Trang chính » Chuyên Đề, Kịch, Kịch đương đại Việt Nam & thế giới, Sáng Tác Email bài này

Treo Đầu Dây Quan Họ –Màn II: Lời Thề- Cảnh 1

0 bình luận ♦ 19.11.2019
MÀN II: LỜI THỀ

Cảnh 1

Một thời gian sau, trời vẫn có trăng nhưng trăng lưỡi liềm, ánh sáng ma quái.

MỢ (quần sắn, bước vào hộ giữa, to tiếng): Này, tôi bảo cho mà biết, đêm qua lại làm cho tôi mất ngủ. Cái giường thì óp a óp ép, kẽo ca kẽo kẹt cũng vừa thôi, phải có ý có tứ chứ…

ANH CHỒNG (khổ sở): Chị… chị thương chị nói nhỏ một tí.

MỢ (vẫn to tiếng, cong cớn): Thương với xót, ai thương tôi nào?

Ông và bà cùng ra nhìn. Chị vợ ôm con trong góc, thút thít khóc.

(nhỏ nhẹ): Có chuyện gì vậy mợ?

MỢ (cong cớn): Ðấy, chắc bên bà cũng nghe. Cứ nửa đêm là kẽo ca kẽo kẹt trên giường. Mà có phải thỉnh thoảng gì đâu, mỗi tuần ba bốn bận thế thì hàng xóm ngủ nghê thế nào?

(vẫn nhỏ nhẹ): Vợ chồng trẻ mà…

MỢ (quắc mắt): Kẽo kẹt đã đành, rồi lại còn rú còn rít lên như là… như là…

Ông mỉm cười, vẻ thích thú, lẩm bẩm

ÔNG: Có sao đâu…

MỢ (cong cớn): Hủ hóa thế thì lấy sức đâu mà lao động nữa… Thôi, đó là chuyện của nhà nước, không phải chuyện của tôi. Nhưng là hàng xóm, cũng phải ý tứ.

ANH CHỒNG (mặt đỏ, tay nắm vào nhau, lí nhí): Dạ… dạ em biết

MỢ (quyết liệt): Biết à, biết mà còn thế chứ không biết thì chắc đổ nhà đổ cửa à…

Tiếng trẻ con khóc. Chị vợ lại ẵm lên đung đưa.

(nhẫn nhục): Mợ ơi, sống chung thì chín bỏ làm mười. Mợ dặn thế các em nó biết rồi. Chúng nó còn trẻ. Sống chung đụng thế này thì trẻ cũng là một cái tội, mợ thông cảm.

MỢ (lại cong cớn): Tôi bảo cho mà biết, từ ngày hai vợ chồng dọn vào đây là tôi mất ngủ. Tuổi tôi nó thế… Hễ thức rồi là trong mắt cho đến sáng, dậy đi làm đi ăn thì cứ như người mất hồn… Anh chị nghĩ thế nào, phải có biện pháp khắc phục chứ. Và nhất là khắc phục đừng có rên lên hừ hừ, rồi rúc rích, lắm khi như rú như rít… Còn cái giường kọt kẹt… trải chiếu xuống đất mà hủ hóa. Phải sáng tạo tìm biện pháp…

Tiếng ho hộ bên cạnh. Ông đi ra, đến cửa hộ nhà mình, tinh quái, lẩm bẩm.

ÔNG (cười mũi): Cũng khổ, mợ thì đang hồi xuân, nghe thế chắc nóng ruột lắm… chịu thế nào được

Ông bước vào. Ở hộ bên phòng vợ chồng trẻ, bà theo ra, mợ đi sau.

MỢ (gằn giọng): Hôm nay tôi cảnh cáo. Lần sau biết tay tôi…

BÀ (nhỏ nhẹ): Chín bỏ làm mười mợ ơi!

MỢ (trề môi): Xí, tuổi bà thì… thế nào mà chẳng được.

Ðèn tối dần.


Chuyển cảnh

Hộ của mợ đèn sáng lên. Trong phòng chất đầy những gói hàng bọc bằng giấy báo.

MỢ (ngồi xuống giường, lầu bầu): Xéo đâu thì xéo, tao làm cho chúng mày bán xéo đi… (ngẫm nghĩ) Chơi cho nguyệt chán hoa chê, cho lăn lóc đá cho mê mẩn người…

Ðộc thoại:

-… Số với kiếp, chẳng ra làm sao cả. Khốn nạn, vừa giải phóng xong là nó đòi về ngay. Nó bảo «Ở lại, để thu xếp rồi cả hai mẹ con cùng vào, chỉ dăm ba tháng nữa… ». Bốn tháng sau, nó thư ra, nó viết «… trong này không hợp với hai mẹ con đâu, ít lâu tôi lại ra». Cuối năm, thằng chết tiệt nó ra thật, suốt ngày ngơ ngẩn, ngẩn ngơ. Ðêm đến, nó chẳng thiết, kêu mệt. Sau, cứ tối là nó rượu vào. Lúc thì say khướt, lúc thì chưa gì đã chớ ra ngay… Chồng với con, chán thế đấy. Tháng sau, nó khóc, xin cho vào Nam, bảo là nhớ quê cha đất tổ… Không, cấm không được đi đâu. Chẳng biết nó vay mượn ai, tót ra ga Hàng Cỏ, bỏ vào Thành phố. Tháng sau, có bức thư cầm tay ra. Nó viết «… nay đã có tình yêu mới, đành lỗi vậy». Thế là hai mẹ con cùng vào. Nó trốn mất tích… tìm đâu cũng không ra. Xuống Vĩnh Long, người nhà nó vờ không biết… Chửi, chỉ còn chửi. Cha tiên sư lũ đàn ông chúng mày bạc nhé. Chửi mãi rồi cũng phải về, đi kiện. Ðúng là con kiến mày kiện củ khoai. Nó là phục viên rồi, kiện tổ chức vô ích.

Mợ uể oải, mắt nhắm hờ, tay đưa lên vuốt ve ngực mình.

-… Tám năm rồi, nó tếch thế là tám năm rồi. Lỡ thì, lại có thằng bé, đứa nào nó dám «xây dựng». Thỉnh thoảng mới có một anh nào đó cũng «lỡ thì» đến lân la. Nó lân la, đâu phải vì mình. Nó vì hộp sữa, vì gói thuốc lá, vì lạng thịt nạc. Ới xuân ơi, «chơi xuân kẻo lỡ xuân đi, cái già xồng xộc nó thì theo sau». Nó chẳng theo, mà nó đuổi như đuổi tà, chạy cũng không kịp. Tốc quần vén váy lên mà chạy. (Mợ thò tay xuống phần dưới cơ thể, mắt nhắm nghiền)

-… Ối cha mẹ ơi! Khổ cho cái thân tôi một mình thế này. Những thằng khốn nạn, chúng bay đâu ? Ðây (tưởng tượng) nó đây. Gân guốc ra phết. (đối thoại tưởng tượng) Xưa cũng xẻ Trường Sơn mà đi à? Sức voi. Ðúng, lại kiên cường. Ghê nhỉ! Thế tiền tuyến có nhớ hậu phương không? Nhớ chứ. Nhớ thì làm gì? Thì còn làm gì nữa, ở rừng chỉ có khỉ…

Mợ thò tay tắt đèn, tiếng thở hổn hển. Rồi tiếng thở ra như trút nợ.



Chuyển cảnh

Hộ vợ chồng trẻ. Ðèn tù mù.

CHỊ VỢ (thút thít): Khổ quá, về ở dưới quê còn hơn. Nó chửi cho xấu hổ ơi là xấu hổ!

ANH CHỒNG: Về thế nào được mà về. Về thì lấy gì mà ăn?

CHỊ VỢ: Hay là nhà cho tôi về với con. Nhà cứ ở trên này, tháng tháng lại…

ANH CHỒNG (ngắt lời, cáu bẳn): Không! Cứ từ từ… sẽ giải quyết.

CHỊ VỢ (thở ra): Bây giờ nằm ngồi cũng cứ len lét rón rén như vụng trộm… Khổ quá đi mất.

Tiếng trẻ con khóc. Chị vợ chồm dậy ẵm, đung đưa, mồm nói nhỏ.

CHỊ VỢ: Nín đi cho mẹ. Không mẹ lại khổ.

Anh chồng dậy quơ bình sữa, đưa cho vợ. Chị vợ lắc đầu.

CHỊ VỢ: Ðổ nước sôi ra hâm cho nóng đã. Khổ, con tôi cai sữa nên mới khóc thế này chứ…

Chị vợ cầm bình sữa, nhét vào mồm đứa bé. Anh chồng tắt đèn, rồi nhè nhẹ đặt mình xuống giường. Giường kêu cọt kẹt.

CHỊ VỢ (hốt hoảng): Nó kêu…

Bên cạnh, tiếng ho khúng khắng. Rồi tiếng chặc lưỡi. Anh chồng giơ hai tay lên trời, miệng thở dài. Chị vợ uất quá, nói toáng lên

CHỊ VỢ: Giường cũ nó cót két. Chúng tôi chẳng làm gì sất! Giời ơi là giời!



Chuyển cảnh

Hộ ông bà. Bà ngồi đan. Ông tay cầm tờ báo, nhưng mắt nhìn đâu đâu.

(bâng quơ): Rõ khổ. Chín bỏ làm mười, sống cho nó qua đi!

ÔNG (thở ra): Cứ như xưa, cả cái nhà này chỉ có một hộ thì đâu đến nỗi nào. Cứ việc rú, rít, rúc rích, tha hồ hủ hóa với nhau… Bây giờ thì khác, phải tiết kiệm tất. Từ miếng ăn miếng uống đến… cả cái chuyện hủ hóa. (Chép miệng) Cứ già như mình thì chẳng có việc gì mà lo. Giường cọt kẹt là mối nó đục, chẳng phải việc con người. Với lại, mợ ấy đang còn… thèm thuồng lắm, người đẫy đà, đi cứ lúc la lúc lắc, ngồn ngộn ra… Ðêm mà có… xột xoạt ngay bên cạnh thì động lòng trần cũng phải.

