Trang chính » Chuyên Đề, Dịch Thuật, Kịch, Kịch đương đại Việt Nam & thế giới, Sáng Tác, Sang Việt ngữ Email bài này

Màn bạc, đời bạc


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 29.10.2019

 

Rạp Chiếu Bóng (The Flick) của Annie Baker khơi mở một thấu thị về những con người tự làm đảo lộn đời mình và đảo lộn cuộc đời những người họ quan tâm, rồi hoang mang và bất lực không tìm ra phương cách cứu vãn.

Trong rạp phim mang tên The Flick, Sam trong độ tuổi ba mươi, với vẻ nhẫn nại đàn anh hướng dẫn cho nhân viên mới Avery, 20 tuổi, da màu, vừa bỏ học đại học vì một bi kịch trong gia đình. Qua trò chuyện trong lúc hai người quét dọn và lau chùi phòng chiếu phim, Sam biết được Avery là một người mê phim cuồng nhiệt đến mức tin rằng điện ảnh kỹ thuật số không chỉ là một khái niệm mâu thuẫn phi lý mà còn là một tai hoạ về văn hoá. Một trong những lý do Avery đến xin làm việc ở rạp The Flick chính là vì rạp chiếu bóng tàn tạ này là một trong những rạp cuối cùng ở tiểu bang vẫn còn sử dụng máy chiếu phim nhựa 35mm.

Phụ trách máy chiếu, công việc lương cao nhất ở rạp phim, là nhiệm vụ của Rose. Giống như Sam và Avery, cô cũng là người bất mãn, không thích ứng được với hoàn cảnh. Nỗi bất mãn của cô thể hiện qua cách ăn mặc cố tình khác lạ với những quy ước truyền thống của nữ giới. Một trong những ác cảm nhỏ nhặt của Sam đối với Rose là việc cô được lên lương, được phụ trách máy chiếu trước Sam – công việc mà Sam cho rằng lẽ ra mình phải được giao phó từ lâu. Tệ hại hơn, Rose dường như hoàn toàn không chú ý tới tình cảm sâu nặng Sam dành cho cô, bất kể chuyện anh ta nghĩ rằng Rose là người đồng tính nữ (lesbian). Avery, người được Sam tin cậy thố lộ tâm tư, lại thấy mình bị lôi vào mối quan hệ xung khắc thầm kín giữa hai người kia khi Rose, trong một tối nán lại sau xuất phim cuối, đã táo bạo gạ tình với Avery. Cả ba nhân vật đều không nhận biết được những nỗi niềm riêng chất chứa trong từng người.

Không thể kháng cự lại xu hướng phim kỹ thuật số, chủ rạp The Flick bán rạp phim cho một hệ thống rạp hiện đại và không chiếu phim nhựa nữa. Avery nghỉ việc, ra đi cùng món quà là chiếc máy chiếu phim 35mm cũ bây giờ đã bị phế thải. Sam và Rose vẫn ở lại làm việc cho rạp phim mới. Một nhân viên lau dọn mới được tuyển để thay thế Avery.

Vở kịch đoạt giải Pulitzer 2014 của Annie Baker hầu như không hề có kịch tính thể hiện qua động tác. Hành động xuyên suốt vở kịch ba giờ này là những động tác quét nhà, xúc rác, lau nhà của Sam và Avery và cái bóng loay hoay trên buồng chiếu của Rose. Sức nặng của vở kịch nằm ở những câu thoại vụn vặt, rời rạc về nhiều chuyện cỏn con trên màn ảnh và trong đời sống. Và ở những khoảng ngừng lời, im lặng, ngắn dài có tính toán. Trong bóng tối và ánh sáng của phòng chiếu phim, ta thấy cả bối cảnh kinh tế-xã hội ảm đạm bên ngoài: màu da, giai cấp, giới tính, học vấn, việc làm, một thế giới không cao vọng nhưng lại mù mịt tương lai. Sự thắng thế của kỹ thuật số là biểu tượng cho việc đảo lộn những giá trị cũ mới khiến cho ngay cả những bộc lộ cảm xúc chân thành cũng có vẻ đáng ngờ, giả tạo.

Da Màu trích dịch giới thiệu một đoạn cao trào của vở kịch này qua cảnh cuối của màn một và ba cảnh đầu của màn hai.

2880
Louisa Krause trong vai Rose và Jaygann Ayeh trong vai Avery- Nhà hát kịch National Dorfman- Ảnh: Mark Douet


*****

 

RẠP CHIẾU BÓNG

 

 

 

MÀN MỘT

 

CẢNH TÁM

 

Đêm thứ Sáu. Bóng tối. Xuất chiếu chót đang kết thúc. Phim đang ở cuối phần danh sách những người tham gia. Một ánh loé xanh lục. Một ánh loé trắng. Rồi đèn tự động bật lên. Chúng ta thấy Rose trong buồng máy chiếu.

Vài giây sau Avery đi vào, kéo theo cây lau nhà và xô nước màu vàng.

Anh bắt đầu lau sàn.

Anh bắt đầu từ phía hàng ghế của mình và lau. Anh bắt gặp một túi bắp rang lớn và ném đi. Anh lau dọn tiếp.

Anh liếc nhìn lên buồng máy chiếu. Rose đang di chuyển quanh buồng, làm gì đó. Cô nhìn thấy anh và giơ nắm tay lên xuống trong không khí ra dấu “chúng ta sẽ vui chơi.” Avery gượng cười.

Anh chuyển sang phía hàng ghế bên kia phòng xem phim và bắt đầu lau dọn.

Rose gõ vào ô cửa kính buồng máy chiếu và giơ lên một đĩa CD, cặp chân mày nhúc nhích. Avery nhún vai và lắc đầu, giống như, “cô đang nói gì thế?”

Trong buồng máy chiếu (có thể chúng ta không nhìn thấy được), Rose nhét đĩa CD vào dàn âm thanh.

Một bài hip-hop kinh điển của thập niên trước bật phát lên ầm ầm trong rạp. Có thể là bài “I Just Wanna Love U” của Jay-Z. Avery giật mình. Anh cố tiếp tục lau dọn. Anh không biết chắc chuyện gì sẽ xảy ra.

Rose rời khỏi buồng máy chiếu, và mười giây sau đá bật cửa đi vào, nhảy múa theo điệu nhạc.

 

ROSE: Vũ hội bắt đầu!

Avery bật cười với vẻ lo ngại.

