Trang chính » Dịch Thuật, Giới thiệu tác giả, Giới thiệu tác phẩm, Kịch, Kịch đương đại Việt Nam & thế giới, Sáng Tác, Sang Việt ngữ Email bài này

Rác Rưởi/Basura


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 29.11.2019

Vài hàng về tác giả: Carlos Rehermann (1961 -) là nhà văn và kịch tác gia Uruguay gốc Đức. Ông đã viết bốn cuốn tiểu thuyết và dựng năm vở kịch. Ông đoạt giải thưởng Florencio năm 2002 với vở kịch A la guerra en taxi (tạm dịch Đi tắc-xi ra chiến trường). Ông còn được đề cử và đoạt nhiều giải thưởng văn chương quốc gia và quốc tế khác. Basura (‘Rác rưởi’), vở kịch được chuyển ngữ dưới đây, đã đem về cho ông giải thưởng “Solos en el escenario” của Trung tâm văn hoá Tây Ban Nha (Centro Cultural de España) vào năm 2006.

Cảnh trí

Không gian là góc của một căn phòng có hai bức tường nằm chéo lại với hai bức tường kia trong phòng.

Một cái bàn với kiểu dáng thanh lịch, thời thượng và đầy màu sắc; mặt bàn sạch trơn và ngăn nắp, trên có một máy điện toán, một cái đèn chụp có vẻ hợm hĩnh, một chồng giấy trắng mỏng, nhiều cái điện thoại đủ màu (ít nhất một cái MÀU TRẮNG, một cái MÀU XANH DƯƠNG, một cái MÀU ĐEN, một cái MÀU ĐỎ, một cái MÀU VÀNG), vài cây viết bi. [*LND: Trong kịch bản có đề cập nhiều lần đến cái điện thoại mầu hồng, mặc dù ở phần giới thiệu cảnh trí kịch gia Rehermann không liệt kê điện thoại mầu này. Người dịch giữ nguyên như trong nguyên tác do tôn trọng tác giả.]

Một cái ghế bành xoay, được thổi phồng lên, rất tân thời. Một trong những cái hộc bàn thấy được chất đầy điện thoại cầm tay.

Gần góc phòng nơi hai bức tường giáp lại có một cái cửa, và cùng trên bức tường, gần trần nhà, có một cái cửa sổ nhỏ (loại có cánh kéo hay đẩy lên), như trong một phòng tắm hay phòng nhỏ của người giúp việc.

Trên bức tường kia có một cái lỗ như trên xe điện ngầm, nằm sát nền nhà, tựa như ai đó đã bắt đầu muốn giật sập bức tường từ lâu lắm rồi.

Qua cánh cửa, một núi rác tràn ngập căn phòng, cao đến tận trần nhà, chiếm hết gian phòng mà cánh cửa dẫn vào.

Đống rác rưởi bao gồm những thứ phế thải của cuộc sống thành thị: vỏ và những thứ thừa thãi của rau cải, trái cây; hộp giấy; bao ny-lông và giấy má; đồ điện gia dụng và đồ điện tử hư hỏng; đồ xe hơi bỏ đi, áo quần và giày dép cũ.

Qua cái cửa sổ nhỏ, có thể thấy rác rưởi chất đống lên cao phía bên ngoài.

Từ cái lỗ trong tường thòi ra một núi rác khác. Có lẽ bức tường hư nát đã chịu thua vì sức ép của rác rưởi từ phía bên ngoài,

Có một NGƯỜI ĐÀN ÔNG, ăn mặc thanh lịch, hợp thời trang một cách thái quá, mặc dù goût của ông không chê vào đâu được, và có vẻ gì đó hơi xúc phạm—kiểu tóc cắt, một chi tiết nào đó về y phục—. Ông lực lưỡng, đi đứng nhanh nhẹn, giọng nói nghe có vẻ có học thức.

Ông chỉ nói chuyện bằng điện thoại. Thỉnh thoảng ông nói vài lời bình phẩm với chính mình.

Kịch bản dùng ký hiệu […] để chỉ người bên kia đầu dây đang nói.

Carlos RehermannKịch gia Carlos Rehermann

CẢNH 1: NHỮNG NGƯỜI VỀ HƯU ĐI BAHAMAS

Đèn bật sáng. NGƯỜI ĐÀN ÔNG ngồi trước bàn, tay cầm cái điện thoại MÀU XANH DƯƠNG, đang nói chuyện.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

Jorgito, anh đây. […]. Tốt, Jorgito, mọi sự tốt đẹp cả. […] Nghe này: Kiếm cho anh một nhóm người đã về hưu, chúng ta sẽ đưa họ đi vùng Caribe. […] Tám chục người. […] Bahamas. […] Thứ Hai. […] Thử tìm thuê bao một chiếc máy bay dưới ba chục ngàn. […] Anh không chi nhiều hơn thế được. […] Không có hãng hàng không nào của mình cả à? […] Đúng rồi, mình đã làm cho IUER1 phá sản rồi mà… tại sao chúng ta đã làm hãng đó phá sản, chú mày nhớ không? […] Không hề gì. Anh nghĩ rằng mình có một hãng của Bolivia hay Salvador. Hình như có một hãng Mỹ. Hay hãng Ba Lan, hãng đó của Ba Lan. Hãng Ba Lan này là của thằng Garmendia phải không? […] Đúng rồi, cái hãng hàng không Ba Lan này trước kia không khác gì một giáo sư ngành cơ khí mà Garmendia đã làm gãy cẳng. Đôi khi anh hay nói chen một chút vào như thế. Tại sao ông ta lại làm cái hãng Ba Lan đáng thương này phá sản này vậy nhỉ? Trong đầu anh đủ thứ linh tinh hết. Anh có cái đầu để làm gì chứ, Jorgito nhỉ! Coi lại đi, Jorgito… […] Không, Jorgito, đừng coi lại vì sao anh có cái đầu, chú mày hãy coi lại chuyện thuê bao máy bay đi, vì chúng ta không kham nỗi quá nhiều phí tổn trong những chuyện như thế này và anh chắc chắn rằng ít nhất chúng ta cũng kiếm được vài hãng máy bay. Chẳng qua là có quá nhiều máy bay đến nỗi mình không nhớ hãng nào mới mở và hãng nào đang đóng cửa. Ha ha! […] Bốn ngày. Từ thứ Hai đến thứ Năm. Anh muốn tám chục người già thứ Sáu này đến văn phòng sớm, mang theo đầy đủ bằng chứng thanh toán chi phí rõ ràng. Tính mỗi người trong bọn họ một trăm ngàn, trả bằng thẻ. Lấy thẻ Visa, Master, American của họ, chú mày biết rồi đó, Jorgito. Cho họ… Cho họ mướn nhà ở chung với nhau. Cho họ ở chung nhà với nhau ở… xem nào…

Ông vươn vai, đặt cái điện thoại xuống bàn, lục lọi trong núi rác và nhặt ra một tờ giấy nhăn nheo rồi đọc trong đó ra. Ông cũng moi lên một tập bìa cứng cỡ 8.5 x 11, có vẻ như để đựng giấy tờ quan trọng. Mọi thứ đều bẩn thỉu, nhếch nhác, gần như rã nát. Ông quay lại với lấy cái điện thoại, vừa nói vừa săm soi tờ giấy.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

… chờ anh chút xíu, Jorgito…, à, đây rồi: Amfill Investments. Họ có nhiều nhà gỗ nghỉ mát ở Thái Lan và… mấy chỗ như vậy đó. Anh không biết, anh mà biết cái gì, anh có đi tới mấy chỗ đó đâu, Jorgito, tưởng tượng coi… chỗ đó toàn là dân Tàu không. […] Anh nghĩ rằng Amfill là Delgado, mà nếu không phải thì là Zucker, anh cũng không nhớ. Jorgito à, coi lại đi, hay không coi cũng được, chẳng nhằm nhò gì, sao cũng được. Chỗ đó là của mình, bởi vì ở đó anh có đủ giấy tờ sở hữu, (lắc lắc tập hồ sơ) hay các loại chứng từ khác, bất cứ thứ gì, trước sau gì chúng ta cũng biết mà.

Vừa để giấy tờ nhà đất xuống bàn, ông chộp lấy cái điện thoại MÀU VÀNG, trong lúc vẫn không rời cái MÀU XANH DƯƠNG, lắng nghe một chút rồi cúp xuống.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

Anh nghĩ là… Anh nghĩ là Amfill chính là Delgado, hay Zucker, còn nếu không phải, chắc là Arteaga, hay Zubillaga, hay cũng có thể là Erchamendy, mà nếu cũng không phải…, thì chắc là Butler, hay Hoenegger, hay Fritze2, hê hê! hay biết đâu là Aguirre, chắc chắn là Aguirre rồi, hoặc là Pirotto, hay Curotto, hay Marotto, hay Gaboto, anh cũng không biết, họ nào cũng là họ, Jorgito à! hoặc là Michelena: đúng là Michelena hay Machiñena hay Alighieri hay Angelieri, còn nếu không thì là Sarthou, hay Camou, hay Mujica, hay có lẽ là Parola, hình như là Parola thì phải, hay là Fitzcarraldo. Anh không biết nữa! Đừng có giỡn mặt với anh nhé, Jorgito! Amfill là cái đếch gì thì có mắc mớ chi đến anh hả, Jorgito? Họ là người của mình mà.

