Trang chính » Chuyên Đề, Dịch Thuật, Giới thiệu tác giả, Giới thiệu tác phẩm, Kịch, Kịch đương đại Việt Nam & thế giới, Sáng Tác, Sang Việt ngữ Email bài này

Dối trá / Le Mensonge


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 13.11.2019

 

image

Florian Zeller sinh năm 1979 tại Paris, tiểu thuyết gia và kịch tác gia Pháp, có tiểu thuyết được dịch ra nhiều thứ tiếng và nhiều vở kịch được đưa lên sân khấu ở hơn 35 quốc gia. Vở La mère/Người mẹ đã được trình diễn ở nhà hát New York trong tháng 2.2019 và Avant de s’envoler/Trước khi bay lên sẽ ra mắt khán giả ở Broadway trong năm nay.

Quyển tiểu thuyết La fascination du pire/Sự quyến rũ của cái ác đã mang về cho tác giả giải Prix Interallié (2004); tác phẩm này gây nhiều tranh cãi do đề tài nhậy cảm liên quan đến mối quan hệ giữa phương Tây và Hồi giáo. Nhiều tác phẩm viết cho sân khấu của ông đã được trao giải Molière. Theo báo The Guardian, “Florian Zeller là kịch tác gia hay nhất thời đại.”

Le mensonge/Dối Trá là một vở kịch gồm 7 màn với 4 nhân vật là hai cặp vợ chồng trung niên Paul-Alice, Michel-Laurence. Tình bạn giữa họ tuy lâu bền và khắn khít vẫn lấp ló nhiều điều dối trá. Bản chuyển ngữ dưới đây là đoạn trích từ màn 3 với bối cảnh là phòng khách nhà Paul-Alice sau bữa tiệc tối của 4 người.

*******

image
Kịch tác gia Florian Zeller

MÀN 3

Sau bữa tiệc tối. Alice ngồi ở ghế trường kỷ trong khi Paul tiễn khách ở cửa.

PAUL: Tạm biệt. tạm biệt….Cám ơn lần nữa nhé…Vâng, Vâng. Ra về bình yên. Về bình yên. (Đóng cửa xong Paul quay ngó về phía Alice. Một lát sau anh trở lại phòng khách). Chắc em thở phào nhẹ nhõm.

ALICE: Rất. Rất nhẹ nhõm.

PAUL: Hẳn là vậy rồi.

ALICE: Em ghét bữa ăn tối vừa rồi quá.

PAUL: Ừ. Anh nghĩ mọi người cũng cảm thấy như em. (Một lúc. Anh đi rót cho mình một ly rượu.) Mà rốt cuộc thì em có nhận ra mình đã làm gì không chứ?

ALICE: Em á?

PAUL: Chứ còn ai. Từ đầu đến cuối em rõ là một kẻ khó ưa.

ALICE: Em đã nói trước với anh là em sẽ không hứng thú chi cái bữa tối này mà.

PAUL: Đó không phải là lý do.

ALICE: Lẽ ra anh nên hủy bữa ăn tối, như em đã yêu cầu anh.

PAUL: Anh nhớ là em đã yêu cầu anh hủy. Mười phút trước khi họ đến. (Một lúc). Em không thể xử sự theo cái kiểu như vậy em ơi. Họ là bạn của chúng ta. Dù gì đi nữa họ là những người mà anh yêu mến. Anh không biết là em có nhận ra em đã xử tệ quá chừng với Michel chăng?

ALICE: Anh trầm trọng hóa vấn đề.

PAUL: Không hề. Em khích bác. Em phát biểu những điều vu vơ, thậm chí còn đột ngột rời bàn ăn vô cớ.

ALICE: Em đi canh chừng món đùi thỏ, vì anh không chịu đi.

PAUL: Không. Em bất lịch sự rời đi để tỏ vẻ chống đối những điều mọi người đang nói. Anh đã bối rối kinh khủng. Thật đấy, thật không dễ thương chút nào.

ALICE: Thế anh có thấy tay ấy xử sự như thế nào với Laurence không?

PAUL: Ai? Michel á?

ALICE: Chứ ai! Đồ đểu! Anh thấy chứ? Hắn hết hôn hít lại tỏ ra dịu dàng, trân trọng, quan tâm đến chị ấy…

PAUL: Ừ đúng là cũng kỳ cục thật.