Tiếng ho. Bà đứng dậy, vào buồng trong.

ÔNG (lẩm bẩm một mình): Thèm thuồng. Ai chẳng thèm? Thế này là thèm từ ngày khởi nghĩa chứ lị. Thuở còn trai tráng, mình sợ chẳng dám lăng nhăng, cứ ván nào thuyền ấy. Thuyền lại cứ ỳ ra, có rú có rít gì đâu. Bây giờ hiện đại có khác. Thế giới đầy sóng âm thanh, chứ có đâu cứ rỗng ra huếch hoác như xưa (cười tủm, rồi chép miệng). Nghĩ mà thấy dại. Thuở sơ tán, bà ấy đi. Mình bám cơ quan ở lại có một mình, nhưng rồi cứ thấp thỏm sợ bom Mỹ, có nghĩ gì đến chuyện ấy đâu!

Bà ra, dáng mệt mỏi.

(chậm rãi, giọng nhẫn nhục): Tôi đồ là chả yên được với mợ ấy. Mợ ấy mà kiếm chuyện thì sống thành sống ở địa ngục… Tội nghiệp con bé, chỉ biết thút thít khóc. Ông phải nói thế nào cho mợ ấy bớt chua ngoa đi, hàng xóm với nhau…

ÔNG (khoa tay): Chịu, chịu thôi. Mình nói nó chửi cả mình nữa chứ nể nang gì…

Bà im lặng, chiêu một ngụm nước.

ÔNG (thở dài): Hôm nọ phải bảo rằng cháu đi kinh tế mới, chắc nó chẳng tin đâu. Thế nào ít lâu nữa nó cũng ép chuyện hộ khẩu cho mà xem…

BÀ: Chẳng biết tin tức nó thế nào, ngày nào tôi cũng lo lo là… Lạy giời lạy Phật, đi đâu thì đến nơi đến chốn.

ÔNG: Bà đừng lo. Tôi xem số nó, lại nhờ cả ông giáo sư sử học xem hộ nữa… Cung Di của nó tốt lắm, Thiên mã đóng ở đấy, lại có Tả phù Hữu bật, có Ðào, Hồng. Thế là nhất, đi đâu cũng được. Năm nay, vào tiểu hạn thì Nhật Nguyệt tịnh minh, chẳng sợ gió bão gì, cho nên chắc là tới nơi tới chốn.

BÀ: Tới nơi thì phải có thư về chứ. Dặn nó kỹ lắm rồi. Từ Quảng Ninh trôi đến Hồng Kông chỉ ba bốn ngày là cùng…

ÔNG (thì thào): Ấy, nhưng còn nhập trại, thủ tục này nọ. Mới lại trôi vào Trung Quốc, có phải đi Hồng Kông ngay được đâu.

(thở dài): Tội cho nó, chưa được hai mươi tuổi. Ngày lên ba thì bố chết trận, lên năm mẹ đi lấy chồng, bỏ lại cho ông bà. Bây giờ mười chín thì lênh đênh, chẳng biết sống chết thế nào…

ÔNG (Cáu bẳn): Tôi đã bảo, số nó tốt lắm. Tốt nhất họ. Chẳng có gì phải ngại. (ngần ngừ) Nó có sang thì sang bên Mỹ, mình còn một ông chú, anh em chú bác với đằng nhà tôi, nhờ vả cũng dễ thôi…

(lẩm bẩm): Ðã đến đâu mà nhờ với vả.

Bà ra, mở cửa sổ. Trăng lưỡi liềm lơ lửng. Nhìn ra ngoài, bóng cây sồi lung linh. Có tiếng thở dài. Bà nhướng mắt nhìn. Dưới gốc cây, chị vợ thu mình, co ro, tay chống vào cằm, nước mắt nhòe nhoẹt, khóc thút thít.

Trong tai, bà nghe văng vẳng tiếng Quan họ:

«Xe chỉ ấy (mấy kim) tôi luồn vào kim
Thêu vào (tình chung) khăn mặt
Gửi sang (ô tình là) sang cho tình
Thương (ô tình) gửi sang cho tình
Xẻ rễ (ấy) mấy cây
Vào rừng xẻ rễ (ấy) mấy cây, (xẻ rễ) một cây
Muốn cho (là cho) đây với đó
Cùng nhau (Ô vầy cùng nhau) sum… vầy!

Gió bỗng xào xạc, hú càng mạnh. Lá cây sồi rụng xuống lả tả. Ánh trăng chao đi, bóng chị vợ ngã chúi xuống đất.

Tiếng húng hắng ho. Ðèn sân khấu tắt dần

Nhạc (không lời) quan họ xa đi rồi mất hút trong tiếng gió.

(còn tiếp)

bài đã đăng của Nam Dao


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)