Vừa nói ông vừa nhìn vào giấy, vừa tìm một tờ khác trong đống rác, móc ra hai ba tờ nữa, cố gắng hiểu xem chúng nói gì nhưng không thể. Rốt cuộc, ông chịu thua.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

Jorgito, chú mày nhớ dặn Amfill gởi tám triệu vào ngân hàng thứ Năm này vào giờ chót nhé. […] Chú mày lấy một ngàn như mọi lần, rồi lo mà trông chừng mấy người già đó nhé. Nhớ mang theo đủ giăm-bông, phô-ma và Coca Cola. Tráng miệng thì mang theo bánh quy. Nếu chú mày cho họ bánh quy ngọt thì họ chịu ngay. Mấy người già thường chết vì Coca Cola và bánh quy. Người nào khó tính thì vứt cho họ năm chục, hay một trăm cũng được. Chú mày thấy đó, Jorgito. Bất cứ chuyện gì cũng có thể làm một hai người gãy tay gãy chân, hay chú mày lỡ bỏ quên vài người trong một công viên nào đó ở Jamaica. Những người còn lại sẽ hiểu ngay thôi. […] Ừ, biết rồi, công viên ở Bahamas. Anh đã bảo chú mày đưa họ đi đâu vậy? […] Đúng đó. […] Jorgito, một ngàn nhé, đừng có giở trò với anh về vụ này nữa nghe chưa?

Ông cúp máy và bấm số trên cái điện thoại MÀU HỒNG; ông đợi khá lâu. Không ai trả lời. Trong lúc đợi, ông lục lọi trong đống rác và khều ra một cái ly nhựa từ dưới bàn. Cái ly bẩn khủng khiếp, bám đầy cáu ghét và bụi bặm cũ kỹ, đen đủi một cách kinh hoàng. Ông moi móc đống rác thêm một lúc, không kiên nhẫn được nữa và cúp máy.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

Không hiểu mấy người có điện thoại làm gì mà không chịu bốc máy, cả một lũ ngu ngốc!

Ông nhấc cái điện thoại MÀU TRẮNG lên, bấm số và chờ đợi. Ông bắt đầu nói chuyện.

CẢNH 2: BỆNH LỞ MỒM LONG MÓNG3

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

A-lô! Peláez đó à? […] Vâng, vâng, mọi việc tốt đẹp cả. Nghe đây này: hai tuần trước tôi đã bảo anh thủ tiêu mấy con bò đó cho tôi, vậy mà không có gì, vẫn không có gì xảy ra cả! Bây giờ mình làm sao đây? […] Peláez, tôi không đợi được nữa đâu! Tôi phải kiếm ra thuốc chích ngừa trước cuối tháng này. Anh tính đi: tìm ra tâm điểm của bệnh dịch; khẳng định điều này; chất vấn ông bộ trưởng; lo cho hết hàng loạt chi thu hằng ngày: Vậy là mất toi hết một tuần lễ! Bộ Y tế thông báo chiến dịch chích ngừa, các chủ trang trại ghi danh, rồi bắt đầu đợt giết và chôn súc vật, nông dân phản đối, mất hết một tuần nữa. Rồi người ta bắt đầu phân phối thuốc chích ngừa, lại một tuần lễ nữa! Anh biết không? Chỉ nửa chỗ thuốc chích ngừa cũng đã làm tôi cạn túi. Tốn tiền quá, Peláez ạ, tốn tiền quá! Đó là chưa tính tới số tiền lời mà chúng ta mất. […] Nói cho tôi biết đi. […] Nhưng anh có bao nhiêu con bò bị lở mồm long móng? […] Mười lăm con à? […] Mười lăm? […] Mười lăm con bò dở chứng à? Peláez, anh chẳng hiểu cái gì ráo trọi. […] Không, Peláez, mấy con bò điên đó anh giết hết đi! Chúng ta cần gì đến mấy con bò điên đó. Lũ bò điên thì dính dáng gì đến ai? Chuyện này là dành cho mấy cuộc bầu cử. Bỏ qua chuyện này đi, đừng có ngốc. Một con bò điên tôi cũng không muốn, anh hiểu chưa, Peláez? Một con cũng không. Anh nghe cho rõ đây: gởi thêm một trăm con bò bị lở mồm long móng nữa, và gởi đến… gởi đến… gởi đến cho thằng Garmendia ở trang trại, cùng với ba bốn thằng say xỉn. Cho ra vẻ như chúng ở đó để săn bắn, những chuyện ngu ngốc mà những kẻ đó thường làm thay vì đi chơi với gái, họ đi săn các loài chuột lang rồi say xỉn với bia Á-căn-đình trên một ngọn núi của thổ dân vương vãi đầy giấy vệ sinh đã dùng rồi. […] Đúng vậy. Và vì Garmendia là bác sĩ thú y, trung tâm Thử Nghiệm Mắt Chuyên Môn của hắn đã phát giác ra một ca lở mồm long móng và tố giác vấn đề này. […] Sao ? Garmendia không phải là bác sĩ thú y à ? […] Tôi không biết, anh cứ gởi theo một bác sĩ thú y đi. […] (đổi ý) Peláez, thôi đừng gởi bác sĩ thú y nào đi hết. Ai mà hỏi anh coi anh có bằng cấp hay không chứ ? Tất cả chúng ta đều là bác sĩ thú y miễn là đừng có ai làm ngược lại điều đó thôi. Peláez ! […] Lo cho tôi một gói quà nho nhỏ, một cái ti-vi… lựa chỗ nào có một đài truyền hình, Peláez… đừng có làm chuyện đó ở Cerro Mocho, làm cho tôi ở Paysandú, ở Maldonado, ở chỗ nào đàng hoàng, anh hiểu chứ, sang trọng, một chỗ nào đó! Anh phải lanh tay lẹ chân lên. […] Đưa một ngàn cho Garmendia, hay cho Ferolla, không biết nữa, cho Jiménez, cho ai đòi thì đưa, cho González, hay cho Veláquez, hoặc cho Lexcano, hay là Sanguinetti4. Tôi không biết anh sẽ gởi cho ai, anh liệu giùm nhé. Còn nếu người đó vòi thêm thì anh bẻ gãy chân hắn đi, Peláez nhé, nhưng trước thứ Ba này tôi cần hết số thuốc chích ngừa ở ngoài phố, anh hiểu chưa?

Ông cúp máy. Ông đứng bật dậy, đối diện với núi rác. Ông lục lọi một cách bồn chồn. Ông vứt một mẩu rác ra trong phòng. Một trong những món ông tìm thấy là một DỤNG CỤ bằng thép mà ông để lên bàn. Trong lúc ông đang tìm kiếm, chuông điện thoại MÀU ĐỎ reng lên. NGƯỜI ĐÀN ÔNG lập tức ngừng tay và mất một chốc để ngồi ngay ngắn lại, đoạn đứng dậy và quyết định trả lời điện thoại. Ông bắt đầu nói chuyện.

CẢNH 3: CÚ ĐIỆN THOẠI CỦA LÃO GIÀ

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

A-lô! […] Chào ngài! Chào ngài! Chào ngài! Chao ôi! Nghe sao mà êm ái cho hai lỗ tai tội tình của tôi quá! Nghe sao mà an ủi cho cõi lòng u ám của tôi quá! Sô-cô-la à? […] Phải sô-cô-la không? […] Hay là mật ong? […] Nghe sao như là sô-cô-la cho cõi lòng phiền não của tôi vậy! […] Xin lỗi ngài, vì tôi không biết rằng chúng tôi có ký giao kèo với hãng Chocolax của ngài. […] Ngài hỡi, ngài như là một bó cây một5 đối với kẻ có tội khốn khổ này!

Vừa tiếp tục nói chuyện, ông vừa thọc tay vào núi rác và, sau một hồi tìm kiếm, lấy ra một cuốn KINH THÁNH khá bẩn thỉu và rụng rời gần hết, vài trang giấy rớt ra. Ông tìm kiếm rồi đọc lên.

“Anh đẹp đẽ, xinh tươi của em, người yêu dấu, và dịu dàng nữa. Hãy cho em được thấy nét mặt của anh, cho em nghe giọng nói của anh, bởi vì giọng anh ngọt ngào quá đỗi, và tướng mạo anh xinh đẹp vô cùng!” […] Thưa ngài! Xin phủ phục dưới đôi chân đầy uy quyền của ngài, Siêu Quần Tuyệt Hảo Không Ai Khác Hơn Chính Là Ngài. Tôi nghe đây ạ…

Có một khoảng thời gian im lặng khá dài, trong lúc đó NGƯỜI ĐÀN ÔNG để ý đến cái DỤNG CỤ đang nằm trên bàn. Đó là một cái mỏ vịt đầu nhọn trong phụ khoa, dùng để làm gì thì không biết nhưng trông thật khủng khiếp. Ông bắt đầu mân mê nó trong tay, trong lúc vẫn đang điện thoại, cố gắng tìm hiểu vấn đề.

Ơ… Vâng, vâng, nhưng… […] Dạ không, không phải là tôi đặt thành vấn đề, xin ngài hiểu giùm cho… […] bởi vì… Ngài sẽ thấy, ngài ạ: bệnh dịch cóc đối với tôi không phải là… […] Dạ không, vâng, dạ không, tôi hoàn toàn hiểu vấn đề là không phải như tôi thấy, nhất định như vậy rồi, vâng, thưa ngài, còn thiếu nhiều nữa ạ, không cần phải nói… bởi vì… bởi vì nếu chúng ta bắt đầu một bệnh dịch cóc ngay lúc này… ý tôi muốn nói, ở thế kỷ này… (ông ngờ ngợ và phát hoảng vì không nhớ được)

Ông đứng lên, bức rức, ông quậy đống rác lên cho đến lúc tìm được một CHAI WHISKEY còn sót một chút rượu trong đó. Ông rót rượu vào một cái ly nhựa kiếm ra ban nãy.

