Trang chính » Chuyên Đề, Kịch, Kịch đương đại Việt Nam & thế giới, Sáng Tác, Song ngữ Email bài này

Một Người tên là Bìm-Bịp / A man named Coucal

Tác giả Nguyễn Quỳnh chịu ảnh hưởng sâu đậm của văn hóa Tây phương từ khi còn nhỏ dù rất nghèo. Đọc Chateaubriand và Guy de Maupassant khi còn ở Trung học VN. Sau đó đọc Ibsen, Pinter, Ionesco, Tennessee Williams, Sartre, O’Neill, Lautréamont và đọc rất kỹ Othello của Shakespeare. Dĩ nhiên, những năm sau đọc Triết học của Nietzsche, Heidegger, Sartre, Wittgenstein, Husserl, Derrida và Spinoza. Sang Hoa-kỳ theo đuổi hai ngành chính là Triết học và Lịch sử Mỹ thuật. Dạy đại học 32 năm. Về hưu năm 2016. Trong sáng tạo tác giả coi trọng concept hơn nội dung. Mong rằng độc giả đón nhận “Một Người tên là Bìm-Bịp.” Cấu trúc và ý niệm của tác giả khác hẳn với ý niệm của những kịch tác gia kể trên. Và dĩ nhiên không Việt nam.” – Nguyễn Quỳnh.

Một Người tên là Bìm-Bịp

Kịch-ngắn một màn ba cảnh

October 2019

Nhân vật

Licking Klein/A/ Giáo sư

Alister Brass/Đạo diễn/Bác sĩ Y khoa/ Kịch tác gia

Mike Hardy/B/Nhà thơ/Chủ vườn Ươm cây

CẢNH MỘT

Trong tiệm bánh ở khách-sạn Marriott tại Mobile, Alabama, Alister và Licking là hai bạn, nâng ly cà-phê thân mật chúc nhau trong lúc đợi Mike. Alister liếc đọc laptop rồi nhìn Licking. Ngoài trời lạnh ướt. Xa xa mấy cột thang tầu móc hàng có dáng kiêu-sa như một kiểu chữ thảo, trên màn sương đục chính là cửa biển.

Alister: Hừ! Cậu lại có cái tên Tút Tút lạ đời?

Licking: Có lẽ không tên mới tốt.

Alister: (Đóng laptop) Licking Klein. Tớ không đùa đâu.

Licking: Bố mẹ tao ra khỏi Tallinn, Estonia chẳng có giấy tờ gì cả. Cùng may vào thời tiền-chiến ở Âu-Châu.

Alister: Hay thật! Tên là Tút Tút?

Licking: Tên con chó của mẹ tao. Nó là bạn tao khi tao còn nhỏ.

Alister: Mang cả con Tút Tút đến Dresden?

Licking: Không!

Alister: Sao vậy?

Licking: Một chuyện buồn.Nó bỏ cuộc.

Alister: (Nhìn ra ngoài) Hardy đến!

Licking: (Ngửng lên) Nhà thơ! Chủ vườn ươm cây cảnh. Ngoài kia mưa ra sao? Bưng cái gì thế hở nhà thơ ?

Mike: Ướt nhẹp. Trơn như mỡ! (Đưa cho Alister một chậu cây cảnh) Alister. Biếu cậu cây Quince. Ra phi-trường hôm nay?

Alister: Vâng! Cây quince có hoa. Cảm ơn bạn lắm!

Mike: Thấy quả quince chưa?

Alister: Tuyệt!

Licking: Đúng là loại đào thường thấy trong tranh Tầu.

Mike: Đào?

Alister: Cháu của thi bá Thomas Hardy mà không biết?

Mike: Minh đâu xứng đáng trong dòng họ Hardy.

Licking: Cà-phê của bạn đây! Alister lại vừa hỏi tên tớ đấy.

Mike: Bìm-bịp?

Alister: Cái gì?

Licking: Bìm-bịp là tên mẹ tao gọi tao. Một loại chim vớ-vẩn như gà rừng.

Mike: Tớ chưa bao giờ thấy bìm-bịp ở Anh.

Alister: Tớ cũng vậy. Chưa bao giờ thấy nó ở Úc, ngay cả vùng hoang-vu phía bắc.