Rose nhảy múa dọc theo lối đi giữa hai hàng ghế. Avery gật gù, cố tỏ vẻ khích lệ.

 

ROSE: Nhảy đi!

Avery lắc đầu từ chối, vẫn gật gù khích lệ.

Rose trợn mắt, thất vọng, nhưng sau đó tiếp tục nhảy múa ngẫu hứng hết sức tài tình trên lối đi và có thể là cả trong vài dãy ghế. Cô thật sự man dại, kỳ quái và không kiềm chế. Điệu múa này gần như buông thả cảm xúc. Có thể là điệu múa mỗi đêm mỗi khác. Có thể cô kết hợp mấy động tác từ các lớp múa bhangra và/hoặc hip-hop và/hoặc Tây Phi Châu trong quá khứ. Điệu múa kéo dài chừng hai phút. Avery đứng trong hàng ghế của anh, đầu vẫn gật gù theo nhịp nhạc suốt thời gian đó.

Cuối cùng Rose mệt nhoài ngừng nhảy múa. Bài nhạc vẫn phát ầm ầm.

 

ROSE: MỆT QUÁ!

Cô chạy ra khỏi phòng xem phim và đi lên bồng máy chiếu, tắt nhạc. Rồi cô đi xuống và lại trở vào phòng xem phim.

 

… Nhưng mà đã!

AVERY: Đã thật đó.

ROSE: Phải. Cũng xong rồi. Bây giờ tôi thấy mình như con khùng.

AVERY: Không, không đâu. Rất tiếc là tôi coi bộ không… Rất tiếc là tôi coi bộ không tham gia được.

Một lúc im lặng không tự nhiên.

ROSE: Thế anh muốn làm gì chứ?

AVERY: Ồ, À. Ta xem phim đi? Hay là…

ROSE: Có muốn phê thuốc không?

AVERY: À… không. Cám ơn.

ROSE: Chắc chứ?

AVERY: Chắc.

ROSE: Đáng nể đấy.

AVERY: Không. Không đáng nể đâu. Tôi thích ngồi một góc và không muốn nói chuyện với ai cả.

(ngừng một chút)

 

Lần cuối cùng tôi phê thuốc là cuối năm nhất đại học ở một buổi tiệc coi bộ lớn lắm nghe, rồi tôi tìm được bộ truyện tranh của thằng bạn rồi tôi cứ ngồi trong buồng để đồ của nó mà xem cả đêm, và nếu có ai định bắt chuyện với tôi thì tôi cứ như: MẶC KỆ MẸ TAO!

ROSE: Anh học ở Clark, phải không?

AVERY: Phải. Ồ, Tôi mới tạm nghỉ học kỳ vừa rồi. Nhưng đúng đó.

 

ROSE: Trường đó đắt tiền lắm.

AVERY: Thực ra là tôi học không mất tiền.

ROSE: Vậy sao?

AVERY: Bố tôi dạy ở đó. Ổng là trưởng khoa, cho nên…

ROSE: Bố anh dạy môn gì?

AVERY: Ờ. Ngôn ngữ học… Ký hiệu học…

ROSE: Môn gì mà lạ hoắc.

AVERY: (bật cười gượng) Đúng vậy.

ROSE: Còn tôi hồi trước học ở Fitchburg State.

AVERY: Hay đấy. Hay đấy.

ROSE: Anh vẫn sống với cha mẹ à?

AVERY: À. Ừ. Trong lúc này khi tôi tạm nghỉ học ở Clark, nhưng khi đi học lại thì tôi sẽ…

ROSE: Tôi không có ý đánh giá anh. Tôi vẫn sống ở nhà cha mẹ cho đến hăm hai tuổi.

(Ngừng lời)

 

Sam vẫn còn ở chung với cha mẹ.

AVERY: Vậy sao?

ROSE: Phải.

AVERY: Ra thế.

ROSE: Khi anh ta bắt đầu làm việc ở đây, anh ta có một cô bồ coi bộ xỏ mũi anh ta dữ quá và hình như là anh ta sống chung với cô bồ đó ở Athol hay đâu đó? Cô ả thường hay ló mặt tới đây và cứ nhìn tôi hằm hằm như đồ điên. Anh biết mà, kiểu nhìn của mấy mụ đàn bà luôn cứ ra vẻ: “mày định cướp bồ của tao hả?!”

Rồi sau đó họ bỏ nhau… Tôi nghĩ là anh ta bỏ cô ả thì phải? …. Rồi anh ta dọn về ở với cha mẹ. Anh ta sống trên gác xép hay gì đó.

AVERY: Ừ. Tôi chắc là anh ta coi bộ… anh ta không kể gì nhiều với tôi. Anh ta hình như khá kín đáo.

ROSE: Đúng đó. Anh ta thật khó hiểu.

AVERY: Ý tôi là tôi mến anh ta lắm.

ROSE: Ừ. Tôi cũng định nói là tôi cũng thế.

Ngừng lời.

.

AVERY: Cô có biết là anh của anh ta bị đần độn không?

ROSE: SAO?!!

AVERY: Đúng vậy. Ồ. Lẽ ra tôi không nên nói chuyện đó với cô.

ROSE: THẬT THẾ À?

AVERY: Ý tôi là chuyện đó không có gì quan trọng.

ROSE: Tôi đâu có biết đâu.

Ngừng lời.

 

ROSE: Đần độn tới mức độ nào?

AVERY: Tôi không biết. Ý tôi là, tôi nghĩ anh của anh ta chỉ ờ… (ngập ngừng) Tôi nghĩ chỉ là đần độn thôi.

Ngừng lời.

 

ROSE: Bạn trai của của tôi có người chị em họ bị chứng Down và cô ta lúc nào cũng thích vạch vú ra khoe mọi người.

Như có lần vào một mùa hè tôi tôi đến dự buổi xum họp gia đình họ và cô ta vạch vú ra khoe tôi đâu cỡ mười bảy lần.

Còn tôi thì cứ kiểu như: “Hay lắm, Ruth, cảm ơn” và tôi cứ cố không nhìn vào hai đầu vú kỳ cục của cô ta.

Im lặng lâu. Trong lúc đó Avery tính toán thầm trong đầu.

 

AVERY: Bạn trai cũ?

ROSE: Phải.

AVERY: Ồ. Không hiểu sao tôi ờ…

Ngừng lời.

 

AVERY: Chắc có ai đã nói với tôi là cô, ờ… Chắc có ai đã nói với tôi là cô đồng tính.