Thế kỷ này là thế kỷ thứ mấy nhỉ? […]

Ông lại lục lọi trong đống rác đến khi thấy một tờ giấy nhớp nháp, nhăn nheo nhìn như một tờ LỊCH của thập niên 30, in màu nâu đen. Ông săm soi nhìn và tiếp tục nói chuyện, bình tĩnh hơn một chút.

Vâng, thế này, tôi đang nói với ngài… tôi thấy là một trận dịch cóc thì hơi… lỗi thời, tôi không chắc mình nói thế có rõ chưa… Nếu chúng ta có thể làm một cái gì đó cận đại hơn, một con vi-rút chẳng hạn, một chứng bệnh thần kinh kết hợp với sự miễn dịch… làm sao để từ đó nảy sinh ra một thói quen về ăn uống, hay về tính dục… […] Đúng vậy, vâng, vâng, thưa ngài, như Ngài Toàn Năng đã xác lập trong cuốn Thánh Thư, từ nguyên thuỷ của tất cả mọi vật, vâng, lúc nào cũng như thế: cái bàn và cái giường. Tất cả những hiểm nguy, những tội lỗi, những rủi ro xảy tới nếu không vì ăn trúng cái này thì cũng vì táy máy cái kia […] Thế này nhé, vâng… bò điên… Mới tức thì đây thôi… Nhưng vì dịch bò điên đã… Thế này nhé, vâng, Ngài Thiểu Năng chắc cũng biết điều chúng ta nên làm. Lâu nay tôi vẫn đang nghĩ đến bệnh lở mồm long móng… […] Nói không dám xúc phạm ngài, bệnh AIDS không phải như mình nghĩ đâu. Thành thật mà nói, chất cao-su đã gây cho chúng ta quá nhiều mất mát. Chúng ta bán găng tay cao-su nhiều hơn là bao cao-su ngừa thai! Có ai chết chóc gì đâu! […] Vâng, phải rồi, ở Phi châu thì có, nhưng ở đó chẳng ai có xu teng nào cả. Nếu họ thấy một cái bao cao-su thì họ sẽ dùng nó làm đồ đựng nước. Vậy thì đâu có buôn bán gì được. Tôi thấy mình phải phát minh ra một thứ gì đó, […] Tôi cũng không biết… Một chứng tiểu đường kết hợp với chứng mụn giộp, do mấy loại vi khuẩn đại tràng dại nào đó gây nên… Ngài thấy như thế nào? […] Đó là một loại vi khuẩn trong ruột ạ. Chúng ta huấn luyện chúng để tấn công vào vật ký sinh. […] Đó là một ý tưởng hèn mọn của kẻ tôi tớ này, thưa Ngài Tam Phương Ngoại Hạng ạ.

Ông nghịch với cái DỤNG CỤ, phác họa những điều khủng khiếp về những con vi khuẩn mà ông đang đề nghị đưa vào hoạt động.

Hay là loại vi khuẩn viêm gan B lẫn với chứng đa xơ cứng. Ly kỳ quá, phải không ạ? […] (từ bên đầu dây kia người ta nói điều gì làm ông hết sức ngạc nhiên lẫn bực bội) Bệnh phong ư? […] Bệnh phong à? […] Bệnh phong ạ? […] Nhưng, thưa ngài, bây giờ bệnh phong chỉ cần uống hai viên Clofazimine một tuần là chữa được rồi… […] (thình lình đổi giọng để chấp thuận điều người kia nói) Ý kiến hay […] Ý kiến hay đấy ạ […] Khỏi nói rồi. Bệnh phong. Sự thật là nếu có ai rớt cái mũi xuống trên xe buýt thì thật là ngoạn mục… Vâng, tôi nghĩ không ra thật, nhưng bệnh phong quả là có tiềm năng, vâng, thưa ngài. […] Không, khỏi nói rồi, tôi nghĩ rằng chẳng có bao nhiêu bác sĩ biết, dù chỉ lờ mờ, làm thế nào để chẩn đoán bệnh phong đâu. […] Thuyết bất khả tri, thuyết vô thần bây giờ đầy dẫy ra đó, đúng vậy ạ. Đã bao nhiêu năm rồi không có bệnh phong! Quá nhiều năm rồi, đúng vậy, thưa ngài […] Đồng ý ạ. […] Rõ ràng đây là một ý kiến hay ho, cố nhiên rồi, ở đâu mà người ta lại không thấy Ngài Khẩn Trương lúc nào cũng nảy ra những ý tưởng hay ho, tôi cho rằng là không ai bì kịp, hay nói cho chính xác là hoàn hảo? […] Ha ha! Đầu óc của ngài như vàng ròng vậy ạ! Tướng mạo của ngài như xứ Li-Băng, được tuyển lựa như những cây tuyết tùng! Ô! Ô! Ô!

Ông cúp máy, cười lên mấy đợt rồi thình lình trở nên nghiêm nghị.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

(Hết sức giận dữ) Thằng cha già mắc dịch này chắc sống trong thời Mô-sê. Bệnh phong! Bệnh phong! Bị bệnh phong thì chắc lết không nổi tới góc đường! Ở xứ này thì phải đem lại cái gì nghiêm trọng mới được, những vi khuẩn sinh sôi nẩy nở, những tế bào không nhân, những phân tử thông minh, những hình bát giác, những thiên hà đo bằng nano-mét, những cái lỗ đen ngòm. Bệnh phong! Bệnh phong là cái quái gì? Đúng là một lão già lú lẫn!

Ông bấm số trên cái điện thoại MÀU HỒNG; chờ một chút. Không ai trả lời.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

Không hiểu có điện thoại làm gì mà không chịu bốc máy, đồ ngu ngốc!

CẢNH 4: NHÀ THÁM TỬ

Chiếc điện thoại MÀU ĐEN reng lên.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

A-lô. […] A, mạnh giỏi chứ, Garmendia? Có gì lạ không anh? […] Không! […] Không! […] Nhưng mà… anh có chắc không? Một tình nhân? […] Một tình nhân à? […] Garmendia, tôi muốn anh cho tôi biết sự thật: vợ tôi có tình nhân? […] Garmendia, tôi nói với anh hết sức nghiêm chỉnh đấy nhé: con vợ tôi chỉ có một tình nhân thôi sao? […] Nhưng thật là đáng tiếc! […] Anh nghe đây này, Garmendia: nếu là bốn tình nhân thì may ra còn thấy hay ho, hay nếu là ba, thậm chí là hai thì cũng còn chấp nhận được. Đằng này là một, Garmendia, chỉ có một mà thôi! […] Thật là xấu hổ, Garmendia, thật đáng chê, thật đáng trách, thật là một sự sỉ nhục quá mức cho cái nam tính của tôi!

(Ông lấy lại bình tĩnh ngay và đổi giọng cứng rắn.)

Kiểm soát mọi thứ. Chụp hình nó. Quay phim nó. Tịch thu quần lót của nó. Tôi muốn biết cái thằng to con đó là thằng nào. […] Ừ, Garmendia, lúc nào đó cũng là một thằng to con; nếu thằng tình nhân không phải là một thằng to con, thì mình phải là thằng to con. […] Không, Garmendia, tôi không to con, Garmendia à. […] Không, Garmendia, bắp thịt tôi không phải bằng thép, anh nói cái gì vậy, Garmendia? […] Không, không, đừng có cho tôi đi tàu bay giấy, Garmendia […] Thằng to con là một ẩn dụ chứ không có thật đâu. […] Không sao, Garmendia, anh mới là một thằng to con. […] Đừng quên nhé: hình nhé, thật nhiều hình nhé. […] Garmendia, con vợ tôi cực kỳ nguy hiểm đấy. Khi anh bắt đầu theo dõi nó tức là anh đã chuốc lấy rắc rối cho mình rồi đó. Anh phải cẩn thận mới được. Hãy nhớ lấy điều răn thứ mười: (đọc trong kinh Thánh ra) “chớ tham của người, kể cả vợ của người”. Hiểu chưa? Coi tôi như là “người” đó của anh đi, Garmendia. Hãy coi chừng.

Cúp máy một cái rụp.

CẢNH 5: BỆNH PHONG

Ông bấm số trên cái điện thoại MÀU VÀNG.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

A-lô. Pons đó à? […] Làm ơn cho tôi nói chuyện với Pons ạ. […] Pons. […] Pons ạ. […] Po-nnns […] Pons mà. […] Pê, ô, en-nờ, e-xờ […] (Không cố gắng làm cho người nghe hiểu mình nữa, bắt đầu quở mắng người đó). Xin lỗi chú em, chú em tên gì đó? […] Hân hạnh được biết chú em, Ferreira. […] Không, Ferreira, chú em đừng thắc mắc đến tên của tôi mà hãy lo cho tương lai của mình thì hơn, Ferreira: chú bị đuổi rồi đó! Cho tôi nói chuyện với Pons đi. […] Nhưng…! (bị sốc mạnh) Cái thằng chó đẻ cúp máy mình rồi! Thiên hạ điên hết rồi…

Ông lại bấm số.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

A-lô. Pons đó à? […] Pons, mặc kệ nó. Còn cái thằng mới trả lời điện thoại là ai vậy? […] Không biết… Moreira, Pereira, Texeira, Silveira […] Ferreira! Ừ, nó đó. […] Nó nghỉ việc rồi à? Cái thằng chó chết! […] Không, không, Pons, nó không tự ý nghỉ được vì tôi mới vừa đuổi nó mà […] Trả cho nó tiền cho thôi việc đi. […] Không, không, tôi không đồng ý là nó tự nghỉ việc đâu. Trả cho nó tiền cho thôi việc đi. […] Trả cho nó gấp đôi. […] Trả cho nó gấp ba. […] Trả cho nó gấp bốn. […] Pons, tôi không cần biết, tôi đuổi nó, vì vậy nó không thể tự ý nghỉ việc được. Nghe này, anh nên bẻ gãy một cái chân nó rồi trả nó gấp mười lần tiền cho thôi việc. […] Hai mươi lần. Rồi bẻ gãy luôn hai cái chân của nó. […] Vậy là đủ rồi, Pons, tôi gọi anh để nói một chuyện khác.