ALICE: Anh mà biết gì!

PAUL: Hử? (im lặng một lúc). Anh không biết cái gì chứ?

ALICE: Em không biết. Bữa ăn tối vừa rồi là một trong những thứ em ghét nhất trên đời.

PAUL: Vậy sao em nói anh trầm trọng hóa vấn đề…

ALICE: Thì quả đúng như vậy.

PAUL: Đó không phải là lý do để tỏ ra khó chịu.

(Im lặng. Như ân hận về thái độ của mình, Alice tìm cách tỏ ra dễ thương với Paul).

ALICE: Còn không?

PAUL: Còn gì?

ALICE: Rượu. Cho em một ly được không? (Paul đi rót cho cô một ly). Cám ơn anh. (Im lặng. Alice muốn làm vui lòng Paul). Rượu ngon thật!

PAUL: (vẫn còn hơi dỗi) Chateau babille mà!

(Im lặng. Alice trở nên dịu dàng hơn, như để tạ lỗi).

ALICE: Anh thật sự thấy em xử sự không ra gì ư?

PAUL: Đúng.

ALICE: Bộ em đáng tởm đến vậy sao? (Im lặng). Em không biết tại sao em lại nặng lòng để làm chi. Nhưng từ xưa đến giờ em vẫn thế. Từ hồi còn bé. Em không chịu được sự dối trá. Nó làm em nổi nóng. (Im lặng). Anh hết giận em chưa? (Im lặng. Paul có vẻ vẫn còn cố chấp). Em xin lỗi, Paul (Im lặng). Ngày mai em sẽ gọi Laurence để xin lỗi, nói tại em không được khỏe, tại em đang lu bu. Em sẽ tìm một lý do gì đó.

PAUL: Ừ em làm vậy được đấy.

ALICE: Mai em gọi nhe. Đồng ý? Làm ơn đừng giận em nữa. Làm ơn mà…

(Hai người làm hòa. Alice vuốt ve Paul).

PAUL: Nhưng em biết không, anh chắc cú là em chưa biết chuyện… Đừng tưởng việc này dễ dàng đối với tay ấy.

ALICE: Anh đang nói gì thế?

PAUL: Chuyện là….bỗng dưng nó xảy ra với hắn. Nhưng tin anh đi. Rồi hắn sẽ vượt qua thôi.

ALICE: Anh đang nói gì thế? Về cô gái đó?

PAUL: Đúng.

ALICE: Ai bắt anh phải nói chuyện ấy?

PAUL: Hắn đã nói với anh.

(Im lặng. Paul chợt nhận ra đáng lẽ anh không nên hé răng).

ALICE: Hả?

PAUL: Sao chứ?

ALICE: Anh nói sao?

PAUL: Anh á?

ALICE: Chính Michel nói với anh ư?

PAUL: Không hẳn như thế, nhưng mà…

ALICE: Vậy là anh biết chuyện phải không?

PAUL (chống chế) Anh á?

ALICE: Anh đã biết chuyện.

PAUL: Đâu có.

ALICE: Có. Anh mới nói đấy. Hắn đã khai với anh. Rõ ràng hắn đã khai với anh. Anh là bạn vàng của lão ấy. Lão nói hết với anh rồi đúng không?

PAUL: Thôi được. Hắn chỉ úp mở với anh là…, là có chuyện ấy….

ALICE: Nói tóm lại là anh đã biết chuyện.

PAUL: Đại khái thôi. Anh không biết chuyện ấy bây giờ còn không.

ALICE: Ý anh là chuyện đó cũ rồi?

PAUL: Alice, nghe đây, mình không đi sâu vào chi tiết nhé!

ALICE: Vậy sao anh nói với em là anh không biết?

PAUL: Alice, thôi làm ơn nói chuyện khác đi, được không? Em muốn làm thêm một ly không? Trừ phi em muốn đi ngủ. Chắc vậy tốt hơn vì ngày mai em có buổi họp. Lúc mấy giờ vậy? Đúng đó. Khuya rồi. Anh mệt đuối, em không mệt sao?

(Im lặng một lúc).

ALICE: (sa sầm) Hắn đã kể với anh.