ROSE: Ồ. Không phải. Ý tôi là dù gì thì tôi cũng có mấy lần cặp với mấy cô gái. Nhưng không phải.

Im lặng khác thường rất lâu

 

ROSE: Có muốn xem phim không?

AVERY: (nhẹ nhõm) Có chứ! Có. Phải xem chứ. Ờ, mà này. Cô chỉ cho tôi xem cách chạy máy chiếu được không?

ROSE: Chỉ là cái máy chiếu phim ba mươi lăm li cổ lỗ sỉ thôi mà.

AVERY: Không, không… Tôi cứ như… đó là lý do tôi muốn làm ở đây. Đây là một trong những rạp duy nhất còn lại ở Worcester County vẫn còn dùng máy đó… phải. Tôi mê phim nhựa như bị ma ám, và cứ thích loại xưa…. Thật sự tôi đã không chịu làm ở bất kỳ rạp nào dùng máy chiếu kỹ thuật số.

ROSE: Nhưng tất cả rồi sẽ theo kỹ thuật số hết. chừng sáu tháng nữa thôi. Nói thật đó. Steve là đồ ngu. Nếu ông ta không đi theo kỹ thuật số hoặc là bán chỗ này đi thì sang năm nó sẽ dẹp tiệm.

AVERY: Phải, tôi cứ như… tôi nghĩ là tôi không đồng ý. Hay cứ như là tôi thấy chuyện này đúng là vô đạo đức.

ROSE: Chuyện gì?

AVERY: Chuyện chiếu những bộ phim nhựa bằng máy chiếu kỹ thuật số.

ROSE: Tôi không biết.

(ngừng một lúc ngắn)

Ý tôi là, tôi nghĩ riêng tôi thì coi bộ… coi bộ ngoài việc làm này ra thì tôi chẳng bao giờ đi xem phim.

(ngừng một lúc ngắn)

Tôi gần như chán phim rồi.

(ngừng một lúc ngắn)

Tôi ngày xưa từng mê phim lắm đó nhưng bây giờ thì chán rồi.

Nghe thế Avery thật sự thất vọng.

ROSE: Anh mê phim nhựa lắm phải không?

AVERY: Phải. ý tôi là. Chúng gần như cuộc sống của tôi vậy đó.

ROSE: Ờ

(Ngừng một lúc ngắn)

ROSE: Này, tôi sẽ chỉ anh cách chiếu phim. Anh có thể làm thế tôi khi tôi bệnh hay có chuyện gì và rồi cuối cùng Steve sẽ cho anh lên làm nhân viên buồng chiếu.

AVERY: Thật không?

ROSE: Thật. Chắc chắn mà. Sam cứ quấy rầy tôi mãi đòi tôi chỉ cách dùng máy chiếu nhưng tôi nghĩ chỉ cho anh sẽ hay hơn vì anh mê cuồng phim nhựa.

Rose bắt đầu đi ngược lên lối đi. Avery nán lại, nghĩ đến Sam với vẻ có lỗi. Cô gái ngoái lại.

 

ROSE: Đi thôi!

Anh đi theo. Hai người rời khỏi phòng xem phim, biến mất chừng mười lăm giây, rồi lại hiện ra ở cửa sổ buồng chiếu phim. Họ di chuyển chung quanh, rồi biến mất, rồi lại xuất hiện với một cuộn phim nhựa to tướng.

Qua cửa số đó, chúng ta theo dõi Rose dạy Avery cách lắp phim vào máy chiếu. Cũng có thể anh ta tự lắp phim trong lúc cô gái quan sát và hướng dẫn. Anh ta mỉm cười. Họ đã lắp phim xong. Họ bật máy chiếu lên. Một bộ phim bắt đầu; chúng ta thấy ánh sáng xanh lục, rồi bóng tối, rồi trường đoạn giới thiệu phim, tiếng nhạc. Đó là khúc nhạc mở đầu dài sáu phút của phim The Wild Bunch.

Avery xem phần mở đầu bộ phim, gương mặt gần như tì sát vào ô cửa kính buồng chiếu, và rồi anh và Rose đi ra, rồi lại trở vào qua cánh cửa phòng xem phim.

Avery không rời mắt khỏi màn ảnh trong lúc anh đi dọc theo lối đi. Anh tìm hàng ghế thứ ba, bên trái sân khấu, và ngồi ở ghế chính giữa.

Rose đi theo và ngồi kế bên anh.

Họ xem phim chừng bốn mươi lăm giây.

Rồi Rose quay mặt lại rất chậm, nhìn Avery. Anh biết nhưng cứ tiếp tục theo dõi trên màn ảnh, cố tỏ ra thờ ơ. Rose cứ nhìn Avery. Avery cứ nhìn màn ảnh. Sau một lúc, Rose chồm qua hôn vào cổ Avery.

Avery tê cứng người, vẫn cứ xem phim. Anh không nhích ra xa. Rose cứ tiếp tục hôn cổ Avery, định ghé miệng nhắm nhá vành tai anh nhưng rồi lại thôi, và lại nhìn ngắm anh.

Aery cứ xem phim.

Rose đưa ngón trỏ vẽ những sọc nhỏ và vòng tròn trên cổ Avery. Rồi cô lướt ngón tay theo một đường thẳng dọc xuống áo Avery (hoặc có thể cô sẽ ngừng lại để vẽ những vòng tròn nhỏ quanh hai đầu vú anh). Sau đó bàn tay cô biến mất khỏi tầm nhìn của chúng ta.

Avery vẫn cứ xem phim.

Rose mở khoá kéo nơi cửa quần Avery và bắt đầu vuốt ve anh. Avery để cô vuốt ve và không rời mắt khỏi màn ảnh.

Việc này kéo dài khoảng một phút nhưng rõ ràng có điều gì đó bất ổn và cuối cùng Rose từ từ rút tay về và, xấu hổ, quay lại màn ảnh xem phim.

Avery cứ tiếp tục xem phim. Có thể anh ta chực khóc. Anh không khóc. Cuối cùng Rose đứng dậy, đi ngược lên lối đi (Avery không ngoái lại nhìn), và mười giây sau chúng ta thấy cô gái trong buồng chiếu. Cô tắt máy chiếu và đèn trong phòng xem phim tự động bật sáng. Như bừng tỉnh cơn mê, Avery chồm tới, hai khuỷu tay chống trên đầu gối, và che mặt trong xấu hổ.

