suy nghĩ về một trật tự cao cả và thánh thiện. Xa xa vẳng lại một tiếng còi tàu than khóc thảm thiết. Cậu bé háo hức lắng nghe, nghiêng đầu sang một bên như một con gà, cố gắng tìm hiểu ý nghĩa của tiếng than khóc đó, cùng lúc tìm hiểu mọi thứ. Cậu bé không hoàn toàn hiểu được ý nghĩa của tiếng than khóc này, và khi tiếng còi tàu kết thúc, cậu bé không còn háo hức nữa. Một cậu bé mười bốn tuổi đi xe đạp, đang mút một cây kem trong vỏ bánh ốc quế, trên vai mang một túi báo, lướt trên vỉa hè trong im lặng, không tỏ vẻ gì phiền hà về sức nặng trên vai mình và về cái yên xe khốn khổ mà cậu ta đang ngồi trên, vì khoái thú và vinh quang của các que kem trên cõi đời này. JOHNNY nhảy cẫng lên và vẫy tay với cậu bé, mỉm một nụ cười đầy tính nhân văn và thân ái, nhưng bị phớt lờ. Nó lại ngồi xuống và lắng nghe một con chim nhỏ đang vui vẻ say sưa hót như điên. Sau khi thực hiện một bài phát biểu ngắn gọn, hùng hồn nhưng vô nghĩa, con chim bay đi.

Từ trong nhà vang lên chất giọng não lòng của BỐ JOHNNY, người đang đọc bài thơ do chính ông sáng tác.

BỐ JOHNNY
Ngày dài im lặng lướt qua trái tim trang nghiêm đau đớn, và — [ Tạm dừng lại, cay đắng ] Và — [ Nhanh nhẹn ] Ngày dài im lặng lướt qua trái tim trang nghiêm đau đớn, và – [Tạm dừng] Không. [ Ông gầm lên và bắt đầu lại ] Lê bước cùng với tiếng khóc, thời gian vấp ngã trong trái tim cô độc.

[Tiếng đẩy xô bàn ghế trong sự tức giận. Một tiếng rên rỉ. Khoảng lặng]

[ Cậu bé lắng nghe. Nó đứng dậy và cố gắng thực tập màn “trồng cây chuối” bằng cách lộn ngược đầu, thất bại, thử lại, thất bại, thử lại lần nữa, và thành công. Trong khi đang đứng trên cái đầu mình, thằng bé nghe thấy một loại âm nhạc đáng yêu và tuyệt vời nhất trên thế giới; một tiếng kèn thường thổi ở trại binh. Đó là bài “Trái Tim Tôi Trên Miền Non Cao”. Người thổi kèn, một ông già, kết thúc màn độc tấu của mình trước cổng nhà cậu bé. Cậu bé nhảy cẫng lên và chạy đến chỗ ông lão, kinh ngạc, thích thú pha chút bối rối ]

JOHNNY
Cháu chắc chắn là rất thích nghe ông chơi thêm một bài khác nữa.

MACGREGOR
Cậu trai trẻ, cậu có thể lấy một cốc nước cho một ông già mà trái tim hiện không có ở đây không, nhưng để lại trên miền non cao?

JOHNNY
Miền non cao nào?

MACGREGOR
Ở trên miền non cao Tô-cách-lan. Cậu bé lấy nước được không?

JOHNNY
Trái tim ông làm gì trên miền non cao Tô-cách-lan đó?

MACGREGOR
Trái tim tôi đau buồn ủ rũ ở đấy. Con có thể lấy cho ông một ly nước lạnh được không?

JOHNNY
Thế mẹ ông ở đâu?

MACGREGOR [ Chế tác cho cậu bé]
Mẹ tôi ở Tulsa, Oklahoma, nhưng trái tim bà không có ở đó.

JOHNNY
Vậy thì trái tim bà ấy đâu?

MACGREGOR [ Nói lớn tiếng]
Ở trên miền non cao Tô-cách-lan. [ Mềm dịu ] Ông đang rất khát, cậu bé ạ.