PAUL: Có một lần thôi, mà chỉ bóng gió. Không có nói rõ…

ALICE: Khi nào?

PAUL: Không biết nữa. Anh quên rồi. Mà có chi quan trọng đâu em (Alice xa vắng). Thôi được. Anh biết chuyện. Được chưa? Hài lòng chưa? Anh hoàn toàn không biết cô gái đó là ai, nhưng hắn đề cập đến cô ấy rất nhiều lần. Nàng ta làm cho hắn điên đầu. Em muốn anh nói gì chứ? Anh hoàn toàn biết rõ em đã rất khó chịu tối nay và anh lấy làm tiếc. Nhưng một lần nữa nhé, anh không ăn nhậu gì đến chuyện này, khuya rồi, mà em mệt rồi. Và còn buổi họp ngày mai nữa. Với lại…

ALICE: Tại sao anh nói là “nàng ta làm cho hắn điên đầu”?

PAUL: Thì hắn nói với anh vậy.

ALICE: Hắn biết cô gái đó lâu chưa?

PAUL: Anh không biết. Chỉ biết là hắn đang rất khó xử.

ALICE: Tội chưa…

PAUL: Sao em mỉa mai thế? Em biết chi tiết câu chuyện ra sao không?

ALICE: Tất nhiên là em biết ít hơn anh rồi.

PAUL: Đấy, giờ em biết thêm rồi đấy. Khó cho hắn lắm. Hắn khổ sở lắm lắm. Cứ như là mê đắm. Nhưng Laurence là người phụ nữ của đời hắn. Hắn biết vậy. Mà hắn yêu chị ấy nữa mới chết.

ALICE: Hắn yêu chị ấy mà lừa dối chị ấy.

PAUL: Vậy đó…Mà đâu có gì mâu thuẫn chứ.

ALICE: Hử, không mâu thuẫn?

PAUL: Không mâu thuẫn. Alice, tin anh đi. Giữ lại tất cả cho bản thân đôi khi còn khó hơn lừa dối.

ALICE: Sao anh biết?

PAUL: Gì chứ?

ALICE: Sao anh biết?

PAUL: Ư… mà anh… à không. Anh chỉ muốn nói là dối trá đôi khi là một cách chứng tỏ tình yêu. Khác với điều em nói. Anh nói vậy đó.

ALICE: Lừa dối là minh chứng cho tình yêu?

PAUL: Đúng. Đôi khi.

ALICE: Em lại tưởng nó minh chứng cho tình bạn.

PAUL: Nó cũng có thể minh chứng cho tình yêu.

ALICE: A, dùng được cho cả tình yêu à? Thực dụng nhỉ!

PAUL: (lãng đãng xa vắng) Không hẳn là luôn luôn, em. Không hẳn luôn luôn là thế.

(Im lặng).

ALICE: Em muốn hỏi anh một câu, mong anh thành thật trả lời.

PAUL: Hỏi gì?

ALICE: Anh nói vậy để biện hộ cho bạn anh hay anh thực sự nghĩ thế?

PAUL: (van vỉ) Alice,… em đang kiếm chuyện gì vậy? Anh không thấy căn cớ gì mà mình phải tranh luận với nhau về vấn đề này.

ALICE: Đâu có tranh luận. Bàn luận chứ!

PAUL: Vậy mình bàn luận với nhau chuyện khác đi. Mọi sự có vẻ bắt đầu căng rồi. (Im lặng. Alice tư lự) Sao thế?

ALICE: Không có gì. Em đang cố hình dung về các quý ông, vậy thôi.

PAUL: Quý ông nào?

ALOCE: Cả hai người, Michel và anh. Em đang cố gắng tưởng tượng những cuộc trò chuyện của hai ông. Những tâm sự nho nhỏ giữa đàn ông với nhau ấy mà…Mấy người làm tôi đau lòng quá.

PAUL: Gì? Sao lại “mấy người”? Anh chắng có âm mưu thông đồng gì trong vụ này cả, Alice.

ALICE: Không có ư?

PAUL: Không. Không có tí tẹo nào.

ALICE: “Bàng hoàng

PAUL: Em nói gì?