Ông rót cho mình thêm whiskey. Ông dốc hết chai rượu. Ông hơi xao xuyến trong lòng. Ông vứt chai rượu không vào đống rác.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

Tôi cần anh kiếm cho tôi một con trực khuẩn, Mycobacterium leprae, vi khuẩn bệnh phong. […] Đúng, bệnh phong. Chuyện của Lão Già ấy mà, anh còn muốn gì nữa, Pons? […] Tôi đã nói với anh rồi mà Pons, tôi đã cố nói với lão ấy, nhưng chẳng ăn thua gì cả, lão hết sức bướng bỉnh… […] Ai biết, ai biết được. Để tôi suy nghĩ một chút đi Pons, […] À, tôi biết rồi, bỏ nó vào lũ con nít. Tụi con nít trong vườn trẻ. Mình sẽ gieo con vi khuẩn đó vào cơ thể lũ con nít. Đúng vậy đó. Anh có biết rồi các bà mẹ sẽ như thế nào không? Qua vụ đó anh sẽ thấy các phòng thí nghiệm đổ xô đi tìm Clofazimine. Bộ Y tế chắc chắn là không có tới bảy liều thuốc đó, Thế là họ phải đi kiếm mua mà thôi. Vậy là anh hiểu rồi đó: thu mua độc quyền hết những gì anh có thể mua. […] Làm đi cho tôi xem.

Ông gõ cái gì đó vào máy điện toán rồi quay lại nói tiếp.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

Mấy thằng cha ở Bộ Y tế cứ muốn giải quyết vấn đề mà không chịu mua của chúng ta cái gì cả, vậy anh hãy gọi cho ông Bộ trưởng và giải thích cho ông ta rằng chúng ta sẽ chơi ông ta một cú, và rằng ông ta phải cho chúng ta biết khi nào tình hình sẽ trở nên sáng sủa hơn. Chỉ có vậy thôi. Sau đó thì để tôi lo. […] Và biết đâu, Pons à, anh thấy đó: vườn trẻ, hồ bơi câu lạc bộ, nhà giữ trẻ, vòng quay ngựa, phòng tổ chức sinh nhật, sở thú, hội đồng các Bộ. Anh thấy đó.

CẢNH 6: LÒNG THƯƠNG XÓT

Chiếc điện thoại MÀU ĐEN reng lên. NGƯỜI ĐÀN ÔNG trả lời.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

A-lô. […] A, sao rồi? Cho tôi biết đi, Garmendia. […] Ở đâu? […] Chỗ con sông nào? […] À, Río de Janeiro… Nhưng như vậy thì là rẻ tiền… […] Chờ tôi ghi xuống nhé. Khách sạn “Gloria”… nhưng khách sạn đó thì… Garmendia, anh có chắc không? […] Cho tôi biết hết mọi sự, Garmendia. Đừng thương hại tôi.

Ông ta chăm chú nghe, chốc chốc lại ghi chép, lúc thì tỏ ra hoảng hốt, lúc thì cười, lúc thì ra vẻ ngờ vực, v.v.

À, được rồi, để dành cho tôi những chi tiết đó đi, Garmendia. Hãy tỏ ra có lòng thương xót một chút chứ. […] Ừ, thì nói là nói vậy thôi. […] Không, Garmendia, đừng có nói ngược ý tôi. Lúc đầu tôi xin anh đừng thương hại tôi, rồi sau đó tôi lại xin anh hãy thương hại tôi. Anh thắc mắc chuyện đó làm gì? Khi nào tôi xin anh đừng thương hại thì anh cứ đừng thương hại, còn khi nào tôi xin anh thương hại thì anh hãy thương hại, Garmendia. Có khó gì đâu nào? […] Anh đừng nói lòng vòng nữa. Nghe này. Anh hãy xâm nhập hệ thống điện thoại trong phòng và kiểm soát các khu vườn của khách sạn. Anh đã thấy các khu vườn đó chạy từ phía sau ra đến tận phía trước phải không? […] Garmendia, tôi biết cái khách sạn này rất rõ, vì tôi đi hưởng tuần trăng mật ở đó mà, tôi đi với con mẹ điên mà anh đang theo dõi đó, anh biết không? […] Thế này nhé: tôi tin chắc anh sẽ bắt gặp nó với cái thằng to con ở đó, trong mấy bụi cây trong khoảnh vườn phía trước. Hay ở phía sau, ai biết được. […] Thôi đủ rồi, Garmendia! Tôi đã giải thích cái ẩn dụ cho anh về thằng to con đó rồi! Anh còn muốn tôi nói gì nữa? Rằng anh sẽ gặp một thằng gầy trơ xương à? Đừng có giỡn mặt. […] Nhớ cẩn thận. Mang theo cái máy hình. Chắc chắn hắn sẽ gọi đến phòng con đó để xếp đặt chừng nào chúng gặp nhau. Nhớ đừng rời cái điện thoại. Nói chuyện với anh sau nhé.

Ông hấp tấp cúp máy và ngồi nghĩ ngợi một lúc. Ông với tay định nhấc cái điện thoại MÀU ĐỎ lên nhưng rụt tay lại, rồi định nhấc cái điện thoại MÀU ĐEN lên, lại rụt tay lại, cứ thế đến mấy lần, cho đến khi nhấc cái điện thoại MÀU HỒNG, bấm một số; đợi một lúc. Không ai nhấc máy.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

Không hiểu có điện thoại làm gì mà không chịu bốc máy, đồ ngu ngốc!

Ông cúp máy rồi bấm lại số trên điện thoại.

CẢNH 7: GÁI GỌI

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

A-lô. Cho tôi đặt hàng nhé. […] Vâng, tôi sẽ đợi, […] Vâng, thưa cô, […] Vâng, sao cơ ạ? […] Vâng, vâng.[…] Vâng, vâng, vâng. […] Vâng, vâng, à, à, vâng, ơ… tôi muốn… một cô tóc đen. […] Cao ạ… khoảng một mét bảy. […] Gầy, nhưng đừng xơ xác quá. […] Hơi xanh xao, bệnh hoạn một chút. […] Không, không phải bệnh thật tình đâu, cô nhé, không đâu, chỉ ra vẻ bệnh hoạn thôi. Kiểu như có một thói quen xấu nào đó đã làm rạc rầy cô ấy. […] Không, cô ạ; khồng cần nghiện ngập gì cả: chỉ là như thể cô ấy có một thói xấu nào đó thôi. Một ánh mắt nồng cháy. Thôi đừng chọn tóc đen nữa, lấy tóc đỏ đi nhé. Dong dỏng, gầy gò, hơi dâm một tí, vú to nhưng phải chảy xệ. Vú cương lên mà bằng chất dẻo thì không được nhé… […] À, thì bằng silicon. […] Vâng, xin lỗi cô, tôi biết là công ty của cô […] Tôi biết là các cô… […] (Ông kiên nhẫn lắng nghe trong khi ở đầu dây bên kia người đàn bà đang giận dữ bênh vực cho công ty của mình.) Tôi biết là các cô chỉ cung cấp những sản phẩm hảo hạng. […] Vâng, thưa cô, cho tôi xin lỗi […]; nói về mấy cái vú: phải là vú bự và chảy xệ… […] Lưng phải nhiều hơn mông. Thôi, tôi chọn tóc đen đi. Đừng có tóc vàng. Nếu cô không có ai tóc đỏ thì chọn cho tôi cô nào tóc đen, cô nghe rõ rồi nhé. […] Móng tay ngắn. […] Không phải vì bị cắn mà do cắt ngắn, và không sơn phết gì hết. Nhớ nhé, đừng có chọn tóc đỏ cho tôi đấy, vì tôi chắc là mấy cô đó thường có nhiều tàn nhang. Tôi không muốn cô nào gầy gò, da thịt bèo nhèo và có tàn nhang. […] Hay là như thế này… gầy gò và bèo nhèo cũng được, nhưng đừng có tàn nhang. Tóc thì phải thẳng nhé. […] Một cô tóc đen và thẳng, không có tàn nhang, móng tay cắt ngắn, thon thả, vú bự và vai nhiều hơn mông, […] Không, cô ơi, tôi đâu có muốn cô ấy giống như Daryl Hanna. Tôi không muốn cô ấy giống ai hết. […] Cô hãy nhớ điều răn thứ hai nhé: “đừng có tưởng tượng vẽ vời”… […] Vâng. Ít nhất là loại tay bơi đã đến đích. […] Không, khi tôi nói với cô “tay bơi” thì không nhất thiết rằng cô ấy phải là một tay bơi lội đâu. […] Không, xin lỗi cô, nhưng không phải là vậy. […] Cô nghe này: Ai là khách hàng ở đây? […] Tôi cũng nghĩ vậy đó. Vậy thì cô đừng có ý kiến này nọ nữa mà hãy ghi xuống nhé: “ít nhất là loại tay bơi đã đến đích”. […] Cám ơn cô. Huấn luyện viên, cựu tay bơi. Cao, nhưng tôi đã nói với cô rồi, đừng cao quá, một mét bảy thôi. Và mang xăng-đan. Xăng-đan da nâu, hay tốt hơn là một chiếc da nâu còn chiếc kia da màu đỏ hay đen. […] Chớ có mặc quần tây nhé. Áo đầm trắng mới được. Áo đầm trắng, hơi xộc xệch một chút, như thể thói xấu mà dường như cô ấy mắc phải (cô hiểu chứ? dường như thôi nhé) đã ngăn không cho cô ấy mặc một cách thẳng thớm. Môi đầy đặn, miệng nhỏ nhắn. Không trang điểm. Không được xách bóp. Đến mà không mang theo gì cả. […] Đừng nói tiếng Tây Ban Nha. Tốt hơn hết là đừng nói gì cả, bằng bất cứ thứ tiếng gì. Câm. Không mang vòng vàng gì cả, trừ một chiếc nhẫn cưới. Không mang kính. Phía trên, một cái áo len sợi dày. Bên trong cái áo len là một bộ áo quần bằng cao-su tổng hợp. Không tốt hơn đừng nên là một bộ quần áo cao-su tổng hợp, bởi vì nó sẽ gò bó cặp vú của cô ấy. […] Cô đã hiểu ý tôi về chuyện vú vê rồi chứ? To, chảy xệ… Vâng, chính thế. […] Lúc nào thì chẳng vậy. […] Tôi sẽ đợi cô ấy, cám ơn cô.. […] Cám ơn, cám ơn cô nhiều lắm. […] Sao cơ ạ? […] Cái gì? […] Không sao đâu cô, hy vọng cô ấy thấp hơn một chút. […] Được, cô ạ, được chứ, cô ấy tóc vàng cũng được. […] Cũng được, nếu cô ấy có chút tàn nhang cũng không sao. […] Tôi hiểu, cô ạ, tôi hiểu; nếu những tay bơi mà cô có đang đi thi giải vô địch thì cho tôi một cô nhỏ con cũng được… […] Đúng vậy, đừng có mông to nhé; […] được chứ, nếu cô nói là… […] Bị cường giáp trạng à? Như vậy nghĩa là sao ạ? […] A, cô nói nhiều quá. Được rồi, nhưng cô ấy nói chuyện có duyên không đấy? […] Cô ơi, chuyện đó thì nhất định rồi; nếu cái bóp của cô ấy to quá thì tôi sẽ không thích cô ấy đâu nhé. […] Tôi hiểu là cô gái tội nghiệp đó không có nhà cửa gì nên đi đâu cũng phải đem hết đồ đạc theo, nhưng… […] Sao cô ấy lại không có môi… nhưng tôi… […] Không, giày ủng cao gót, không được đâu! Tôi đã nói với cô rồi mà…! […] Miễn là cô ấy là một người không thể thiếu được thì tốt rồi. […] Cô à, tôi biết là các cô gái của cô lúc hành nghề mặc quần áo lụa đen, nhưng, như tôi đã nói, tôi muốn có một cô mặc đầm trắng… […] Cũng được, nếu không có cách gì khác… mặc đồ lụa đen cũng được. […] Không, không, không đời nào tôi chịu một người đàn ông giả gái cả! Không, không và không! […]. Không […] Không […] Không […] Không […] Thôi được, nếu cô bảo rằng đó cũng là một kinh nghiệm nên trải qua thì…