JOHNNY
Tại sao mà những người nhà của ông cứ luôn để trái tim của họ ở trên miền non cao như thế?

MACGREGOR [ Trong một cung cách kịch Shakespeare]
Đó là cái cách mà chúng ta sống ở đời. Đời sống là thế. Ở đây hôm nay và rời biệt vào ngày mai.

JOHNNY [ Bỡ ngỡ]
Ở đây hôm nay và rời biệt vào ngày mai? [ Nói với MacGregor ] Như vậy có nghĩa là gì, thưa ông?

MACGREGOR [ Nhà hiền triết]
Sống phút này và chết đi vào phút sau.

JOHNNY
Thế còn mẹ của mẹ ông thì ở đâu?

MACGREGOR [ Chế tác, nhưng có vẻ bực]
Bà ấy ở Vermont, trong một làng nhỏ có tên là Dòng Sông Trắng, nhưng trái tim của bà ấy không có ở đó.

JOHNNY
Chẳng lẽ trái tim già lão, héo úa của bà cụ cũng ở trên miền non cao sao ông?

MACGREGOR
Đúng ngay ở trên miền non cao. Con trai ơi, ta đang chết vì khát.

[Bố Johnny bổ ra khỏi nhà trong cơn thịnh nộ, như thể ông ta vừa phá vỡ một cái chuồng, và gầm lên với cậu bé như một con hổ vừa choàng tỉnh sau những cơn mộng dữ]

BỐ JOHNNY
Johnny, đừng làm phiền cụ già tội nghiệp đó nữa. Lấy cho cụ một bình nước trước khi cụ ấy ngã lăn xuống và chết. Cách cư xử của con vất đi đâu rồi?

JOHNNY
Thỉnh thoảng, người ta cũng được quyền tìm hiểu một đôi điều gì đó từ một khách lưu lãng chứ, phải không bố?

BỐ JOHNNY
Lấy cho ông lão một ít nước, Chúa ơi. Đừng có cứ đứng đó như một thằng ngốc. Lấy nước cho ông cụ, Bố nói với con, trước khi ông lão ngã xuống và “đứt dây”.

JOHNNY
Bố đi lấy nước cho cụ ấy đi. Dù sao hiện bố cũng có làm gì đâu.

BỐ JOHNNY
Không làm gì à? Sao con lại nói thế hở Johnny, con biết là bố đang sắp xếp một bài thơ mới trong đầu mà.

JOHNNY
Bố nói con làm sao mà biết được? Bố chỉ đứng đó ở trên hiên nhà với tay áo xắn lên.

BỐ JOHNNY [Điên tiết]
Hừ, con phải biết. [Gầm lên] Con là con trai của bố. [ Ngạc nhiên ] Nếu con không biết, ai biết bây giờ?

MACGREGOR [ Hớn hở, nhã nhặn]
Xin chào ông. Con trai ông đang cho tôi biết rằng khí hậu trong trẻo và mát lành như thế nào ở vùng đất này.

JOHNNY [ Hoang mang, nhưng vẫn muốn tìm hiểu]
[Tự nhủ] Thánh Mai-Sen ơi, con nào có nói gì về khí hậu đâu. Ông cụ đào những thứ ấy từ đâu ra vậy nhỉ?

BỐ JOHNNY [Kẻ quý tộc, cao nhã]
Xin chào ông. Ông khoẻ không? Xin mời ông quá bộ vào nhà nghỉ ngơi một lúc. Chúng tôi rất vinh dự khi ông đến ngồi chung bàn với chúng tôi để dùng chút bữa tối.

MACGREGOR [Con người hiện thực]
Thưa Ông, tôi đang chết đói. Tôi sẽ vào ngay.

[Ông già chuẩn bị đi vào nhà. Johnny cản đường ông lại, ngước mắt nhìn ông già]

JOHNNY [Kẻ lãng mạn]
Cụ có thể chơi bài “Ôi Ngất Ngây Sao Là Đôi Mắt Em” không? Chắc chắn là cháu rất muốn nghe cụ chơi bài hát đó với chiếc kèn của cụ. Đó là bài hát cháu thích nhất. Cháu nghĩ là cháu thích bài đó hơn bất kỳ bài hát nào trên trần đời này.