Mike: Alister. Cậu có nghĩ Licking là Do-Thái không?

Alister: Có thể! Nhưng Licking Klein. Klein là nhỏ cũng được nhưng “Licking?” Lick là Liếm! Không! Không!

Licking: Một Đại-tá Tình-báo Hoa-kỳ đáng kính đã về hưu, gốc Do-thái bảo rằng tớ phải là Do-Thái. Sao được? Tớ đâu có khôn-ngoan.

Mike: Chẳng khôn cũng là giáo-sư!

Alister: Ừ. Bạn Klein phải có cái tên khác chứ. Sao lại là “Licking/Liếm?” Gọi nó là “Leading” đi. Đúng phải là Leading Klein. Thằng nhỏ đứng đầu.

Licking: Chúng ta sinh ra trong thế-gian nhiều vớ-vẩn. Brass là đồng thau. Hardy bền-bỉ lắm. Tớ là Licking Klein hay “Thằng nhỏ liếm! Cũng chẳng sao!

Alister: Thôi! Đọc kịch của tớ một lần nữa? Nên nhớ tớ ra khỏi cái vớ vẩn của the Big Sun và trở lại với Shakespeare.

Mike: Rồi! Rồi cha! Đạo-diễn đi.

CẢNH HAI

Đạo-diễn: (Bước vào) Này …Này! Cà chớn! Không diễu nữa! Dượt lại! Diễn-tả cái gì gọi là tính cách. Nên nhớ tất cả những gì của “Mùa Đông”. Rất giản-dị. Rất lạ lung!

A: Có mỗi chữ “Mùa Đông”? Mơ hồ qúa!

Đạo-diễn: Nặn ra! Phẹt ra! Làm như thể thai-nghén ra!

A: Muà đông đã bắt đầu. Thêm lửa.

B: Thêm củi … thêm củi …thêm cũi.

A: Nếu cha cứ đòi thêm củi thì cha lải nhải như “rock-and-roll”.

B: Như ông bà Martin và ông bà Smith trong vở kịch The Bald Sopano hay La Cantatrice Chauve của Ionesco. Họ cứ lải nhải những chuyện bất ngờ và hữu tình hợp lý. Còn ông Martin và bà Smith cứ dập dình ở phần kết-thúc!

A: Lải nhải và dập-dình như thế là ảo-tưởng hay là sự-thật?

B: Sự-thật của ảo-tưởng.

A: Gợi tới một thứ đam-mê điên-dại … như đám-đông điên-dại lúc tan sở.

B: Cái oằn oại nhấp nhô như mùa biển động.

A: Như bão táp bất chợt tàn phá!

B: Sự-kiện bất ngờ?

A: Đổ xuống nát giường!

B: Vì cứ liên-tiếp chập trùng?

Director: Liên-tiếp chập trùng? Cậu thích cái chập-chùng như trong tranh của bố Bruegel hay như tấm tranh cuối cùng của Yves Tanguy? A! Lạ thật! Sao tranh Tanguy chối bỏ cuộc-đời?

A: Cuộc đời phải tan nát chiếu chăn. Phải thế hay không?

Director: Khoan! Không phải thế tức là chìm đắm trong đam-mê khác.

A and B: Lăn đùng ngã ngửa!

Director: Như sóng dội mãi lên theo kiểu hai ông bà Smith và Martin,

B: Tan nát giường chiếu. Lăn đùng ngã ngửa. A! A! Có phải đây là mùa đông?

CẢNH BA

(Licking Klein đứng một mình và nói như đọc một điếu-văn)

Licking: Em yêu. Anh đang đứng bên cửa kính rất lớn tại khách-sạn Marriott. Bên anh có cái ghế bành. Nhưng anh không ngồi, để đứng đợi em! Dưới kia là Main Street của Mobile, ướt át vì hai hôm mưa phùn. Xa kia những cần trục móc hàng trông như những nét cọ trưù-tượng thô bạo nổi bật trên không-gian vịnh Mexico. Anh cũng thấy nhà trọ Milaga mà chúng mình định vào nhưng thích Marriott hơn. Kia là cao ốc kiểu Wedding Cake dựa trên Empire State Building, trừ cái vòm, như thể sống là cưỡng lại để bước lên. Và kia hai mái cong giống kiểu Deconstruction. Chúng ta vào tiệm bánh có loại chưng hạt điều với mật trong một cái chảo nhỏ như cái đĩa. Mùi bánh thơm ngon hết xẩy.