Anh cứ ngồi yên như thế trong lúc Rose lại đi xuống cầu thang, đi xuống lối đi trong phòng xem phim, và ngồi ở hàng ghế bên kia, ghế ngay sát lối đi.

Im lặng kéo dài.

 

ROSE: Xin lỗi.

AVERY: Không. Tôi xin lỗi cô.

Ngừng lời một lúc.

.

AVERY: Trời ơi. Tôi muốn tự tử chết cho rồi.

ROSE: Trời. Cảm ơn anh.

Avery buông tay không che mặt nữa và nhìn Rose. Một lúc im lặng kéo dài nữa.

 

ROSE: Tôi ờ… Phải. Trời ơi. chúng ta quên chuyện vừa rồi đi nhé?

Tạm ngưng.

 

ROSE: Tôi có cảm tưởng như mình đã lạm dụng anh hay sao đó.

AVERY: Cô không lạm dụng tôi đâu.

ROSE: Phải. Tôi khùng rồi.

(ngừng lời một chút)

 

Nói thật tình, tôi không hiểu sao tôi lại làm thế chứ. Tôi không hề cố tình như vậy. Xin thề với anh.

(ngừng lời một chút)

Tôi bị bất bình thường sao đó.

AVERY: Không, tôi mới có chuyện bất bình thường.

Im lặng kéo dài.

 

ROSE: Ồ, chẳng lẽ ta cứ ngồi đây mà im lặng bối rối với nhau sao? Bởi vì nếu thế thì tôi thà…

AVERY: Không sao đâu. Tôi từng gặp như vậy rồi. Trước kia.

Ngừng lời.

.

AVERY: Cho nên xin cô đừng… xin cô đừng nghĩ gì, như là…

ROSE: Ừ, nhưng anh không hề tỏ ý gì cả mà tôi lại cứ tự tiện bất chấp.

Ngừng lời khá lâu.

.

ROSE: …. Vậy thì anh, coi như là…

AVERY: Đúng là tôi đang gặp lúc khó khăn. Thỉnh thoảng là vậy. Cứ như những lúc đó… đầu óc tôi trống rỗng hết và tôi cứ như… Tôi luôn chỉ nghĩ là: mình nên xem phim thì hơn.

Hai khuỷu tay anh lại chống lên đầu gối và hai bàn tay lại đưa lên che kín mặt.

ROSE: Không sao đâu, Avery.

Cô băng qua lối đi và đến ngồi cạnh Avery như trước.

 

ROSE: Thế anh nghĩ gì khi anh, ờ, cứ như khi anh… tưởng tượng chuyện đó?

Không có trả lời. Sau một lúc im lặng:

 

ROSE: Có khi nào anh nghĩ về… đám con trai?

AVERY: Thật tình tôi không muốn trả lời những câu hỏi này.

ROSE: Không sao. Không sao đâu.

Hai bàn tay anh vẫn che kín mặt. Rose ngả lưng ra ghế, lúc này gần như đã an lòng, và gác hai bàn chân lên lưng ghế phía trước.

 

ROSE: Chà, tôi cũng chán thấy mồ.

AVERY: (tiếng nghèn nghẹn) Gì?

Ngừng lời.

ROSE: Tôi không thể gắn bó với ai lâu hơn bốn tháng.

AVERY: … Ờ.

ROSE: Ban đầu tôi cứ tưởng mình… tưởng mình, ờ, là đứa cuồng dâm. Tôi coi bộ chỉ muốn làm tình mọi lúc. Như là tám, chín lần một ngày.

AVERY: Chà chà.

ROSE: Và rồi tự nhiên chuyện đó biến mất và tôi cứ trơ trơ ra như khúc gỗ thế này. Và sau đó tôi cứ như giả đò ham thích cho đến khi chúng tôi chia tay.

AVERY: Ờ.

Im lặng kéo dài.

.

ROSE: Có chuyện có kỳ cục hơn kia, anh biết không?

AVERY: Chuyện gì.

ROSE: Khi tưởng tượng tôi coi bộ cứ nghĩ về chính tôi.

Im lặng một chút.

.

AVERY: Thật không?

ROSE: Thật. Cứ như mọi ai khác đều mờ nhoè hết, trừ tôi ra. Tôi thấy tôi rõ mồn một. Và tôi trông thật tuyệt vời. Còn mọi người thì cứ như: trời đất ơi, cô gái ấy sao mà tuyệt quá.

Ngừng lời.

 

ROSE: Thật đáng xấu hổ.

AVERY: Tôi không thấy chuyện đó có gì xấu hổ cả.

Im lặng. Cả hai bây giờ ngả lưng ra ghế, hướng mặt về màn ảnh trống trơn, bình yên, hai cánh tay chạm nhau.

 

AVERY: Chúng ta có thể ngồi ở đây thêm một chút được không?

ROSE: Được chứ. Được. Được. Tất nhiên rồi.

Sự im lặng dễ chịu kéo dài hơn.

AVERY: Hôm nay là đúng một năm ngày tôi định tự tử đó.

Sau một lúc ngập ngừng:

ROSE: Thật sao?

AVERY: Ừ, thật.

Ngừng lời.

 

ROSE: Lúc đó anh đã làm gì?

AVERY: Tôi nuốt một nắm đinh ghim.

ROSE: Trời đất ơi.

Ngừng lời.

 

Chết đâu có dễ?

AVERY: Chà. (ngập ngừng) Lúc đó tôi không cố ý làm thế. (ngập ngừng) Ngày hôm đó kỳ cục làm sao.

Ngừng lời kéo dài.

 

ROSE: Ờ. Tôi đã từng buồn rất là buồn, buồn khinh khủng, nhưng chưa bao giờ tôi muốn tự tử cả. Cứ như tôi không nghĩ tới chuyện đó. Tôi không nghĩ đến chuyện tự tử. Cứ toàn những chuyện như là: mi có tò mò về những gì sẽ xảy ra cho mi không? Trong tương lai? Tôi đúng là rất tò mò về tương lai của mình.

AVERY: Ừ. Cô có lẽ không bao giờ…

Anh quyết định không nói ra hết..

AVERY: … Cô có biết chuyện gì mà tôi không hiểu nổi không?

ROSE: Chuyện gì?

AVERY: Chứng cuồng ăn vô độ.

ROSE: Trời đất! Tôi biết chuyện đó, phải đó!

AVERY: Nôn oẹ ra thật kinh khủng.