ALICE: “Nghe bàng hoàng” chẳng phải là câu trả lời của anh khi lúc trước em kể cho anh nghe là em bắt gặp Michel đang ôm hôn một người phụ nữ sao? Anh làm như thể anh chẳng biết gì sất, làm như từ trên trời rơi xuống. Sự thật là anh biết tất tần tật.

PAUL: Ư…

ALICE: Rõ mười mươi là anh có “thông đồng”, và em thấy thật là đáng tởm. Cho chị ấy cũng như cho chính em.

PAU: Em yêu…

ALICE: (gần như tự thì thầm) Mọi việc sẽ đơn giản hơn rất nhiều nếu ai cũng nói ra sự thật…

PAUL: Chắc chắn sẽ là ác mộng, Alice. Nếu mọi người nói ra sự thật, sẽ không còn cặp vợ chồng nào tồn tại trên đời.

ALICE: Không còn cặp nào trên đời?

PAUL: (làm như điều này hiển nhiên) Đúng. (Im lặng) Thực ra đây chỉ là một câu tục ngữ.

ALICE: Anh có thể triển khai nó thêm. Em thích đấy.

PAUL: Thôi mà em. Làm ơn đừng. Lại nữa rồi. Anh chỉ muốn nói … lời nói dối, trong một vài tình huống, là một cách để tỏ ra nể nang kính trọng người khác.

ALICE: Rất sung sướng được học hỏi điều đó.

PAUL: Em không nghĩ vậy sao? Em muốn có một ví dụ không? Được thôi. Lấy ví dụ tối nay đi. Giả sử như tất cả mọi người đều nói toẹt ra sự thật… Thử hình dung trận địa đi. Em sẽ nói thật với Laurence là chị ấy đã bị chồng phản bội. Tuyệt chưa! Thể là cả hai chúng ta đối mặt với một trận cuồng phong giữa vợ chồng họ, rồi chuyện gì xảy ra sau đó, mỗi người sẽ nói gì, ôi thật là một màn kịch giàu màu sắc! Rồi anh sẽ nói với Michel hắn là một chủ bút tài ba nhưng những quyển tiểu thuyết hắn viết thì nuốt không vô. Đúng không, hắn là bạn anh thì anh phải nói thật chứ! Thế là hắn chẳng thèm ngó mặt anh nữa, nhưng ít nhất anh đã thành thật. Và vì thế lương tâm anh rất yên ổn. Anh cũng tưởng tượng sau khi em tố Michel với vợ hắn, hắn cũng sẽ cạch mặt em luôn. Rốt cuộc nếu em đồng ý, giờ mình sẽ tóm tắt tình hình như thế này: nếu trong bữa ăn tối mọi người đều đã thành thật, em đã nói toẹt với Laurence mọi chuyện, Michel cắt đứt quan hệ với anh, cả với em, còn vợ hắn thì cắt đứt với hắn. Tuyệt chưa! Ối không khí bạn bè thân mật gớm! Anh tự nhủ, trong một bữa ăn tối sao lại khó tìm đề tài để trò chuyện đến thế!

(Paul có vẻ hài lòng với bài thuyết trình).

ALICE: Thế còn chúng ta?

PAUL: Sao chứ?

ALICE: Còn chúng ta?

PAUL: Sao lại chúng ta?

ALICE: Ừ thì chúng ta. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu hai chúng ta đã thành thật với nhau?

PAUL: Ủa, mình luôn thành thật với nhau mà em.

ALICE: Vậy mà em tưởng… “sẽ không còn cặp vợ chồng nào tồn tại trên đời này nếu…”

PAUL: Ư mà…

ALICE: Thì lúc nãy anh nói vậy đó.

PAUL: Anh đã phát biểu không khéo.

ALICE: Rồi, vậy coi như mình lúc nào cũng thành thật với nhau.

PAUL: Tất nhiên. Tất nhiên. Đúng vậy em yêu. Em đang nghĩ gì vậy Alice? Tất nhiên là mình thành thật với nhau. Mà em đang nghĩ gì trong đầu vậy? (Im lặng. Alice tự rót cho mình thêm một ly. Paul biết mọi chuyện vẫn chưa xong với cô ấy). Thế rốt cuộc là sao? Em bắt gặp bạn của anh cặp kè với một người đàn bà khác. Anh thì có ăn nhậu gì đến chuyện ấy chứ. Tại sao em khích bác anh? Thật vô nghĩa! Alice, vụ này là sao? Anh yêu em. Em biết mà. Sâu đậm nữa là khác. Vậy thì làm ơn làm phước đừng có lôi nhau vào một cuộc thảo luận như nãy giờ.