Ông để điện thoại xuống, cẩn thận và chậm rãi, như thể không muốn người ở đầu dây bên kia biết rằng ông đang cúp máy, trong lúc biết rằng người đó vẫn còn đang nói.

Ông cúp điện thoại, ngồi bất động trong vài giây. Cái điện thoại MÀU ĐEN reng lên. Người đàn ông nhấc máy.

CẢNH 8: KHÁCH SẠN GLORIA

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

A-lô. […] Ở dưới giường à? (Bắt đầu thì thào) Tôi muốn anh hiểu thật rõ ràng về tình trạng nguy hiểm này, Garmendia! Nếu anh thấy vợ tôi đang khoả thân, anh phải ngó ra chỗ khác nhé. […] Nói cho cùng, con điên đó thì đã hẳn là nó điên rồi, nhưng phần anh thì có thể thấy bị gợi dục, hay kích dục (đứng lên để bắt đầu giảng triết lý) (Garmendia, nhiều khi chắc anh cũng tự hỏi không biết “gợi” khác “kích” ở chỗ nào, trong khi hai chữ đều chấm dứt bằng “dục”, giống nhau mà cũng khác nhau làm sao, phải không? A, Garmendia ạ, nếu anh không đang bị ràng buộc với trách nhiệm lúc này thì tôi đã đoan chắc với anh rằng lẽ ra tôi đã đi theo nghề nào dính líu tới những vấn đề như vậy rồi, sáng tạo, suy nghĩ, chẳng hạn như triết học, hay quảng cáo…) (trở lại giọng lúc trước) thậm chí là thấy khoái, anh có thể cảm thấy như vậy, thậm chí thấy khoái, nghĩ đến một con đàn bà như nó, điên khùng đủ thứ, muốn ở một mình với anh, anh hiểu chứ? để xô đẩy anh vào những chuyện tai tiếng về nhục dục, như là thói quen của anh chẳng hạn… Ôi, cái con đàn bà, Garmendia, cái con đàn bà đó! Nhưng hãy nhớ rằng mối nguy hiểm không phải là nó, mà chính là tôi. […] Như anh biết đó, Garmendia, (đọc lại trong Kinh Thánh) chớ tôn thờ thần thánh xa lạ. […] (lại trở giọng triết lý) Anh không thấy ngạc nhiên gì về luật lệ như thế trong một tôn giáo mà cho rằng chỉ có một thượng đế hay sao? Garmendia, tôi nói cho anh biết, cái Lão Già ấy hoàn toàn… (lấy lại giọng nói chuyện bình thường) Thôi, làm việc đi, và coi chừng lúc anh cảm thấy ham muốn con điên đó nhé. Tôi không canh chừng anh đâu. Nhớ là tôi… (nhắc tới Kinh Thánh) theo như điều răn thứ sáu, tôi đã đi qua những nơi tội lỗi nhất trong bản thân, anh hiểu tôi chứ, Garmendia? […] Điều răn thứ sáu, điều thứ sáu, Garmendia à. Chớ giết người5.

Ông gác máy, rồi lập tức lại bấm số khác.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

A-lô. Esteban đó à? […] Anh mạnh giỏi chứ, tôi đây. […] Tôi, […] Tôi đây mà, Esteban. Có bao nhiêu “tôi” vậy chứ? (ngưng thật lâu) Tôi cũng bình thường. […] Nghe này, Esteban: anh đáp chuyến bay đầu tiên ngày mai đi Río và canh chừng thằng Garmendia giùm tôi, nó đang theo dõi con vợ tôi đó. Nó định làm một chuyện này khá nguy hiểm, vì vậy tôi muốn anh canh chừng nó. Anh báo cho tôi biết mọi chuyện mỗi hai tiếng đồng hồ. […] Mỗi tiếng đồng hồ đi. […] Chúng tôi đang cố gắng tìm hiểu ai là tình nhân của con vợ tôi. […] Không, cái thằng đó thì biến từ lâu rồi. […] Móng xi-măng7. […] Không, không, thằng đó chết đã gần ba năm nay rồi. Hoả táng. […] Ơ, Esteban, anh đang nói với tôi về chuyện thời tiền sử hay sao vậy? Thằng đó là thời một ngàn chín trăm chín mươi mấy. […] Phanh thây. […] Ừ, tôi định là như vậy đó, nhưng với thằng đó chúng tôi đã dùng a-xít, và cuối cùng nó lại tự tử. […] Bị tê liệt. […] Bị xử bắn ở Bắc Hàn. […] À, đúng vậy! Cho điện giật chết. […] Thiến. […] Lòi ruột. […] Té từ tầng thứ bảy mươi bốn của toà nhà Empire State. […] Tấn công khủng bố cảm tử. […] Không, cũng là chính cái thằng tự tử đó thôi. Để rồi tôi sẽ kể cho anh nghe, hê hê! Chính nó cũng không hay biết gì, tất nhiên là vậy, nhưng đó là một cái giao kèo bạc triệu. Con vợ này thật độc đáo, Esteban ơi! Không những nó là một con điên cần được canh giữ, mà những đam mê nhục dục của nó còn là nguồn lợi cho tôi nữa. […] Thôi, Esteban, đừng vớ vẩn nữa. Anh canh chừng thằng Garmendia, để cho nó canh chừng con vợ tôi. Nếu anh thấy nó lộn xộn, báo cho tôi biết ngay. Tốt nhất là báo cho tôi biết mọi chuyện, về tất cả những gì tôi cần anh làm. Và đừng có mà mon men tới gần con vợ tôi đấy. Río thiếu giống gì đàn bà. Anh kiếm một con nào khác, đừng giỡn mặt với tôi một lần nữa nhé. […] Chào anh.

Ông cúp máy, rồi lại bấm ngay số khác.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

A-lô. Alicio đấy à? Anh khoẻ chứ, Alicio? Nghe đây: Tôi sai thằng Esteban đi Río để canh chừng thằng Garmendia, còn thằng Garmendia thì đang canh chừng con vợ tôi. Tôi muốn anh theo dõi thằng Esteban thật sát giùm tôi, vì tôi thấy chắc nó sắp phạm… (nhìn cuốn Kinh Thánh) … điều răn thứ mười lăm và nó sẽ làm nhục tôi: nó sẽ ăn nằm với con vợ tôi, lợi dụng tình trạng rối ren này. Khống chế nó, và nói cho nó biết, dù gì đi nữa, sống cũng đáng quý hơn là chết. […] Ừ, nếu muốn, anh có thể đánh nó, chẳng sao cả. Nhưng đừng bẻ gãy chân nó nhé, vì tuần tới tôi sẽ cần nó đi tới đi lui. Chào anh, Alicio. Đừng giết người quen nào cả, ai tôi cũng cần hết.

Ông cúp máy. Chuông điện thoại MÀU HỒNG reng lên.