ROSE: Tôi biết!! Giống như… giống như…

AVERY: Coi bộ đó là cảm giác tệ hại nhất đời. Giống như sa xuống địa ngục.

ROSE: Tôi biết! Ờ, cứ như mình tự nguyện muốn… cứ như nếu mình biếng ăn thì sẽ bị rối loạn thói quen ăn uống vậy.

Ngừng lời.

 

ROSE: Nói chuyện này thật kinh khủng.

Ngừng lời.

 

AVERY: Khi làm ở đây đến ngày thứ hai tôi suýt nữa đã bỏ việc luôn rồi.

ROSE: Tại sao?

AVERY: Tôi cứ như… Tôi không ra khỏi giường nổi. Ngày đầu tiên thì cứ thật là lúng túng và tôi chẳng nhớ được gì và tôi cứ như… Tôi không biết cầm cây chổi lau nhà bằng cách nào….

Cô gái bật cười.

 

AVERY: … Tôi nói thật. Và rồi qua hôm sau tôi thức dậy và cứ như mất hết tinh thần. Tôi cứ như: Mình chẳng làm được việc gì. Tôi quá mức thất vọng. Và tôi không ra khỏi giường, cứ nằm đó đắp chăn nhìn đăm đăm lên trần nhà và rồi lại đến bốn giờ chiều, tôi cứ nhìn những chữ số trên mặt đồng hồ báo thức, và tôi cứ như, ờ, giờ này lẽ ta mình phải có mặt ở rạp The Flick, nhưng tôi thậm chí không thể buộc mình phải gọi điện tới đó báo nghỉ ốm. Và rồi tới 4 giờ 5, rồi tới 4 giờ 10, và mà tôi vẫn cứ như thế, mình đã mất việc làm đầu tiên rồi, mình bỏ việc rồi. Và rồi… thật kỳ cục… thậm chí tôi cũng không hề quyết định… nhưng cứ như – ý nghĩ thứ hai của tôi là… mình bỏ việc luôn – thân xác tôi bắt đầu cử động và tôi cứ như hất chăn ra rồi đứng dậy rồi đón xe buýt rồi đi vào đây và nói dối với Sam một lý do về chuyện đi trễ và thế đấy.

Ngừng lời khá lâu.

 

ROSE: Thế tại sao anh chán chường?

AVERY: Cô hỏi nghiêm túc đấy chứ?

ROSE: Phải.

AVERY: Ờ. Vì mọi chuyện đều kinh khủng phải không? Và buồn nữa?

(ngập ngừng)

 

Và câu trả lời cho mọi tình huống kinh khủng dường như cứ là, Hãy Là Chính Mình, nhưng tôi chẳng hiểu câu đó có ý nghĩa đếch gì. Ai là Chính Mình chứ? Rõ ràng là có một con người hay ho đáng nể nằm sâu trong tôi hay là sao? Tôi không hề biết kẻ đó là ai. Tôi lúc nào cũng chỉ giả vờ tỏ ra mình là kẻ đó. Và tôi thấy hình như ai ai cũng đang giả vờ như thế.

Cứ như ai cũng đang diễn xuất một kiểu mẫu rập khuôn nào đó như là… như là… chính xác là… kẻ mà cô nghĩ là đích thực họ.

Và tôi có một người bạn, bạn duy nhất, ở Clark, anh chàng này người Bangladesh hết sức mê điêu khắc, rồi sau đó anh ta chuyển sang trường mỹ thuật Rhode Island vào cuối năm nhất.

 

Sau một thoáng ngập ngừng:

 

AVERY: Còn mẹ tôi thì… Thực sự không hề quan tâm.

Ngừng lời kéo dài.

 

ROSE: Anh có nghĩ tôi là dạng rập khuôn không?

AVERY: Theo kiểu gì…

ROSE: Kiểu gì cũng được. Kiểu như tôi là tôi.

AVERY: … Có.

ROSE: Anh có nghĩ thế à?

AVERY: Có.

Ngừng lời.

 

ROSE: Tôi chắc là anh đúng đó.

Ngừng lời.

 

ROSE: Chán thế đấy.

Ngừng lời.

.

ROSE: Mà này. Lúc nãy anh có giả vờ không? Mới vừa rồi?

AVERY: Lúc nào?

ROSE: Lúc anh cứ như… lúc anh nói cả tràng chuyện ai cũng giả vờ cả. vậy lúc đó anh có giả vờ không?

AVERY: Ý tôi là vừa có vừa không. Thật khó biết lắm, tôi chắc thế.

ROSE: Phải.

Họ nhìn lên màn ảnh trống trơn và tựa đầu gối lên lưng ghế phía trước. Có thể là Rose ngả đầu lên vai Avery. Tắt đèn.

Nhạc chơi bài “Le Tourbillon” với giọng hát của Jeanne Moreau.

 



 

MÀN HAI

 

CẢNH MỘT

 

Ba ngày sau, Sam và Avery, mỗi người ở bên dãy ghế của mình, đang quét dọn. Sam đang kể nửa chừng một câu chuyện có vẻ hết sức kịch tính.

 

SAM: …. thế là hôm sau tất cả bọn tao đi xem phim. Ý tao là không có anh tao và bạn gái của ảnh. Vợ ảnh. Bọn tao đến một cụm rạp chiếu lớn như thế này này ở ngoài Bridgeport.

AVERY: Phim gì?

SAM: Phim mới của Daniel Craig đóng… phim “State of…” gì đó.

AVERY: Phim hay không?

SAM: Coi được. Coi được. Đằng nào thì trên đường đến đó tao đã ghé vào cái quán Mexico bán đồ ăn mang đi mà tao đã đọc được trên mạng. Coi bộ đó là chỗ bán bánh tamale nổi tiếng nhất Bridgeport. Và rồi…

Tao mang mớ bánh tamale vào rạp phim.