ALICE: Anh thừa biết là …nghe cũng hơi không ổn đối với em.

PAUL: Không ổn về cái gì?

ALICE: Về việc anh nói nói dối là một điều tốt…

PAUL: (Muốn làm dịu tình hình) Một điều tốt, một điều tốt…Đâu phải anh nói vậy.

ALICE: Không phải ư?

PAUL: Không. Không hẳn là như thế. Em bóp méo lời nói của anh.

ALICE: Có vẻ như anh thú nhận huỵch tẹt là anh đã không thành thật với em.

PAUL: Không phải thế.

ALICE: Anh đã mất cả 10 phút để giải thích với em: dối trá là một bằng chứng của tình yêu.

PAUL: Điều đó không đúng với anh, không đúng cho chúng ta.

ALICE: Vậy đúng cho ai? Đúng cho thiên hạ ư?

PAUL: Chính xác.

(Im lặng. Alice có vẻ bất mãn).

ALICE: Anh bắt đầu làm cho em ngờ vực rồi đó, vậy hãy đảm bảo với em là anh không lừa dối em.

PAUL: Sao?

ALICE: Anh không lừa dối em phải không?

PAUL: Anh á?

ALICE: Thì anh chứ ai.

PAUL: Nhưng em yêu….

ALICE: Trả lời em đi.

PAUL: Không đâu. Tất nhiên là anh không lừa dối em.

ALICE: Không bao giờ hả?

PAUL: Không. Không bao giờ. Tất nhiên. Không bao giờ!

(Im lặng).

ALICE: Kinh khủng quá!

PAUL: Gì nữa đây?

ALICE: Em thậm chí còn không tin được anh.

PAUL: Nữa! Lại nữa! Anh nghĩ mình đã lôi nhau vào một cuộc thảo luận chẳng ra gì….Anh biết ngay mà. Tại sao em không tin anh chứ?

ALICE: Theo ý anh thì tại sao?

PAUL: Anh luôn nói thật với em. Anh chẳng có lý do gì để giấu em bất cứ chuyện chi.

ALICE: “Anh bàng hoàng…”

PAUL: Trời ơi thôi bỏ đi…

ALICE: Bằng chứng cụ thể cho thấy không phải lúc nào anh cũng thành thật.

PAUL: Là do kín đáo thôi. Anh thậm chí còn không phanh phui đời riêng của Michel. Đặt em vào vị trí của anh đi. Hắn là bạn anh mà. Còn em là bạn của vợ hắn.

(Im lặng một lúc).

ALICE: Thế còn anh?

PAUL: Anh sao?

ALICE: Anh chưa bao giờ lừa dối em ư?

PAUL: Sao chứ?

ALICE: Em chỉ muốn biết vậy thôi.

PAUL: Vẽ chuyện gì nữa đây?

ALICE: Nói cho em biết đi.

PAUL: Em ơi, em hoàn toàn hoang tưởng.

ALICE: Em hỏi anh một câu thôi. Anh chưa bao giờ lừa dối em, đúng không?

PAUL: Tất nhiên là chưa bao giờ. Chưa bao giờ.

ALICE: Dù chỉ một lần?

PAUL: Alice, em có biết em nói gì không? Biết không hả?

ALICE: Tại sao anh phản ứng như thế?

PAUL: Theo ý em thì tại sao?

ALICE: Sau tất cả những gì anh đã nói với em tối nay, em nghĩ em đặt câu hỏi như vậy là chuyện khá bình thường.

PAUL: Em thấy vậy là khá bình thường? Kỳ cục thật. Anh lại thấy như vậy là xúc phạm.

ALICE: Xúc phạm á?

PAUL: Chính xác. Xúc phạm.

(Giận dữ, Paul tự đi rót thêm cho mình một ly, xong đứng quay lưng về phía Alice. Im lặng bao trùm).

ALICE: (làm hòa) Paul…thôi đi…

PAUL: Gì nữa?