CẢNH 9: MỘT CÚ ĐIỆN THOẠI KHÁC CỦA LÃO GIÀ

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

A-lô. […] A-lô. […] A-lô. […] A-lô […] Thưa ngài, vâng! A, hai lỗ tai may mắn của tôi tràn ngập tiếng sấm trìu mến của Giọng Nói Ngài! Làm sao có thể không ngất xỉu trước ân sủng không gì so sánh nổi, trước cảnh tượng Ngài Hiển Hiện Thanh Âm? A, ai có thể mơ đến được sự may mắn này, dù chỉ trong giây lát, chỉ một lần trong đời? Tôi, kẻ đốn mạt tội lỗi khốn nạn này, kẻ chứng ngộ Ngài Bất Di Bất Dịch hầu như từng ngày, còn đòi hỏi gì nữa! […]

(Ngừng tán tụng vì bên kia đầu dây người kia đang nói điều gì.)

Sao ạ? […] Sao? […] Sao cơ ạ? […] Nhưng, thưa ngài… […] Không, thưa vâng, Không cần phải nói gì nữa ạ. Một trận hồng thuỷ, vâng, thưa ngài. […] Bốn mươi ngày đêm cơ ạ? […] Nhưng đầu đuôi là như thế này… thế này… (khựng lại, không biết phải nói điều muốn nói như thế nào, mãi một lúc mới thình lình nói lại được) không có nước được ạ, thưa ngài […] Tôi không biết Ngài Vĩ Đại có còn nhớ không, nhưng tôi thấy lần trước, trận hồng thuỷ… Ngài nhớ chứ ạ? Trận của ông Nô-ê ấy mà. […] Ông Nô-ê, con của ông Lamec đấy. Ngài nhớ ông Lamec không ạ? […] Vâng, sao chúng ta lại có thể không nhớ ông Lamec, con của ông Methuselah. […] Ông già Methuselah ấy mà. […] Ngài không nhớ à? Cũng không sao ạ, số là chuyện kể về trận đại hồng thuỷ này có đề cập đến bốn mươi ngày, vâng, chính thế, nhưng dường như người ta dịch sai đấy ạ, hay là phiên âm sai cũng nên, không rõ lắm ạ… […] Vì thật tình là nước thì không… Xin ngài đừng hiểu lầm, Ngài Cao Siêu Toàn Năng, nhưng sự thật là nước nhiều như vậy thì không thể… không, không có nhiều nước như vậy ạ. […] Mình phải thấy thế ạ, ngài thấy vấn đề tư hữu hoá có hữu hiệu gì đâu… […] Không ạ, chính phủ không phải là cộng sản, mà giống như… thế này…, giống như… cấp tiến-vô chính phủ-công giáo, hay là xã hội chủ nghĩa-thần bí-công đoàn. […] Không, họ cũng chẳng biết mô tê gì ráo ạ. […] Ô, xin ngài đừng nói thế! Ngài quả thật là mình đồng da sắt. Nếu tôi đi theo Marx, người ta sẽ ném cho tôi một bức Thông Tri; nếu tôi đi theo Phúc Âm, người ta sẽ nhét vào túi tôi bản Tuyên Ngôn của Đảng Cộng Sản; nếu tôi đi theo chính sách kế hoạch hoá, người ta sẽ nối kết tôi với Sự Trù Phú của Các Quốc Gia, và nếu tôi đề nghị Thị Trường Tự Do, người ta sẽ ra ban ra cho tôi sắc lệnh kế hoạch năm năm. Địa ngục đấy ngài ạ! […] Được đấy, vâng, trận hồng thuỷ. (đề nghị) Phá huỷ một số thành phố, ngài thấy sao ạ? Ngài nhớ Sodom và Gomorrah chứ? Chúng ta vẫn còn vùng Mesopotamia sờ sờ ra đấy. […] Như là ông Bush. […] Tôi vẫn thường tâm đắc với sự ám chỉ đến bụi cây đang bừng cháy. Bush, bụi cây. Chẳng thế mà người ta đã phó thác cho ông ta việc ấy. […] Chẳng còn gì mấy để mà phá huỷ, đúng thế, ngài biết đấy… họ là người Mỹ mà, ha ha!… […] Nhưng chuyện như Sodom và Gomorrah thì bao giờ cũng được việc. […] (miễn cưỡng chấp thuận) Được ạ, được ạ, vâng, tôi sẽ ra lệnh tạo một trận hồng thuỷ, vâng, ngài cứ yên tâm, vâng, vâng, vâng, vâng. (trước khi chào tạm biệt, bắt đầu đổi qua giọng tán dương, có phần kém nhiệt tình hơn lúc ban đầu) Đôi chân ngài mới đẹp làm sao trong đôi xăng-đan đó! Oai nghi như những đoàn quân trật tự, tề chỉnh! Lũ chúng tôi lấy làm hân hoan và thống khoái vì có ngài!

Ông cúp máy, giận dữ, moi ra một xấp tiền trong đống rác, để chồng lên nhau trên bàn. Ông tỏ ra bứt rứt. Ông gõ vào máy tính. Ăn một món gì đó, đứng dậy, ngồi xuống. Sau hết, ông cầm cái điện thoại MÀU VÀNG để gọi.

CẢNH 10: HÃY TẠO CHO TÔI MỘT TRẬN HỒNG THUỶ

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

A-lô, ừ, Pons đó hả? […] Nghe này: lão già đó phát rồ rồi. […] Không, nếu vậy chắc tôi cười bể bụng quá. Chuyện đó thì đã có mấy đứa bày đặt chuyện ở Kentucky lo rồi. […] Kệ nó, với mười điều răn nữa tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc linh đình. […] Không đâu Pons, Lão chẳng bao giờ thích cái vụ Đấng Cứu Thế đó đâu. Không, lão ấy không thích có thêm một chuyện như thế nữa. […] Ha ha! Đừng có chọc tôi cười, Pons ơi! Thành phố Jericho8, trong thời buổi những buổi hoà nhạc được tổ chức ở các sân vận động! […] Không, không, không, không, không và không! Nghe cho rõ này: một trận hồng thuỷ, anh thấy sao? […] Ừ, tôi đã nói với anh rồi, nhưng Lão vẫn cứ nằng nặc. […] Chúng ta chỉ việc phải xem làm như thế nào thôi. […] Này, theo tôi thì cách hay nhất là dốc cạn Thái Bình Dương, Làm như vậy thì may ra khả dĩ. […] Tôi biết thế đếch nào để kiếm ra ngần ấy nước hả Pons? Nếu tôi có thì thì giờ rảnh rỗi cho những chuyện phi lý như thế thì tôi có gọi cho anh không cơ chứ? […] Được rồi. […] Ừ, ừ. Anh lấy mười ngàn đi. Một trận hồng thuỷ đâu phải chuyện ngày nào cũng xảy ra. […] Này, báo cho tôi biết đúng lúc nhé, để tôi còn đi thuê mấy cuốn DVD về xem. Bốn mươi ngày! Anh tưởng tượng nổi không?

Ông bấm số trên cái điện thoại MÀU HỒNG, đợi thật lâu. Không có ai trả lời. Vừa đợi, ông ta vừa lục lọi trong đống rác và tìm được một chai whiskey khác. Ông rót rượu và tiếp tục đợi.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

Không hiểu có điện thoại làm gì mà không chịu bốc máy, đồ ngu ngốc!

Ông nóng nảy cúp máy. Liền sau đó cái điện thoại MÀU VÀNG reng lên. Ông nhấc máy trả lời.

CẢNH 11: JORGITO GÃY GIÒ

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

A-lô, Jorgito hả? […] Chuyện gì? […] Sao lại như vậy? […] Sao người ta lại cướp chuyến bay thuê bao được… […] Mấy người về hưu cướp chuyến bay à? […] Mấy người về hưu cướp máy bay và ép phi công bay đi Cuba à? Nhưng mấy người về hưu này cả bốn chục năm nay có bao giờ đọc báo đâu! Đi Cuba! […] Jorgito, Jorgito, nói cho anh biết ngay: chú mày đã đình lại tất cả những cái thẻ rồi chứ? […] Phải không? […] Phải không? […] Phải không? […] Phải không? […] Không, Jorgito, chú mày đừng nói với anh như vậy, Jorgito… […] Nhưng làm thế đếch nào mà bọn họ biết cách chuyển tiền chứ? Phải có người bày cho họ rồi… […] A! […] Sao? […] Ồ không, Jorgito, ăn nói đàng hoàng một chút nhé, Jorgito, không thì anh bẻ gãy cẳng chú mày đó! […] Jorgito, đừng có nói với anh là con vợ anh cùng đi với mấy người già chết tiệt đó nhé. […] Jorgito, anh đã nói với chú mày là… con vợ của anh à? Con vợ của anh? Con vợ của anh có mặt trong chuyến bay với mấy người già đó ư? […] Con vợ của anh có mặt trong chuyến bay với mấy người già đó và đứng đầu nhóm cướp máy bay ư? […] Jorgito, kiếm ngay một thanh sắt. […] Có chưa, Jorgito? […] Để một cái ghế trước mặt một cái ghế khác. […] Ngồi xuống một cái ghế trong những cái ghế đó, Jorgito. […] Duỗi một chân ra, Jorgito. Chống chân lên mặt cái ghế kia. […] Lấy hết sức bình sinh đánh cho gãy cái chân chú mày nhé, Jorgito. […] Được chưa? Hay lắm, bây giờ cho anh biết, […] Jorgito? […] Jorgito? […] Jorgito? […] Jorgito! […] Cái thằng Jorgito cà chớn này!

Ông cúp máy. Cái điện thoại MÀU VÀNG lại reng lên.