AVERY: Anh đâu có thích người ta…

SAM: Tao biết. Tao biết. Đây là vấn đề của… tao biết. Nhưng bọn tao lúc đó đang gấp quá và tao không muốn ăn trong xe của cô tao vì bả có chiếc xe Passt mới tinh mới cứng mà bả phát cuồng vì nó còn tao thì muốn là, chú mày biết mà, chú mày biết mà, tao muốn đổ mấy chén nước xốt xanh đỏ lên bánh tamale mà ăn, đại loại vậy đó. Cho nên tao quyết định mang theo túi bánh tamale vào rạp phim. Nhưng rồi bọn tao không tìm được bãi đậu xe và biết chắc sẽ trễ giờ vì người ta sắp hàng mua vé dài kinh khiếp. Và thực tế là đến nửa chừng phần chiếu dạo các phim mới thì bọn tao mới ngồi vào chỗ được. Ngồi xuống xong là tao mở cái hộp xốp ra và ăn mấy miếng tamale rất ngon trước khi phim chính bắt đầu. Nhưng sau đó thì tao cất đi. Vì tao, chú mày biết mà, tao cũng như ai phản đối chuyện vò túi nhựa sột soạt và bóp hộp xốp rột roạt trong lúc chiếu phim. Cho nên tao cất bánh tamale lại vào túi nhựa và đặt cái túi đó xuống sàn.

Và rồi phim chiếu đâu chừng năm phút thì có một mụ ở đâu không biết lạch bạch đi trên lối đi giữa rạp. Kể ra thì nghe quá đáng nhưng mụ này, ờ,… mụ này đúng là hôi quá là hôi. Như những người hôi nhất tao từng gặp…, ừ, hôi lắm. Nhưng coi bộ mụ không phải dân vô gia cư hay loại như thế, không hôi như dân vô gia cư, nó giống như… giống như kiểu… kiểu hôi giống phó-mát nặng mùi sao đó?

AVERY: Ối trời. Được rồi, Tôi hiểu rồi.

SAM: Và mụ đó ngồi ngay ghế trước mặt bọn tao. Và tao thì… tao thì lại hết sức nhạy cảm với mùi người. Lúc tao còn nhỏ bố tao có ông bạn bị chứng thở hôi và tao hồi đó không thể ở chung một phòng với ông ta.

AVERY: Khoan đã. Anh có thấy… Anh có thấy tôi hôi bao giờ không?

SAM: Tao chưa bao giờ thấy chú mày hôi cả.

AVERY: Thật không?

SAM: Thật mà. ý tao là có mấy lần tao ngửi thấy mày xài dầu gội đầu gì đó thơm lắm, nhưng chỉ vậy thôi.

AVERY: Được rồi.

SAM: Đằng nào thì bà kia cũng ngồi ngay trước mặt bọn tao và cái mùi hôi của mụ cứ bay về phía tao từng đợt, từng đợt làm tao không tập trung xem phim được nữa, và tao bắt đầu phát khùng lên. Rồi mẹ tao với tao thầm thì về chuyện này và rồi tao thuyết phục bố tao với cô tao và mấy anh em họ là phải đổi chỗ ngồi khác. Thế là cả bọn tao đứng lên như một đám khùng và lui lại năm hàng ghế.

AVERY: Anh có mang theo túi bánh tamale không?

SAM: Đó đó… không. Tao không mang theo. Vấn đề là tao mất hứng vì không thể tập trung xem Daniel Craig và phải tránh xa mụ kia nên tao quên mất tiêu vụ bánh tamale. Rồi sau đó bọn tao xem tới hết phim rồi tới danh sách người tham gia làm phim đang chạy lên. Rồi bọn tao thu nhặt đồ đạc và chuẩn bị đi thì tao thấy mấy bà trung niên kia ở cách năm hàng ghế trước, không phải mụ hôi hám đâu, mấy bà này ngay từ đầu đã ngồi bên trái bọn tao, và họ cũng chuẩn bị đi về.

Rồi họ bắt đầu ra lối đi thì có một bà nói, “Linda, cái này của chị phải không?” Và người kia nói, “Không phải, có phải của chị không, Trish?” Và Trish hay ai đó lại nói, “Không phải, tôi chẳng mang theo gì cả.” Tao nhìn theo và thấy họ đang cầm cái túi bánh tamale của tao.

Rồi tao nhận ra: Tao là cái thứ chó chết.

Tao là thằng chó chết đã mang vào rạp phim thứ đồ ăn dân tộc quái quỷ ở đâu đó rồi quên luôn và bỏ lại trong rạp! Tao lại là ác mộng tồi tệ nhất của chính tao! Thế là tao ngồi đó như tê liệt, nhìn mấy bà kia hỏi nhau, phải của chị không? phải của chị không? Và tao sợ quá đâu dám nói gì, và rồi cuối cùng Linda hay ai đó trong đám kia cầm đại cái túi ấy đi và cả đám họ cùng nhau đi ngược lên lối đi và khi ra tới cửa thì họ quẳng vào thùng rác.

Bà ta đã quẳng đi cho tao.

Ngừng lời.

.

AVERY: Vậy thì…

Ngừng lời.

 

SAM: Chuyện là vậy đó.

AVERY: Tôi không hiểu.

SAM: Thì cứ như là… cứ như là tao đã chết hay sao đó. Lúc đó cứ như tao đang thấy thế giới này cứ tiếp diễn mà không có tao.

AVERY: Nhưng nếu anh chết thì anh đâu có để túi bánh tamale dưới…

SAM: Không phải. Nhưng tao cứ như…

Ngừng lời kéo dài.

 

SAM: Tất cả rất rõ ràng trong đầu tao.

Ngừng lời.

SAM: Giống như một câu chuyện hay đang diễn trong đầu tao.

Ngừng lời.

 

SAM: Cứ như một nhận thức gì đó sâu sắc và bây giờ tao không nhớ được đó là nhận thức gì.

Rose đi vào.

 

ROSE: Đám cưới thế nào?

SAM: Ồ. Cũng được.

ROSE: Anh mặc đồ gì ăn cưới?

SAM: Ờ… đồ vét.

Ngừng lời.

 

ROSE: Vậy là… Tôi nghĩ là Steve sẽ bán nó thôi.

Sam và Avery nhìn cô gái.

 

ROSE: Rap The Flick này. Tôi nghĩ ông ta đang cố rao bán chỗ này.

AVERY: … Trời.

ROSE: Hôm qua tôi đi làm sớm và thấy ông ta ở đây với một tay nào coi bộ dân làm ăn đang bàn về chuyện rạp này có “triển vọng.” Rồi sau khi tay kia ra về thì tôi cứ hỏi mãi có chuyện gì thì Steve cứ nói như là “Chắc tôi sẽ chuyển tới Tucson.”

SAM: Ồ.

ROSE: Tôi dám cá ông ta bán chỗ này đi vì không có nhà phát hành nào gửi phim tới cho ông ta nữa.

AVERY: Ông ta định bán cho ai vậy?