MACGREGOR [Người vỡ mộng]
Con trai, khi con đến tuổi của ông đây, con sẽ biết những bài hát không quan trọng, bánh mì mới là thứ cần thiết.

JOHNNY [ Kẻ thuỷ chung như nhất]
Dù sao, cháu chắc chắn là thích nghe cụ chơi bài hát đó.

[MacGregor đi lên hiên nhà và bắt tay Bố Johnny]

MACGREGOR [Lịch sử đang hình thành]
Tên tôi là Jasper MacGregor. Tôi là một nghệ sĩ.

BỐ JOHNNY [Vui mừng]
Tôi hết sức hân hạnh được làm quen với ông. [ Kẻ tuyên cáo những mệnh lệnh hoàng gia ] Johnny, hãy lấy cho ông MacGregor đây một bình nước.

[Johnny chạy ra sau nhà]

MACGREGOR [ Đang chết khát, thở phào, nhưng vẫn lên tiếng thật lòng]
Cậu bé đáng yêu quá.

BỐ JOHNNY [ Phát biểu cách bình thường ]
Giống y hệt tôi vậy, cháu nó là một thiên tài.

MACGREGOR [ Rống lên vì mệt ]
Tôi cho rằng ông rất quý cháu?

BỐ JOHNNY [ Vui mừng vì được sống ]
Chúng tôi là một ấy mà – Cháu nó là trái tim của tuổi trẻ tôi – Ông có nhận thấy sự khát khao, hăng hái của cháu không?

MACGREGOR [ Vui mừng khi vẫn còn sống ]
Tôi phải nói rằng tôi có thấy đấy.

BỐ JOHNNY [ Tự hào và với sự tức giận ]
Bản thân tôi cũng y như cháu, mặc dù già hơn và kém rực rỡ hơn.

[JOHNNY, chạy trở về với một bình nước và cậu bé đưa bình cho ông già. Ông lão ngửa vai ra sau, ngẩng đầu, lỗ mũi mở rộng, khịt khịt mũi, đôi mắt ông mở to, ông nâng bình nước lên môi và uống tất cả nước trong một hơi dài, trong khi JOHNNY và BỐ của cậu bé mở to mắt nhìn với sự kinh ngạc và ngưỡng mộ. Ông lão thở sâu, nhìn phong cảnh xung quanh và nhìn lên bầu trời và cho đến cuối đường San Benito, nơi mặt trời đang lặn xuống ]

MACGREGOR [ Đăm chiêu, buồn bã; mệt mỏi, nhẹ nhàng ]
Tôi nghĩ là tôi hiện đang ở cách xa nhà năm ngàn dặm. Ông có nghĩ là chúng ta có thể ăn một ít bánh mì và phô-mai để giữ cho thân thể và tinh thần tôi gắn bó với nhau không?

BỐ JOHNNY [ Phong cách Napoleon ]
Johnny, chạy đến cửa hàng bán thực phẩm và lấy một ổ bánh mì Pháp và một cân phô-mai.

JOHNNY [ Tiếng nói của tận thế, của sự diệt vong]
Bố đưa con tiền.

BỐ JOHNNY [ Thống kê, thơ mộng, với niềm tự hào ]
Con biết là Bố không có lấy một xu, Johnny. Nói với ông Kosak cho chúng ta nợ.

JOHNNY [ Đứa con trai hiếu thảo và miễn cưỡng ]
Ông ta không chịu đâu. Ông ta mệt mỏi vì chuyện cứ phải cho chúng ta vay nợ. Ông ta nói là chúng ta không làm việc và không bao giờ trả các món nợ của mình. Chúng ta đã nợ ông ta bốn mươi xu rồi.

BỐ JOHNNY [ Mất kiên nhẫn, cáu bẳn ]
Hãy đi đến đó và tranh luận với ông ta. Con biết đó là công việc của con.