CẢNH 12: THIẾU NƯỚC

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

A-lô. Pons đó hả? […] Cái gì? […] Sao lại như vậy được? […] Sao lại không có nước? […] Nhưng còn Thái Bình Dương thì sao? […] Vậy tính sao đây? […] A, đúng rồi, ừ, không, nếu vậy thì… Nhưng, nhưng người ta đã nói chuyện với công ty Tây Ban Nha rồi à? […] À, họ đang đóng nước vào chai. Còn Tổng Công Ty Nước thì sao…? […] Cái gì? […] Sao lại thế? […] Larousse à? […] Sách hả? […] Tổng Công Ty Nước bây giờ xuất bản sách à? […] Đài truyền hình? […] Tổng Công Ty Nước có mấy đài truyền hình à? Nhưng, nhưng, còn vụ nước nôi thì sao? […] À, phải rồi, ừ. Pons à, mấy thằng cha giám đốc đó để xổng họ ra một chút là không biết là họ sẽ đặt công ty của mình ở đâu! […] Tôi không biết, Pons, tôi cũng không biết được. Để tôi coi. Cái vụ hồng thuỷ thì mình phải làm rồi. […] Bằng bia à? Theo như tôi thấy, hiện giờ có một công ty có mặt khắp Tây Bán Cầu. Anh nói chuyện với họ đi. Hay công ty họ là của mình cũng nên? Anh đã nói chuyện với mấy người Hoà Lan, với hãng Heineken chưa? Hay là hãng Budweiser của mấy người Mỹ? Tôi nghĩ hồi trước bia mình cũng có hết. Để tôi suy nghĩ một chút: đúng rồi, trước đây chúng ta đã mua bia vì phải xả thải khí mê-tan để tạo thành hiệu ứng nhà kính và điều hay nhất là việc ợ hơi lúc say rượu. Tình trạng thoáng khí ấy mà. Tôi cũng không nhớ rõ lắm, nhưng vụ đó là một trong những điều đáng ghê tởm dạo đó. Anh kiểm chứng lại nhé. Tôi nghĩ rằng loại bia đó là Palochi, hay Pallares, hay Palladino, Malvicino, đúng là Malvichino rồi. Không, Zunino, tôi chắc chắn loại bia đó là Zunino, hay Bonino, hay Menini, đúng là Menini, hay Carini. Đó là Carini hay Antúnez, hay Fagúndez hay Puig. Đúng là Puig, hay Bordaberry, hay cả hai, hai hãng này có hợp tác với nhau đấy, ồ không, Bolentini, Bolentini hay Márquez, hay Juárez. Không biết nữa, một trong mấy hiệu đó thôi. Hãy nhìn vào bụng của những người mà chúng ta sẽ hút hết bia ra. Bụng của những thằng đại tá. Giải thích cho những thằng ấy về trận hồng thuỷ. May ra những kẻ sống sót sẽ toàn là những kẻ nghiện rượu. Một thương vụ khổng lồ. Nói với họ đi. Bia. Gọi lại ngay cho tôi nhé Pons. Bia […]

Ông cúp máy. Ông nhấc cái điện thoại MÀU XANH DƯƠNG và bấm số.

CẢNH 13: ĐẢO CHÁNH

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

A-lô, Jorgito hả? […] Người ta đã lo cái chân gãy của chú mày chưa? […] Anh hài lòng lắm. […] Chú mày phải tự lo cho mình chu đáo nhé, Jorgito, nhớ cho bác sĩ biết.[…] thuốc trụ sinh, căn bản là như thế. […] Được, cho anh biết. […] Về vụ Cuba thì mình tính sao? […] Không biết… Fidel già rồi. […] Chúng ta có thể lợi dụng hắn được không? Hãy điều động một toán SWAT từ Miami đến. Toàn là lũ sâu bọ không. Chúng ta sẽ mặc cho họ quân phục cách mạng… chứ đừng là phản cách mạng nhé… Thật khốn nạn cho kẻ đã đẻ ra nó, chẳng nhân danh cho ai hết. […] Không thể gọi nó là cách mạng được: đó là một từ ngữ tôn giáo. Phản cách mạng lại càng không nên dùng: Gọi như vậy sẽ khiến người ta nghĩ là đang có một cuộc cách mạng, hay mình đang chống lại một cái gì. Chúng ta không thể chống lại một điều gì cả, Jorgito à, chú mày phải hiểu rõ điều đó! […] Phải nghĩ đến một tên gọi nào đó có thể chấp nhận được. […] Thập tự chinh giải phóng…? Chủ nghĩa Bolivar9 dân chủ cấp tiến…? Khốn nạn cho kẻ đã đẻ ra dân Venezuela, chúng nó đã lấy mất cái tên đó của chúng ta rồi… Chủ nghĩa xã hội cấp tiến vùng Andes? Chủ nghĩa vĩ đại liên bang sản xuất giấy? Chủ nghĩa Tiradentes tân sinh thái nhiệt đới? […] Jorgito: nghĩ ra cái gì đi, phác hoạ ra một cái cờ…

Tiếng reng của cái điện thoại MÀU ĐEN. Ông trả lời nhưng vẫn không cúp cái điện thoại kia.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

A-lô. […] Esteban? […] Anh đang làm gì đó, Esteban? […] Tôi nghe anh không rõ gì cả, Esteban. […] Tôi muốn nói với anh… a-lô, a-lô! Cũng may là anh gọi, vì tôi rất muốn nói với anh là thôi anh đừng đi Río nữa, vì con vợ của tôi… a-lô, a-lô! […] Mẹ kiếp, chẳng nghe cái gì cả. […] A-lô, Esteban! Anh nghe chưa, đừng đi Río vì con vợ tôi… […] Cái gì? […] Nói to lên! […] Nói to lên! […] Hét lên, đồ ngốc! […] Sao? Tôi hãy bình tĩnh vì anh đang ở Río canh chừng vợ tôi hả…? […] (tự nói với mình) Nhưng vợ tôi đang trên máy bay mà… Thằng chó đẻ đó đang ở với vợ tôi trên đó.

Ông cúp cái điện thoại MÀU ĐEN. Cái điện thoại MÀU TRẮNG reng lên. NGƯỜI ĐÀN ÔNG trả lời. Bây giờ thì ông cầm cả hai cái điện thoại MÀU TRẮNG và MÀU XANH DƯƠNG.

CẢNH 14: GARMENDIA BÈO NHÈO

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

A-lô, Peláez đó à? […] Cái gì? […] Sao lại có chuyện đó? [….] Sao thằng Garmendia lại bị nhiễm bệnh bò điên chứ…? […] Nhưng con bò điên đó ở dâu ra? […] Tôi đã bảo anh rồi, Peláez, là các anh đừng có bén mảng gần mấy con bò điên đó mà! Bây giờ thì anh thấy mình đã làm gì chưa nào? […] Là cái gì? […] Là Garmendia ra ứng cử tổng thống à…? […] Peláez, bắn bỏ thằng Garmendia để khử trùng đi. […] Chân nào? Một cái chân? Anh điên rồi, Peláez, thằng Garmendia có gãy một cái chân thì mắc mớ gì đến anh kia chứ? Mà nếu nó có bèo nhèo, mềm nhũn ra thì cũng mặc kệ nó. […] Không hề gì, nói cho tôi biết bệnh lở mồm long móng đi tới đâu rồi. […] Sao lại không lây được? […] Sao lại có chuyện không lây? […] Làm gì mà không lây được chứ…? […] Anh đã đem theo mấy con bò bệnh hay mấy con bò không bệnh? […] Không! […] Nhưng không thể nào, không thể nào được, nếu chúng nó tham nhũng, nếu chúng nó cẩu thả, nếu chúng nó là những kẻ láo toét khốn nạn. […] Chúng đã chích ngừa mà không thông báo và bây giờ tôi có một thằng vô lại với bộ óc thực vật và chẳng có con bò nào mắc bệnh điên cả! Làm ăn kiểu gì mà kỳ cục vậy?

Trong lúc đang nói với Peláez (điện thoại MÀU TRẮNG), chốc chốc ông lại nói với Jorgito (điện thoại MÀU XANH DƯƠNG) vẫn đợi ở đầu dây.

[…] Này, Peláez: mua ngay thuốc tẩy. […] Đúng vậy, mua thuốc tẩy […] Thật nhiều thuốc tẩy, Peláez, và ném giùm tôi vào bốn năm trang trại gì đó. Làm sao cho cả nông thôn trơn trợt đầy thuốc tẩy, Peláez. […] Tôi không hiểu anh đã làm ăn ra sao để làm việc cho tôi, Peláez, khi anh chẳng hiểu mô tê gì sất! Bọt, Peláez, bọt! Lũ bò bị lở mồm long móng sùi bọt mép, Peláez, và bởi chúng là loài nhai lại, hiểu chưa? Nhai lại, hay nói khác đi, tối ngày chúng cứ nhai tới nhai lui, bọt tràn ra mép chúng, anh hiểu chứ… […] Đúng vậy, Peláez, thật nhiều thuốc tẩy, thật nhiều bọt. Và anh hãy gởi vài tay quay phim đã ghi danh với tôi, đến một người chủ trang trại nào đó đang khóc lóc khi nhìn một con bò sùi bọt mép. Tôi chờ anh gọi tôi đấy. […] Không, tôi làm gì biết làm sao anh kiếm ra một người chủ trang trại. Đi vào mấy sòng bài mà kiếm họ. Mua chuộc hai hay ba người gì đấy. Chủ trang trại, mua chuộc hai ba người chủ trang trại. Đừng mua thêm sòng bài nào nữa vì chúng ta đã có quá nhiều rồi.