Em quên không cho anh địa-chỉ mới!

Có gì không em? Email anh gửi em bị trả lại!

Phải chăng em không bao giờ trở lại!

Hãy nhớ đến những gì em đã thấy ở những nơi em đã đi qua!

Hãy vuốt ve những tấm khăn hoài niệm

Đã trở thành sông núi xanh mơ

Chúng vẫn đợi em

Vì em mãi mãi là núi sông mơ mộng.

(Philý)

Em yêu! Anh bất ngờ gặp Anna hai tuần trước.

Ở đâu?

Ở trạm xe hoả tỉnh Alpine.

Trước tiệm Wendy. Với con gái nhỏ.

Cô ta gác một chân trên tảng đá hoa-cương,

Như trái tim hồng.

Vệt nắng tháng Mười Một vuốt trên bộ ngực căng phồng của Anna … cứ như là anh đã vuốt theo …

Và khắc theo nét uốn lượn của thân-thể cô ta. Ấy…cô ta cứ y như là nữ-thần, lôi-cuốn nơn cã ba nữ-thần trong tác-phẩm của Phidias trên điện Parthenon.

Nụ cười của cô ta thật quyến rũ, chỉ một ngày thôi cũng mãi mãi một ngày.

(Tỉnh táo)

Không, Không. Không. Đó chỉ là cuộc đời như bao nhiêu ngày trong cuộc đời em mà anh đang bắt đầu tìm lại.

Em yêu! Rất có thể anh là con Bìm-Bịp.

Không về Bìm-Bịp buồn chi,
Ra đồng chỉ thấy hoa Quỳ mãi rung.

Phải chi Bìm-Bịp bay đi với em?
Liệu Bìm-Bịp có biết bay không?

Alister: (Hối hả bước vào và dơ cao Laptop) Không! Tự-đîển nói Bìm-Bịp không bay! (Ra)

Mike: (Vào. Ngồi xuống ghế. Ung dung, nhìn khán gỉa. Tay cầm bút) Tất cả chỉ là bài thơ của tôi. Chữ-ký của tôi đây! (Vung tay phác họa). Đã hỗn-mang chưa? Đã phi-lý chưa?

Ánh đèn nhạt dần. Hình Bìm-Bịp chiếu lên.

MÀN

***

A man named Coucal

A short play of three scenes
October 2019

Personages

Licking Klein/A (Toot Toot, Coucal): Professor

Alister Brass/ Director: Medical Doctor/ Playwright

Mike Hardy/B: Poet/ Nursery owner

SCENE ONE

At Marriott’s bakery shop in Mobile, Alabama, Alister and Licking clink some cup of coffee, the toast of friendship in waiting for Mike. Alister glances at his open laptop, and then looks at Licking. Outside it is wet and chilly. The gangways lining up on the Waterfront look like some sort of alien calligraphy on a blank sheet that is but the misty bay.

Alister: How comes you got this name –Toot Toot?

Licking: Hm! Maybe I should not have a name.

Alister: (Closes his laptop) Licking. I am serious.

Licking: ( Expands his chest) My parents moved to America from Tallinn, Estonia without any proof of support. Luckily it’s antebellum… in Europe.

Alister: Amazing! But how you’re also called Toot Toot?

Licking: The name of my mom’s dog. My childhood friend.

Alister: Your family reached Dresden with Toot Toot?

Licking: Without Toot Toot.

Alister: How?

Licking: A sad story! He could not make it!

Alister: (Turns to outside) Here comes Hardy.

Licking: (Looks up) Hi! Mike Hardy! The wonderful nursery owner. How’s the rain outside – poet?

Mike: Dreary and slippery! (To Alister). I bring you a quince. You’re flying out today?

Alister: Indeed! I love quince with some flowers like this one. Thank you.

Mike: Can you see one fruit right here?

Alister: Good grace! I can.

Licking: It’s a genus of cherry, a popular subject of Chinese painting.

Mike: Is that so?

Alister: Your great grandfather, the magnificent Thomas Hardy knew it.