ROSE: Tôi không biết. Có lẽ bán cho Fuckface 500.

AVERY: Ý cô là bán cho Loews? Cho AMC?

ROSE: Tôi có biết đâu.

SAM: Hừ.

AVERY: Ông ta không thể bán chỗ này. Như vậy sẽ là chuyện đau buồn nhất xưa nay.

SAM: Ồ.. Tôi nghĩ chuyện tàn sát dân Do Thái mới là một trong những chuyện đau buồn nhất xưa nay.

AVERY: Mấy ông lớn sẽ không mua chỗ này đâu. Rạp này chỉ có một phòng chiếu. Chẳng có ý nghĩa gì về tài chính. Phải là một chuỗi rạp nhỏ. Ở trong rạp chỉ có một người đứng với ông ta thôi sao?

ROSE: Phải.

AVERY: Ông ấy có nói gì về chuyện đổi qua chiếu phim kỹ thuật số không?

ROSE: Không có. Tôi không hỏi.

AVERY: Nếu ông ấy đổi qua chiếu phim kỹ thuật số thì công việc của cô sẽ lỗi thời.

ROSE: Ông ấy mà bán rạp này đi thì tôi mừng.

AVERY: Tại sao?

ROSE: Vì chỗ này chán như cứt. Còn Steve là thứ đần độn.

Rồi cô biết mình lỡ lời và đỏ mặt.

ROSE: (nói với Sam) Xin lỗi.

 

Ngừng lời.

 

ROSE: Tôi đi lên lầu đây.

(nói với Sam)

Mừng cho anh có thời gian vui vẻ với gia đình.

Cô đi ra. Sam để ý hết mọi chuyện, cau mày, rồi quẳng thứ gì vào thùng rác.

AVERY: Thật không thể tin nổi. Nếu họ đổi qua chiếu phim kỹ thuật số thì chắc tôi… chắc tôi nghỉ làm.

Ngừng lời. Sam và Avery tiếp tục lau dọn, rồi:

 

SAM: Chú mày kể Rose nghe chuyện anh tao à?

Ngừng lời.

 

AVERY: Anh… Ý anh là…

SAM: Mày thừa hiểu ý tao.

Ngừng lời.

 

AVERY: Ờ…

SAM: À. Hay thật đấy. Hay thật. Có phải tao đã bảo mày là giữ kín không hả?

Ngừng lời.

 

AVERY: Xin lỗi anh. Tôi không biết.

SAM: Mày không biết cái gì?

Ngừng lời.

 

SAM: Thế mày kể với cô ta…. mày đã kể với cô ta những gì chứ?

AVERY: Tôi chỉ nói là anh của anh… ờ…

(ngập ngừng)

 

Tôi thật lòng xin lỗi anh.

Ngừng lời.

 

SAM: Được. Đằng nào cũng thế. Ai quan tâm chứ. Tao vừa trải qua một ngày cuối tuần chán thấy mẹ. Dù sao thì tao cũng không ưa mấy đám cưới, vậy đó.

Ngừng lời.

 

SAM: Mẹ tao thì cứ nhặng xị làm như quan trọng lắm vậy. Thật chán. Cứ như là… mày chính là thằng khốn đã tống anh mày đi hay đại loại là thế… rồi lại bày đặt bỏ bánh quy vào mấy túi vải có in chữ tắt chó chết gì đó tên của thằng anh tao với vợ nó.

Rồi cứ bày đặt, tuyệt quá, mẹ. Bây giờ thì mày phải gánh thêm nợ nần.

Ngừng lời.

 

SAM: Rồi cứ bày đặt… ai cũng tỏ ra vui vẻ. Làm như cố hết sức vậy. Làm như cả trò hề khốn kiếp này là vui tưng bừng lắm đó.

(ngừng lời)

 

Làm như những người duy nhất thật sự vui mừng chính là những người đần độn kia! Còn những người khác thì chỉ toàn một lũ chó chết khốn khổ.

Im lặng kéo dài. Hai người lẳng lặng quét dọn.

SAM: Rồi ai cũng cứ giả vờ như là đồ ăn quá ngon! Cứ như là ối trời đồ ăn ngon quá là ngon đấy?

Còn tao thì thấy dở như cứt! Cái thứ đồ ăn nhạt nhẽo nấu cho 115 người! Không thể thừa nhận là đồ ăn đám cưới luôn dở như cứt được sao chứ?

Ngừng lời.

 

SAM: Bao giờ mà có đám cưới tao thì tao sẽ cho mấy xe tải thức ăn đến rồi dựng quầy hàng bên ngoài nhà bạt đãi khách và cho từng người một xếp hàng gọi món bánh taco.

AVERY: Coi bộ hay đấy.

SAM: Có thể là một xe tải bánh taco và rồi một xe tải toàn món thịt cừu shawarma.

AVERY: Tôi thì tôi sẽ cho ê hề các món Tàu mang đi.

SAM: Ờ.

Ngừng lời.

 

SAM: Mày ở lại với Rose có vui vẻ không?

AVERY: Có. Hẳn rồi.

SAM: Tụi mày xem phim gì?

AVERY: Ồ. Ờ. Phim The Wild Bunch. Phải. Cô ấy chưa xem phim đó bao giờ. Trời. Nếu Steve mà bán chỗ này cho mấy hệ thống rạp thì thật là chán.

SAM: Tụi mày sau đó có la cà ở lại không?

AVERY: Ờ. Có một chút.

SAM; Mặt mày sao kỳ cục vậy? Tụi mày đã mò mẫn, rờ rẫm gì nhau phải không?

AVERY: (bật cười) Không! Trời, làm gì có. Trời. Sam. Bọn tôi chỉ nói chuyện thôi.

SAM: Tụi mày nói chuyện gì?

AVERY: Tào lao thôi.

Ngừng lời. Quét dọn nhiều hơn.

 

AVERY: Ờ. Tôi nghĩ là chắc anh… Hoá ra cô ta không phải dân đồng tính hay sao đó? Hoặc có thể là lưỡng tính. Tôi không chắc.

SAM: Mày nói gì?

AVERY: Ý tôi là, chuyện đó cũng không quan trọng gì. Nhưng cô ấy bảo tôi là cô ấy không phải dân đồng tính. Không phải anh đã nói là cô ấy…

Rose đi vào.

 

ROSE: Avery. Tôi quên mất. Anh chiếu phim thay cho tôi vào giờ đầu ngày thứ Năm được không? Tôi biết là tôi đang lợi dụng anh.