JOHNNY [ Bào chữa, bảo vệ quyền chính đáng của mình ]
Ông ta không nghe lý luận gì đâu. Ông ấy nói ông ấy không biết bất cứ điều gì cả. Tất cả những gì mà ông ấy muốn là bốn mươi xu.

BỐ JOHNNY [Phong cách Napoleon]
Đi đến đó và làm sao để ông ta đưa con một ổ bánh mì và một cân phô-mai. [Nhẹ nhàng, năn nỉ, tâng bốc] Con có thể làm được điều đó mà, Johnny.

MACGREGOR [ Mất kiên nhẫn và đói ]
Đi đến đó và nói với ông Kosak đưa con một ổ bánh mì và một cân phô-mai, con trai.

BỐ JOHNNY
Đi đi, Johnny. Con đã chẳng bao giờ thất bại khi rời khỏi cửa hàng ấy với món gì đó, phải không? Con sẽ trở lại đây sau mười phút với thức ăn xứng hợp với một ông hoàng. [Tự cười cợt chính mình ] Hoặc ít nhất là xứng đáng với một công tước thuộc dạng nào đó.

JOHNNY
Con không biết. Ông Kosak nói rằng chúng ta đang viện hết cớ này cớ khác. Ông ấy muốn biết loại công việc mà Bố làm.

BỐ JOHNNY [Điên tiết]
Được, cứ đi và nói với ông ta. [Người hùng] Ta không có gì phải che giấu. Ta sáng tác thi ca, cả đêm và ngày.

JOHNNY [Cuối cùng xiêu lòng]

Được rồi bố. Nhưng con không nghĩ là ông ta sẽ bị thuyết phục. Ông ấy

bảo là bố chẳng bao giờ ra khỏi nhà và tìm việc làm. Ông ấy bảo bố lười và không tốt.

BỐ JOHNNY [Gầm lên]
Con hãy chạy xuống đó và bảo với ông Slovak với trái tim cao thượng ấy biết là ông ta điên rồi, Johnny. Con hãy xuống dưới đó, và nói với nhà học giả tài giỏi và con người lịch duyệt ấy biết rằng bố con là một trong những nhà thơ vô danh vĩ đại nhất hiện vẫn còn sống.

JOHNNY
Ông ấy không quan tâm đâu, bố ơi. Nhưng con sẽ đi. Con sẽ cố gắng hết sức. Chúng ta còn chút gì ở nhà không?

BỐ JOHNNY [Giễu cợt một cách bi thảm, gầm lên]
Chỉ có bỏng ngô thôi.
[Nói với MacGregor] Bốn hôm rồi chúng tôi chỉ ăn có bỏng ngô. Johnny, con phải mang về cả bánh mì và phô-mai nếu con muốn bố hoàn tất thiên trường thi ấy.

JOHNNY
Con sẽ cố hết sức mình.

MACGREGOR
Đừng lâu quá nhé, Johnny. Ta đang cách xa quê nhà năm ngàn dặm đấy.

JOHNNY
Cháu sẽ chạy suốt, ông Mac Gregor ạ.

BỐ JOHNNY [Giễu cợt Đấng Thượng đế tốt lành]
Nếu con nhặt được một đồng hào nào trên đường thì nhớ là chúng ta sẽ chia đôi.

JOHNNY [Khoái chí với màn hài kịch]
Được rồi, bố ạ. [Johnny chạy xuống đường]

Bên trong Cửa Hàng Thực Phẩm của Ông Kosak. Ông Kosak đang gà gật, gối đầu lên đôi cánh tay gập lại của mình thì Johnny chạy vào. Ông Kosak ngẩng lên. Ấy là một người đàn ông dịu dàng, nghiêm trang và đẹp, với một bộ râu mép vàng hoe lớn để theo lối cổ. Ông ta lắc lắc đầu mình để cố tỉnh lại.

JOHNNY [Nhà ngoại giao như thường lệ]
Ông Kosak ơi, nếu như ông ở bên Tàu và chẳng có một người bạn nào trên đời này cả, cũng chẳng có một hào, chắc hẳn ông phải mong là có ai đó cho ông một cân gạo, phải thế không ông?