Mike: Well. Too bad! I’m insufficient carrying the name of Hardy.

Licking: Here is your coffee. Alister has just asked me about my name.

Mike: Coucal?

Alister: What?

Licking: (Pats on Alister’s shoulder) don’t be astonished! My other name. My mother used to call me coucal. I have never seen one.

Mike: I have never seen one, too in England’s country side.

Alister: Neither have I in Australia, even in the Outback!

Mike: (Turns to Alister) Do you think Licking might be a Jew?

Alister: Probably! Licking Klein. Klein? Yes! But Licking! Lick? No way! He cannot be “licking”.

Licking: A retired Colonel of the US’ Intelligence, a respected Jewish American said that I must be a Jew. How? I am not smart!

Mike: You’re a professor. Is that good enough?

Alister: Well. He should have a different first name, not “Licking”. How about Leading. Yes. Leading Klein.

Licking: We’re born to the world of a lot of nonsense. Aren’t we? Brass is anonymous to metal. Hardy is synthetical to something tough like nail! I’m Licking Klein. A little guy who licks. (Laughs out of the other side of his mouth)

Alister: Don’t feel bad. Let’s change the subject. It would be wise to pull one’s property from a promise land.

Mike: Right! (Looks at Alister) How about your play?

Alister: That’s why we’re here. That’s why I left the Big Sun and returned to Shakespeare. Let’s read the second draft of my play. (Light off)

SCENE TWO

Light on. Same setting

Director: (Enters) You …and you! SOB! No more in jest. Rehearse again! How could you perform the character of something like “winter”? Yes. Winter.

A: Too ambiguous!

Director: Your improvisation. Your invention. I want to see the quality that is incubational.

A: Ah I feel winter in the air. Make some fire.

B: More wood … More wood … More wood.

A: If you keep asking me for more burning logs you would make it sound like “rock-and-roll”.

B: Like the Martins and the Smiths in Ionesco’s play The Bald Professional or La Cantatrice chauve1. Especially Mr. Martin and Mrs. Smith keep repeating some words, some sounds … accelerating as though it is about some climax?

A: You think it’s an illusion or a reality?

B: A reality of illusion.

A: A hint on rough passion like that of uncontrolled cohort in rush hour.

B: The churning sounds of rough sea season.

A: The hurricane that comes all in a sudden and that’s devastating!

B: And what would you call that coincidence?

A: It crashes down and breaks the sofa!

B: Because of the multiplicity?

Director: The multiplicity either you prefer it as a tableau of Bruegel the Elder to that of the last work of Yves Tanguy … Ah! Tanguy’s work? How bizarre is it a landscape that denies any facts of life?

A: Facts of life should be like breaking the sofa! Don’t you ever deny it!

Director: Wait! To deny something means to reveal new ambition?

A and B: Rock-and-Roll!

Director: The unrelenting urchins like the wild Smiths and Martins.

B: They must break the sofa to end “rock and roll”. Ah! Ah! Is this winter?

SCENE THREE

Licking Klein stands by himself near an armchair, and makes an informal eulogy.

Licking: My darling. I am standing by the huge glass door of Marriott. Down there Mobile’s Main Street is drenched by endless drizzle for two days. I see the gangways like inconspicuous brush strokes against Mexican Gulf. I see Milaga Inn once we were about to check in but preferred Marriott across the street instead. Ha! The tower mimics the Wedding cake style of New York Empire State, except the dome, and some structures similar to Deconstruction architecture. We looked at them and we checked in a bakery shop. They roasted honey almonds in a little pan. Its sweet scent was irresistible.

You have never sent me your new address.

What’s wrong? My email to you is undeliverable,

Does this mean you will never return?

Think of many things you collected along way of your sojourns

Just simply caress soft mantle of anything that turns to

The evergreen mountains and the azure rivers.

They are still waiting for you!

Because forever you belong to them

(Absurd)

Darling! It happened that I saw Anna again about two weeks ago.

Where did I run into her?

At Alpine’s train station.

She was outside the Wendy with her little daughter.

She was standing with one foot on a granite boulder,

Pink like a heart.

The slanting sun ray of November contoured her ample bosom…with me. And it seemed with me the light was etching her curves that showed me how she might look like the Aphrodite … every inch, and so shadows the three Goddesses of Phidias on the Parthenon’s pediment!