ALICE: Đừng giữ kẽ như thế.

PAUL: Anh không giữ kẽ.

ALICE: Có. Em biết anh quá mà.

PAUL: Anh bị tổn thương. Điều đó khác với giữ kẽ chứ.

ALICE: Tổn thương?

PAUL: Đúng. Vì những lời bóng gió của em.

ALICE: (dịu giọng) Em đâu có bóng gió hoang tưởng gì. Chỉ là đặt một câu hỏi với anh thôi.

PAUL: Thì anh trả lời rồi.

(Im lặng).

ALICE: Đó không phải lý do để anh phản ứng như vậy. (một lúc) Anh nhậy cảm quá Paul.

PAUL: Rồi em sẽ thấy. Rốt cuộc thì lỗi lầm gì cũng ở anh chứ gì!

(Một lúc lâu).

ALICE: (ra chiều nhượng bộ) Thôi được. Em xin lỗi. Anh tha lỗi cho em chứ? (một lúc). Paul em đang nói với anh đó… (một lúc) Anh tha lỗi cho em không?

PAUL: (gần như miễn cưỡng) Rồi.

ALICE: Xin lỗi vì đã làm tổn thương anh. Em không hề cố ý.

PAUL: Anh thậm chí còn không hiểu vì sao mà mình đi đến chỗ cãi nhau về chuyện này. Laurence và Michel có thể có những trục trặc trong đời sống lứa đôi nhưng đó không phải là lý do để mình xía vào chuyện của họ.

ALICE: (ngồi xuống, trầm tĩnh, giọng tự tin) Anh có lý. Nhưng tự nãy giờ em đã rất thành thật, khi em nói với anh là em thấy bữa ăn tối hôm nay buồn kinh khủng. Em cũng chẳng biết nữa….Tất cả cho thấy cái điều em hãi nhất trong cuộc sống (một lúc). Tình yêu, hẳn phải là thứ gì đó thật trong sáng, đúng không? Ý em muốn nói là yêu một ai đó là chuyện rất thật, không có gì phải giấu. Anh có nghĩ như vậy không?

PAUL: Có chứ.

ALICE: Bởi vậy.

PAUL: Bởi vậy là sao?

ALICE: Em muốn phải nói thật.

PAUL: Ai?

ALICE: Cả hai chúng ta.

PAUL: (lo lắng) Mà về cái gì mới được chứ?

ALICE: Theo ý anh thì là cái gì? (Một lát. Giọng thì thầm. Không thể đoán được điều gì sẽ rơi vào cái bẫy giăng sẵn. Vào thời khắc này cô không còn là người đàn bà điều động mà chỉ muốn chân thành thảo luận cùng chồng). Anh biết không, đã từ lâu em có cảm tưởng anh giấu em một đều gì đó.

PAUL: Anh giấu em sao? Không hề. Em sắp sửa bày trò gì nữa đây?

ALICE: Anh thấy rõ là em đang bình tĩnh nói chuyện với anh, chỉ mong cuối cùng mình sẽ nói ra mọi điều…

PAUL: Điều gì chứ?

ALICE: Em muốn nói là anh đã lừa dối em.

PAUL: Không đúng. Rõ ràng là em bị hoang tưởng.

ALICE: Trả lời em đi.

PAUL: Anh đã trả lời rồi.

ALCE: Tại sao anh không đơn giản trả lời em.

PAUL: Trời ơi em ơi…

ALICE: Em hứa với anh em sẽ không nổi điên lên. Mình đã bao năm chung sống. Em muốn biết liệu có thể nào có những cám dỗ…. Mình sẽ không biến nó thành thảm kịch… Điều quan trọng đối với em không phải là chuyện anh lừa dối em, mà là những gì mình đã nhìn thấy tối hôm nay. Hai chúng ta không còn nói thật với nhau nữa (im lặng). Anh hiểu ý em không?

PAUL: Anh hiểu, nhưng anh có hơi ngạc nhiên.

ALICE: Ngạc nhiên?

PAUL: Có một chút.

ALICE: Chính anh lúc nãy đã nói Michel đang có rắc rối và anh không muốn phê phán anh ấy một cách khắt khe.

PAUL: Đúng.