KOSAK
Cậu muốn gì nào?

JOHNNY
Cháu chỉ muốn nói chuyện một chút. Chắc hẳn ông sẽ mong rằng một ai đó thuộc dòng giống Aryan giúp đỡ ông một chút, phải không, ông Kosak?

KOSAK
Cậu có bao nhiêu tiền?

JOHNNY
Đây không phải là vấn đề tiền với bạc, ông Kosak ạ. Cháu đang nói về việc sống ở bên Tàu.

KOSAK
Ta không biết bất cứ điều gì hết.

JOHNNY
Ông sẽ cảm thấy ra sao khi ở bên Tàu như thế, ông Kosak?

KOSAK
Ta không biết, Johnny ạ. Ta ở bên Tàu để làm gì?

JOHNNY
Ồ, cứ cho là ông đi du lịch sang bên ấy. Ông bị đói và cách xa quê hương năm ngàn dặm, lại cũng chẳng có bạn bè nào trên cõi đời này. Chắc hẳn ông không trông mong mọi người xua ông đi mà không đưa ông một cân gạo, có phải thế không ông?

KOSAK
Ta cho là không, nhưng cậu không ở bên Tàu, Johnny ạ, mà cả bố cậu cũng thế. Hai bố con cậu, một lúc nào đó trong đời, cũng phải đi ra ngoài làm việc, bởi thế có lẽ cả hai nên khởi sự ngay lúc này thì hơn. Ta sẽ không cho cậu mua chịu nữa đâu, vì ta biết cậu chẳng bao giờ trả nợ cả.

JOHNNY
Ông Kosak ạ, ông đã hiểu lầm cháu rồi đấy. Lúc này là năm 1914, không phải là năm 1913. Cháu không nói về một ít thực phẩm. Cháu đang nói về chuyện chung quanh ông đầy những người ở bên Tàu, còn ông thì đói khát và đang lả ra sắp chết.

KOSAK
Ở đây không phải là bên Tàu. Cậu phải đi ra ngoài và kiếm sống tại đất nước này. Tất cả mọi người ai ai cũng phải làm việc ở Mỹ.

JOHNNY
Ông Kosak ạ, giả sử là chỉ cần một ổ bánh mì và một cân phô-mai để giúp ông sống sót trên cõi đời, ông có ngần ngại khi phải hỏi xin một nhà truyền giáo của đạo Chuá những thức đó không?

KOSAK
Đúng, ta sẽ ngần ngại. Ta sẽ xấu hổ nếu phải hỏi xin.

JOHNNY
Ngay cả khi ông biết là ông sẽ trả lại cho nhà truyền giáo ấy những hai ổ bánh mì và hai cân phô-mai thay vì chỉ là một ổ bánh và một cân phô-mai? Ngay cả như thế sao, thưa ông Kosak?

KOSAK
Ngay cả như thế.

JOHNNYĐừng như thế, thưa ông Kosak. Đó là cách nói của kẻ chịu thua, kẻ chủ bại, ông biết vậy mà. Tại sao ư, điều chắc chắn xảy đến với ông là ông sẽ chết mất thôi. Ông sẽ chết ở đó, ở bên Tàu ấy, ông Kosak ạ.

KOSAK
Ta chẳng quan tâm nếu ta có phải chết. Hai bố con nhà cậu phải trả tiền bánh mì và phô-mai. Sao bố cậu không chịu đi tìm việc làm?

JOHNNY [Chuyển đổi nhanh từ cuộc tấn công trí tuệ sang cuộc tấn công nhân văn]
Thưa ông Kosak, ông có khỏe không ?

KOSAK
Ta khoẻ, Johnny. Cậu thì sao?

JOHNNY
Không thể nào tốt hơn nữa, thưa ông Kosak. Con cái ông thì sao?

KOSAK
Chúng nó đều tốt cả, Johnny. Stepan bắt đầu tập đi rồi đấy.

JOHNNY
Tuyệt quá. Thế còn Angela?

KOSAK
Angela đang bắt đầu tập hát. Thế bà cậu khỏe chứ, Johnny?