How her sensuous smile was truly live and fascinating in the moment of today that was irreplaceable.

(conscious)

Yes! That’s life and so I am missing many times of today of your life.

Darling! Remember that I might be a coucal.

You do not return! How sad coucal coos

In open field sunflowers move!

So if coucal can fly in the wild with you,

Would you think if it can fly?

Alister: (Hurriedly enters and holds out his open laptop) No! The Dictionary says coucal cannot fly! (exeunt)/

Mike: (Enters and sits down in the arm chair, facing the audience, and with confidence he shows a pen in his hand) All this is a piece of my poem. About what? About multiplicity and absurdity of life. So here is my autograph. (He quickly makes a gesture for his signing.)

Light slowly dims to show picture of coucal on a large screen, and then

CURTAIN

1. Eugène Ionesco, La Cantatrice Chauve, 1954, Édition Gallimard, France. The English translation by Donald M. Allen, 1958 known as The Bald Soprano is in fact a touch of absurdity only mentioned once in the text without further elucidation.

_________________________

MỘT VÀI GHI NHẬN: Bản Anh-ngữ và Việt-ngữ tuy nội-dung giống nhau, nhưng có vài chi-tiết khác nhau vì lý-do suy-tư và ngôn-ngữ của mỗi nền văn-hóa. Cho nên, chúng đều là bản gốc. Bối-cảnh cũng như nhân-vật trong vở kịch này hoàn toàn ở Âu-châu và Hoa-kỳ. Sau đây là vài chi tiết:

1. Licking Klein: Họ Klein trong tiếng Đức có nghĩa là nhỏ bé. Một số người Do-Thái mang tên họ Klein.

2. Thomas Hardy là thi-bá xuất-chúng gốc Anh. Vở kịch The Dynasts của ông đã đưa ông lên ngang hàng với Shakespeare. Ông cũng là kiến-trúc sư đã đoạt giải nhất.

3. Cảnh Hai có mấy ý quan-trọng: (a) Bàn đến quan-niệm Language Game của Wittgenstein trong cuốn Philosophical Investigations, (b) Phê-bình Language Game của Wittgenstein bằng cách chỉ ra sự chập-chùng muôn mặt, chứ không giản-di như quan-niệm ngôn-ngữ lý-tưởng và phiến-diện trong Tractatus của Wittgenstein.

(c) Đoạn này cũng cho thấy rõ có những trường-hợp trùng-phức (tautology) hợp lý nếu đó là ý chính.

(d) Đoạn này cũng bàn tới tính ngẫu nhiên trong vở kịch La Cantatrice Chauve của Ionesco và sự dồn-dập của nó như hành động làm tình trong đîệu Rock and Roll, mà các nhà xã-hội học Hoa-kỳ đã ghi-nhận.

4. Độc-thoại trong cảnh ba nói về một phụ-nữ đã ra đi vĩnh-viễn trong niềm thương tiếc của người chồng nên ví mình như Hoa Quỳ hay Hướng dương. Tuy nhiên lại có chút phi-lý trong tâm-tư qua hình-ảnh Anna, vốn là sự-thật của con người.

5. Cảnh Ba qua lời Alister, cho thấy Licking Klein không còn hy vọng thấy lại người xưa. Câu nói của Mike Hardy cho thấy toàn bộ vở kịch nêu lên tính phi-lý (nghĩa là khó phân biệt được thực và ảo).

Có dịp độc giả nên tới New Orlean và Alabama, nhất là Mobile để thưởng thức không khí văn học ngay trong thiên nhiên.

Sau đây là vài dòng tóm tắt vở La Cantatrice Chauve của Ionesco và ví dụ tranh của Bruegel và Tanguy:

1. La Cantatrice Chauve

Được dựng trên sân khấu năm 1950, xuất bản thành sách 1954 (Gallimard), La Cantratice Chauve mở màn với ông bà Smith, ngồi đợi khách. Bà Smith nói về những chuyện ăn uống, ông Smith ngồi thản nhiên đọc báo và họ bất chợt nhận ra những gì trong qúa khứ ngẫu nhiên hiện ra và sống động như mới hôm qua. Ông bà Martin là khách dến muộn cả mắy tiếng. Trong khi ngồi đợi chủ nhà họ cùng nhắc lại thời-gian ngẫu nhiên họ gặp nhau, yêu nhau rồi lấy nhau, hổn hà hổn hển.