Ông ngắm nghía cái điện thoại rồi nhẹ nhàng đặt nó xuống. Nghĩ ngợi một lúc, ông nhấc cái điện thoại MÀU ĐEN lên, bấm số và bắt đầu nói. Trong lúc đang nói, ông sực thấy mình vẫn đang cầm cái điện thoại MÀU XANH DƯƠNG trong tay nên đặt nó xuống.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

A-lô. […] Alicio à? […] Này, anh có đang theo dõi Esteban không đấy? […] Vậy thì tại sao anh không gọi tôi? […] A, thế à?… […] Vậy ra nó đang ở Cuba với con vợ tôi đấy… […] Phiền anh bẻ gãy giùm tôi một cái chân của thằng ấy nhé. Hay là cả hai chân càng tốt. Tuỳ anh thôi. […] Cám ơn anh nhiều lắm, Alicio. […] Anh nghe đây, khi xong xuôi rồi, anh gọi tôi nhé, rồi tôi sẽ kiếm cho anh một công việc kha khá. […] Đừng quên đấy, tôi đọi điện thoại cả anh.

Ông cúp máy, vừa lúc cái điện thoại MÀU VÀNG reng lên.

CẢNH 15: BẺ GÃY CHÂN NÓ ĐI

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

A-lô. […] À, Pons. Nói đi. […] Thế à? Tuvalu đã thực thi công lý cho chúng ta bằng cách tư hữu hoá Thái Bình Dương. Xin lỗi nhé, Pons, mà Tuvalu là cái chi chi vậy? Một công ty, một tôn giáo hay một ông trùm nào đó…? […] À, thì ra là một quốc gia. […] Đại dương là di sản của nhân loại à? Họ nói như vậy ư?

(bắt đầu cười thầm) Đại dương là…? (cười và ho sặc sụa) Đại dương là di sản của…? (không nhịn được cười nữa).

Điện thoại MÀU HỒNG bắt đầu reng. Ông tiếp tục nói chuyện với Pons (điện thoại MÀU VÀNG) và cùng lúc với Lão Già.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

(với Pons) Chờ chút nghe, Pons. […] (với Lão Già) Vâng, thưa ngài. […] Vâng, tôi có hơi chậm trễ một chút. Ngay trong lúc này… […] A, hồng thuỷ thì bây giờ chưa được ạ… Thế thì, thưa ngài, ngài muốn cái gì khác, thưa ngài? (lộ vẻ bực tức, vừa nghe Lão Già trả lời vừa nói với Pons).

Pons, ngưng hết mọi việc đi vì lão già lại giở chứng khác rồi (với Lão Già) Vâng ạ. […] Kỵ mã… Kỵ mã à… […] Bốn kỵ mã? […] Xin lỗi ngài, thời buổi này ai còn cưỡi ngựa ạ. Chắc chúng ta phải dùng chiến xa hay máy bay tàng hình. […] Được, được ạ, thế thì kỵ mã vậy. Bốn. Hay năm. Xin ngài chớ lo, tôi đang xem lại Kinh Thánh đây ạ (đọc lên những lời tán tụng quen thuộc một cách chiếu lệ, tay lật từng trang giấy). Tai tôi vinh hạnh được nghe Giọng Ngài, và linh hồn tôi tràn ngập Hiện Hữu Ngài. Vâng, được ạ.

Ông cúp cái điện thoại MÀU ĐỎ.

(với Pons) Hoãn lại hết mọi việc đi Pons.

Ông cúp máy, nghĩ ngợi một lúc, rót cho mình thêm whiskey, nghịch với cái DỤNG CỤ trong tay. Cái điện thoại MÀU HỒNG reo vang. NGƯỜI ĐÀN ÔNG hơi ngạc nhiên và có vẻ như không biết phải làm gì. Ông ta để cho điện thoại reng một lúc. Cái điện thoại MÀU ĐEN cũng bắt đầu reng lên. Ông trả lời cái MÀU HỒNG vè mặc kệ cho cái MÀU ĐEN tiếp tục reng. Ông lắng nghe một lúc, bất động.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

(La lên) Đồ ngu ngốc!

Ông cúp máy và lập tức trả lời cái điện thoại MÀU ĐEN.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG

A-lô. […] A, Alicio. Mấy hôm nay ra sao? […] Tôi rất vui, tôi rất vui. […] Anh đã gọi thì tôi nói luôn cho anh nghe đây. Ở đó trên đại lộ chúng ta có một toà nhà đang xây cất. Anh hãy đi kiếm một thanh sắt 22 độ, đã nung rồi nhé. Loại có xoắn ốc nổi lên đấy. Dài cỡ một mét. Anh cầm thanh sắt đi lên, tiếp tục đi lên mãi, và khi đến nơi rồi thì đi lên thêm chút nữa. Coi chừng mấy đám mây nhé. Anh xin gặp Thượng Đế. Người ta sẽ nói với anh là Ngài đang bận. Anh cứ nài nỉ, và người ta cứ bảo anh là Ngài đang bận. Mấy người đó mất dạy lắm, nhưng anh đừng để bụng làm gì. Đừng có giết ai hết. Hãy kiên nhẫn. Anh hãy nói, nhưng đừng nhìn ai cả (anh đã từng thấy rằng khi mình không nhìn ai cả thì mình trông có vẻ xa cách, đúng không? Làm như vậy rất có hiệu quả, Alicio, thậm chí đến các tổng thiên thần cũng hoảng sợ đến hồn phi phách tán! Anh thử thí nghiệm xem). Anh nói như thế này: “Các ông nói giùm với cái lão già chết tiệt ấy rằng tôi là chồng của Đức Mẹ Đồng Trinh Maria đây. Bảo lão đừng có chết nhát mà hãy mau mau ra đây, rằng tôi đã biết hết mọi chuyện rồi”. […] Anh phải đợi một chút, vì họ sẽ không trả lời anh đâu. Tất cả bọn họ sẽ trở nên vô cùng nghiêm trang, nhưng họ sẽ không trả lời trả vốn gì cho anh đâu. Một lúc sau một người sẽ đi vào trong, vừa đi vừa lắc đầu, còn những người còn lại thì cứ đứng đó, nhìn anh thương hại, có người còn tỏ ra bối rối nữa. Còn anh thì chẳng cảm thấy gì hết. Anh phải đợi. Anh sẽ phải đợi một hồi lâu. Nhớ mang theo cái gì để đọc, hay là một cái điện thoại cầm tay để chơi game (chắc anh có thấy có mấy cái game mới rất hay chứ?) Rồi khi Lão Già đến, anh đừng nói với lão lời nào cả. Ngó lão cũng không nhé. Lão sẽ đến và làm ra vẻ giận dữ, râu ria xồm xoàm và đất trời rung chuyển, giọng nói vang rền và bốn phương sấm sét, kiểu như Kinh Cựu Ước ấy mà, rõ tội nghiệp! Còn anh, chẳng gì cả. Lão sẽ cho phép anh tiến lại gần rồi khi anh đứng trước mặt lão, hãy giơ thanh sắt ra và đánh cho lão gãy một chân. Rồi anh nói với lão: “Đây là cho Ông Chủ của tôi đấy ạ”. Rồi anh trở lại gặp tôi, tôi sẽ có việc khác cho anh làm. […] Anh nhớ lấy một ngàn nhé, Alicio. Anh thấy được không?

Ông cúp máy, vặn đèn cho mờ lại, lơ đãng gõ cái gì đó vào máy điện toán (ông bật một chút nhạc lên, một khúc nhạc jazz nồng nàn của một dàn đại hoà tấu, êm dịu và buồn bã). Trong lúc tiếng nhạc vang lên, NGƯỜI ĐÀN ÔNG cầm cái LY NHỰA, rót cho mình một chút whiskey, xoay người trong chiếc ghế và uống rượu, vừa ngắm nghía đống rác. Đèn tắt hẳn.

_________________________________________________________________________________

CHÚ THÍCH

1 “Uair” – Tên một hãng hàng không của Uruguay.

2 Những cái họ trong đoạn này có thể chọn tuỳ thích. Ở đây là họ của những những vị khách mời có mặt trong buổi diễn ra mắt vở kịch.

3 Trong thời điểm vở kịch bắt đầu công diễn, dịch bệnh lở mồm long móng đã gây nên nhiều thiệt hại về kinh tế trong vùng. Bệnh bò điên ở đây cũng gây chú ý cho cộng đồng quốc tế.

4 Có thể thay thế bằng tên của những chính trị gia đang hoạt động trong thời điểm vở kịch đang diễn.

5 cây một ( trong tiếng Hoa; mirra trong tiếng Tây Ban Nha; myrrh trong tiếng Anh) là một loại cây mọc ở Trung Đông và Phi châu. Người ta thường lấy nhựa của loại cây này để làm thuốc, gọi là “một dược”. Nhân vật NGƯỜI ĐÀN ÔNG nhại nhóm chữ “bó cây một” dùng trong Kinh Thánh như một ẩn dụ khi người đàn bà nói về tình nhân của mình (Bài ca của Sa-lô-môn 1:13).

6 Tác giả cố tình cho nhân vật nói là điều răn thứ sáu (“Chớ làm sự dâm dục”); trong khi điều răn thứ năm mới là “Chớ giết người”.

7 nền của lò hoả táng xác chết.

8 Thành phố có đề cập đến trong Kinh Thánh, nơi có một ngọn tháp lịch sử được dựng lên khoảng 8000 năm trước Công nguyên. Nay là phần đất của lãnh thổ Palestine ở tả ngạn sông Jordan.

9 Simón Bolívar, nhà cách mạng người Venezuela, người lãnh đạo các phong trào giành độc lập ở Nam Mỹ trong thế kỷ XIX.

10 Biệt danh của Joaquim José da Silva Xavier (1746-1792), lãnh tụ của phong trào cách mạng Inconfidência Mineira ở Brasil.

bài đã đăng của Carlos Rehermann


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)