ALICE: Vậy thì em cũng vậy, em không muốn phê phán anh một cách khắt khe.

PAUL: Nhưng hai việc hoàn toàn khác nhau! Anh đâu có vừa ra khỏi cửa hàng vừa ôm hôn cô nào chiều nay đâu!

ALICE: Chuyện như vậy chưa bao giờ xảy ra với anh sao?

PAUL: Hử?

ALICE: Chưa bao giờ xảy ra với anh?

PAUL: Vừa ra khỏi cửa hàng vừa hôn hít?

ALICE: Hoặc là ở đâu đó đại khái thế.

PAUL: Không có.

ALICE: Anh làm em không tin anh rồi.

PAUL: Nhưng anh sẽ không tự nhiên thú tội chỉ để làm vừa lòng em.

ALICE: Vây là chưa bao giờ có chuyện đó xảy ra?

PAUL: Không. Em có biết chúng ta đang nói chuyện gì không? Em có nhận ra mình đang cãi lòng vòng không?

ALICE: Mình thành thật với nhau, thế thôi. Có gì đâu mà nổi nóng.

PAUL: Anh không nổi nóng. Anh chỉ không thấy có gì hay ho trong cuộc trò chuyện này.

ALICE: Anh sợ cái gì chứ?

PAUL: Anh không sợ gì cả. Anh chẳng có gì phải sợ.

ALICE: Vậy thì nói thật đi (một lúc) Từ khi chúng ta chung sống anh chưa bao giờ có chuyện ong bướm hả? (một lát) Mình có thể cùng nói về chuyện ấy. Thậm chí còn để cười với nhau nữa. Tất cả không có gì trầm trọng, phải không. Vì mình yêu nhau mà. (một lát). Nào, nói đi. Một lần cũng không có nữa hả? (một lát). Anh thích sao? Mình làm giống như Laurence-Michel chịu không? Anh không thấy mọi thứ đều giả trá tối nay sao? (Một lát) Vì sao anh nhìn em như thể em đang giăng bẫy vậy?

PAUL: Anh không hiểu lý do em đưa ra những câu hỏi như vậy.

ALICE: (giọng thuyết phục) Em cần tìm lại niềm tìn em đã từng dành cho anh. Đơn giản thế thôi. Để cảm thấy chúng ta có thể chân thành với nhau. Không lừa lọc. Để thấy mình không giống như họ, mình vẫn còn yêu nhau.

PAUL: Anh chẳng thấy gì hay ho về…

ALICE: (ngắt lời) Đi mà. Em xin anh như xin một ân huệ. Em xin anh như xin một bằng chứng của tình yêu.

(Một lúc).

PAUL: Thôi được (một lúc). Em thật sự muốn biết?

ALICE: Thật mà.

PAUL: Anh không thấy gì hay ho, nhưng vì em thật sự muốn biết, thì đây: chuyện đó đã có xảy ra với anh rồi. Một lần (một lúc). Em vừa lòng chưa?

(Một lúc lâu. Alice đầy vẻ tư lự).

ALICE: Chuyện xảy ra lâu chưa?

PAUL: Anh cũng chẳng biết nữa. Có một dạo.

(Ân hận vì đã thú tội).

ALICE: Chuyện xảy ra như thế nào?

PAUL: Alice….

ALICE: Kể cho em nghe đi.

PAUL: Chi vậy? Chuyện qua rồi.

ALICE: Kể đi.

PAUL: Em muốn anh nói thật thì anh nói rồi đó. Giờ mình đổi sang chuyện khác đi.

ALOCE: Kể đi mà. Không chuyển qua chuyện khác được. Em cần nghe anh giải thích.

PAUL: Giải thích về cái gì?

ALICE: Chuyện gì đã xảy ra. Nói đi.

PAUL: Anh quên hết rồi.

ALICE: Thôi đi. Ít nhất cũng cho em biết người đó là ai. Em có biết nhân vật đó không?

PAUL: Không.

(Im lặng).

ALICE: Paul…

PAUL: Gì?

ALICE: Tại sao anh không nói gì?

PAUL: Vì anh không có gì để nói.

ALICE: Nhưng anh thấy rõ là em bình tĩnh chứ? Anh không có gì phải ngại. Em có trách móc gì anh đâu? (một lúc). Rồi sao nữa?