Ông đội cứu-hỏa đến, ngớ ngẩn hỏi xem nhà có cháy không. Thế là năm người nói chuyện tào lao. Họ nói tới chuyện lửa dĩ nhiên liên-quan đến chuyện cưú hỏa rồi cô ở tên là Mary xinh xắn kết luận bằng cách đọc một bài thơ kể ra toàn sự-kiện cháy. Cái gì cũng cháy nghe lạnh xương sống khiên ông bà Smith phải đẩy cô ấy ra ngoài. Thực ra cô Mary là người thông minh vì cô biết luận-lý Deductive không có khả năng trong cuộc đời.

Câu chuyện của năm người tiếp tục – đầu voi đuôi chuột – hay chỉ là một cách nói (c’est une façon de parler). Ngay cả ông đội cứu-hoả cũng rất phi lý về việc ông dám quả quyết đúng giờ phút một vụ hỏa hoạn sẽ xảy ra ở một nơi nhất định. Trước khi ra khỏi cửa ông quay lại nhắc đến cái tên La Cantatrice chauve, chả đâu vào đâu.

Bốn nguời còn lại nói đủ thứ không đầu đuôi. Họ bốc ra từ huyền-thoại và lịch sử mọi đầu đề vô căn cứ, ví dụ họ muốn cho Ulysses một cái tát rồi nhắc đến Khrishnamourti (theo nguyên-văn) thời thượng. Cứ thế họ nói như thông-thạo, y như tâm-lý quần chúng ngoài đời, liến thoắng đủ thứ, mà thực ra chẳng biết gì.

Trong khi sự kiện không rõ nhưng vai trò của ngôn-ngữ cứ dập dình hiện ra qua âm thanh dồn dập hơn là chữ nghĩa.

Giữa vở kịch ở Cảnh Bốn (bản tiếng Pháp), khi ông đội cứu hỏa còn có mặt bà Martin cám ơn ông ta đã bàn chuyện trong tinh-thần duy-lý của Descartes. “Grâce à vous, nous avons passé un vrais quart d’heure cartésien). Bà này mù tịt về Descartes. Song le, ý này nên để ở kết-luận vở kịch vì nó nêu lên nghịch lý với Descartes. Tức là vở kịch đụng tới phi-lý. Tuy nhiên trong cái Phi lý (Absurd) ấy rất có thể Ionesco muốn nói về triết lý hồ nghi của Descartes là mãi mãi hồ nghi, một điều rất nhiều người ngay trong Triết học hiểu sai.

Để hiểu Ionesco hơn cần nhiều thời gian và cần đọc những tác phẩm khác của ông như RhinocérosLa Leçon.

2.Yves Tanguy (1900 – 1955).

clip_image003

Yves Tanguy, Những Chập Chùng của Vòng Cung (The Multiplicity of the Arcs) (1954?)

Hình-ảnh chập chùng trong tranh Siêu thực của Tanguy không có trong thế gian của con người. Nó ở một hành tinh có ít nhất hai nguồn ánh sáng, tức hai mặt trời. Vì thế Tanguy hoàn toàn thuộc về thế giới của Tanguy. Ông không cho ai phỏng vấn và lúc nào cũng đọc Montaigne. Bức tranh The Multiplicity of the Arcs là tấm cuối cùng của Tanguy trước khi ông mất.

3.Bruegel the Elder (1525-1569)

Trong xã hội văn minh cũng như chưa tiến bộ con người diễn tả ý của mình qua hành động hay ngôn ngữ theo quy tắc và phương châm. Nhưng riêng phương châm không phân biệt được sự khôn ngoan và thiếu khôn ngoan, có ý thức hay vô ý thức của con người. Tranh của Bruegel the Elder trưng ra sự chập chùng như máy theo tập quán được trình bày bằng tranh rất phong-phú và vĩ-đại.

clip_image005

Bruegel the Elder, Phương châm trong văn hóa Hạ lan  (The Dutch Proverbs) (1559). Sơn dầu.

bài đã đăng của Nguyễn Quỳnh


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)