JOHNNY
Bà cháu khỏe. Bà cũng đang bắt đầu tập hát. Bà bảo bà thà làm một ca sĩ opera còn hơn làm Nữ hoàng nước Anh. Còn bà Martha vợ ông thì sao, thưa ông Kosak ?

KOSAK
Ồ, tốt đẹp.

JOHNNY
Cháu không thể nói với ông là cháu vui sướng ra sao khi được biết rằng ở nhà ông mọi sự đều tốt đẹp. Cháu biết Stepan một ngày nào đó sẽ trở nên một vĩ nhân.

KOSAK
Ta hy vọng thế. Ta sẽ cho nó đi học ở trường trung học để nó có những cơ hội mà ta đã không có. Ta không muốn nó gặp phải bất cứ phiền phức gì trong cả đời nó cả.

JOHNNY
Cháu rất tin tưởng vào Stepan, thưa ông Kosak.

KOSAK
Cậu muốn gì, Johnny, và cậu có được bao nhiêu tiền?

JOHNNY
Ông Kosak, ông biết là cháu đến đây không phải để mua thứ gì cả. Ông biết là cháu rất thích đôi lúc có một cuộc tán gẫu triết lý nho nhỏ nhẹ nhàng khinh khoái với ông. [Nhanh, van nài] Hãy cho cháu một ổ bánh mì Pháp và một cân phô-mai.

KOSAK
Cậu phải trả tiền mặt đấy nhé, Johnny.

JOHNNY
Còn Esther thì sao? Cô con gái yêu quý xinh đạp của ông ấy, ông Kosak?

KOSAK
Nó vẫn khoẻ, Johnny ạ, nhưng cậu phải trả tiền mặt đấy. Cậu và bố cậu là những công dân tồi tệ nhất quận này đấy.

JOHNNY
Cháu vui vì biết Esther vẫn khoẻ, ông Kosak ạ. Jasper MacGregor đang tới chơi nhà cháu. Ông ta là một nghệ sĩ lớn.

KOSAK
Chưa nghe về ông ấy bao giờ.

JOHNNY
Và xin một chai bia cho ông MacGregor nữa.

KOSAK
Ta không thể đưa một chai bia cho cậu.

JOHNNY
Cháu chắc chắn là ông có thể.

KOSAK
Ta không thể. Ta sẽ đưa cho cậu một ổ bánh mì và một cân phô-mai, nhưng chỉ vậy thôi. Bố cậu làm loại việc gì, nếu như ông ta làm việc, Johnny?

JOHNNY
Bố cháu làm thơ, thưa ông Kosak. Đó là loại việc duy nhất mà bố cháu làm. Ông ấy là một trong những nhà thơ lớn nhất trên thế gian này.

KOSAK
Khi nào thì ông ấy kiếm được ít tiền?

JOHNNY
Chưa bao giờ bố cháu kiếm được chút tiền gì. Bạn không thể vừa muốn có cái này lại vừa muốn có cái kia được, phải không nào.

KOSAK
Ta chẳng thích loại việc như thế chút nào. Tại sao bố cậu lại không làm việc như tất cả mọi người khác, Johnny?

JOHNNY
Bố cháu làm việc vất vả hơn bất cứ một người nào khác. Bố cháu làm việc mệt nhọc gấp đôi một người bình thường.

[Ông Kosak trao cho Johnny một ổ bánh mì Pháp và một cân phô-mai]

KOSAK
Đây, như thế là cậu nợ ta 55 xu đấy nhé, Johnny. Lần này ta cho cậu nợ, nhưng sẽ không bao giờ cho nợ nữa đâu đấy.

JOHNNY [Ở cửa] Bảo với Esther là cháu yêu cô ấy.

[Johnny chạy ra khỏi tiệm. Ông Kosak vồ một con ruồi, hụt, lại vồ lần nữa, lại hụt, và để phản kháng lại thế giới bằng cung cách này, ông đuổi theo con ruồi vòng quanh tiệm, cố hết sức mình]

(Còn tiếp)

bài đã đăng của William Saroyan


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)