PAUL: Một phụ nữ anh tình cờ chạm mặt. Vớ vẩn thôi. Chẳng có gì quan trọng.

ALICE: Khi nào?

PAUL: Chuyện xảy ra, anh cũng chẳng biết nữa…Hè năm trước. Chuyện chấm dứt mùa hè năm trước. Một buổi tối tự nhiên anh gặp cô ấy, và…Vậy đó. Thế thôi.

ALICE: “gặp cô ấy, vậy đó”?

PAUL: Thế đấy.

ALICE: Ý anh muốn nói tự nhiên anh thấy anh nằm trên giường của cô ấy?

PAUL: Alice, thôi đi…

ALICE: Sao lại thôi?

PAUL: Em đặt những câu hỏi như thế để làm gì?

ALICE: Để hiểu.

PAUL: Có chi đâu mà hiểu. Chuyện chẳng có nghĩa gì cả. Anh ngay lập tức nhận ra mình không phải loại đàn ông như thế. Vậy thôi. Anh yêu em mà. Em không biết anh yêu em nhiều đến đâu.

(Paul tiến gần đến Alice).

ALICE: Tránh xa tôi ra.

PAUL: Alice.…

ALICE: Chuyện kéo dài bao lâu hả?

PAUL: Anh đã nói là gần như chẳng có gì cả.

ALICE: Nói đi.…

PAUL: Anh không nhớ nữa.

ALICE: Khi anh đi Antibe trong tháng ba vừa rồi, nói là đi công việc đó, anh nhớ không? Mình đã cãi nhau vì tôi chắc là anh đang đi gặp ai đó…. Có phải con đó không? (một lúc, không thấy Paul chối). Chắc cú là con đó rồi.

PAUL: (lúng túng) Chuyện không đơn giản như thế….

ALICE: Sao chứ? Vậy là với con đó. Hồi tháng ba! Biết bao nhiêu tháng trôi qua không hử, từ hè đến tháng 3, vậy là kéo dài thêm gần 9 tháng nữa!!

PAUL: Em thấy chưa, nói ra chuyện này đâu phải là một ý hay. Em nổi điên rồi.

ALICE: Mà anh có hiểu anh đang nói gì với tôi không chứ? Hiểu không hả? Đâu có phải là chuyện bé tẹo. Đó là một cuộc sống kép.

PAUL: Không đúng.

ALICE: Chứ sao nữa. Anh lừa dối tôi trong nhiều tháng. Theo như tôi hiểu trong nhiều tháng anh đã ngủ với con đĩ đó!

PAUL: Alice…. (cô đi về phía phòng ngủ, Paul giữ cô lại một cách gượng gạo)…em làm gì vậy?

ALICE: Đừng chạm vào người tôi!

PAUL: Khoan đã….

ALICE: Tôi bỏ anh đây, Paul.

PAUL: Gì chứ?

ALICE: Tôi bỏ anh.

PAUL: Nhưng….

ALICE: Tránh đường cho tôi đi.

PAUL: Nghe anh nói đây…

ALICE: Tôi chẳng muốn nghe gì cả. Chúc ngủ ngon.

PAUL: Nhưng chính em đã nài nỉ anh …

ALICE: Tôi không muốn nói gì với anh, cũng chẳng muốn thấy mặt anh.

PAUL: Em làm gì vậy? (cô vào phòng đóng sầm cửa sau lưng) Alice? Mở cửa ra! Alice? Nghe anh nói đây! Chuyện này ngốc thật. Alice? Mở cửa! Em không thể làm vậy với anh… Alice… Em ép anh phải nói, rồi em… Alice! Phải chi em biết được anh yêu em đến đâu. Không có giây phút nào mà anh ngớt yêu em. Tại sao em lại xử sự cái kiểu như vậy? Làm ơn mở cửa đi, em yêu… một lúc. Nói một mình) À lạ là mình cảm thấy rất khoái khi đâm đầu vô cuộc cãi vã mắc dịch này. Mình cảm thấy khoái thật… (Im lặng một lúc. Paul tìm lời để nói) Alice…em yêu. Chắc em không tin những gì anh nói đâu hả?

(Bóng tối).

bài đã đăng của Florian Zeller


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)