AVERY: (liếc nhìn Sam ra vẻ ta đây) Ồ. Được mà. tất nhiên là được.

ROSE: Hay quá. À này, tôi đã tải lậu bộ phim Four Nights of a Dreamer. Anh nói đúng. Phim hay tuyệt.

Cô đi ra.

Im lặng kéo dài. Sam đăm đăm nhìn theo cô gái; rồi quay sang Avery nhìn chằm chằm. Avry định nói gì nhưng quá sợ hãi nên im.

 

SAM: Cố ấy chỉ cho mày cách điều khiển máy chiếu phim à?

Ngừng lời.

 

AVERY: Chà. Thật sự là tôi muốn biết quá. Ý tôi là… tôi thật sự quan tâm đến cách hoạt động của máy chiếu, chứ không phải ờ ờ không phải chuyện tăng lương hay lên chức gì đâu, nhưng rồi cô ấy nói để cô ấy chỉ cách cho tôi để ờ ờ để làm thay và tôi thấy là mình ờ không thể…

Sam nhặt một túi bắp rang ăn dở ở bên phía dãy ghế của anh ta, từ từ đi qua lối đi về phía dãy ghế của Avery, xé tung cái bao và ngạo nghễ quẳng mạnh vào khu vực quét dọn của Avery, bắp rang tung toé khắp nơi.

Rồi anh ta hiên ngang đi ra khỏi phòng chiếu, đóng sầm cánh cửa sau lưng. Avery đứng đó một hồi.

Rose di chuyển chung quanh trong buồng chiếu phim, lắp bộ phim kế tiếp vào máy chiếu.

Tắt đèn.

 

 

 

CẢNH HAI

 

Cuối buổi tối.

Sam và Avery đang lau chùi.

Sam im lìm không thèm nói gì với Avery.

Họ cùng lau chùi trong sự im lặng nặng nề.

Chốc chốc mỗi người lại phải đi ra chỗ thùng nước màu vàng vắt giẻ lau và lắng nghe tiếng nước nhỏ tỏng tỏng kinh khủng.

Rồi âm thanh của tiếng giẻ lau ướt cạ bì bõm trên sàn nhà.

Cứ như thế một hồi lâu.

Rose ở trên buồng chiếu phim, di chuyển chung quanh, cuộn phim lại Cô xuống cầu thang. Cô ngồi vào rìa một ghế hàng cuối, bên phía Avery.

Cô lấy ít tiền ra và lẩm bẩm đếm.

 

ROSE: Mười, hai mươi, ba mươi, ba lăm… Trời.

(ngừng lời)

 

Mỗi người mười một đồng.

Cô đưa tiền cho Avery. Cô bước tới chỗ Sam và cố đưa tiền cho anh ta, nhưng Sam cứ lau nhà một cách thịnh nộ. Cô đặt tiền xuống tay gác của chiếc ghế gần chỗ Sam nhất.

 

ROSE: Hai anh tối nay có ai cho tôi nhờ xe về nhà được không? Em tôi mượn xe của tôi mất rồi.

Sam tiếp tục lau nhà. Sau một lúc im lặng:

 

AVERY: Ồ. Chà. Tối nay bố tôi đón tôi rồi.

ROSE: Sam?

Sam không đáp. Anh ta tiếp tục lau nhà.

 

ROSE: Sam.

Không trả lời.

 

AVERY: Nhưng mà… Ờ. Chắc là tôi có thể nói bố tôi đưa cô về lại Boylston.

ROSE: Sam. Cái quái gì thế!

Sam chùi nhà thêm lúc nữa. Rồi anh ta đi tới xô nước. Anh vắt giẻ lau trong xô nước hết sức mạnh. Rồi anh nhúng giẻ vào nước và vắt nữa.

Rose và Avery nhìn anh ta vắt giẻ. Cuối cùng Sam lên tiếng, không rời mắt khỏi giẻ lau:

 

SAM: (khe khẽ) Tại sao cô lại chỉ cho Avery cách chạy máy chiếu phim.

Ngừng lời.

 

SAM: Cô mắc cái chứng gì thế chứ.

AVERY: Ồ. Tôi vào buồng vệ sinh đây.

Avery đi ngược lối đi và ra ngoài. Rose đang nhìn Sam. Sam nhìn đăm đăm xuống xô nước bẩn lau nhà.

 

ROSE: Tôi không biết là anh muốn…

SAM: Sao không, Cô biết thừa. Tôi làm ở đây lâu gần gấp đôi cô và cô biết Steve chỉ cho cô lên chức trước vì hắn ta nghĩ là cô hấp dẫn. Và ba tháng trước tôi đã hỏi cô có thể chỉ cho tôi không… và cô đã nói là…

ROSE: Phải. Phải rồi. Anh nói đúng. Tôi xin lỗi.

SAM: Cô có biết nhục nhã thế nào không khi làm chung công việc chó chết này với một đứa hăm mấy tuổi nhưng lại được lên bậc lên lương nhanh hơn mình?

Ngừng lời.

 

ROSE: Tôi xin lỗi. Đúng là… Tôi ngu. Tôi không suy nghĩ. Tôi chỉ… Tôi có thể hướng dẫn cho anh nữa mà. Để tôi có đau ốm thì anh có thể thay thế….

SAM: Không. Vô ích. Tôi không còn hứng thú nữa.

Ngừng lời.

 

SAM: Vô ích thôi.

ROSE: Được rồi.

Ngừng lời. Sam bắt đầu tỏ vẻ muốn bệnh.

 

ROSE: Rồi sao đây. Bây giờ anh sẽ thù tôi thấu xương hay sao?

Sau một lúc im lặng:

 

SAM: (nói khẽ) Trời ơi.

ROSE: Chuyện gì thế?

SAM: Tôi thấy buồn nôn. Tôi thấy mình như muốn… Trời ơi.

Anh ngồi xuống một ghế ở hàng đầu và hướng mặt về màn ảnh, tránh nhìn Rose.

 

ROSE: Sam.

Im lặng.

 

SAM: Tôi chỉ… tôi không chịu được nữa. Tôi không chịu đựng nổi nữa.

Ngừng lời.

 

SAM: Chuyện này khiến tôi buồn nôn. Tôi phát ốm vì nó.

(ngừng một chút)

 

Cứ như tôi đang lên cơn sốt phát ban khốn kiếp.

ROSE: Tôi không hiểu anh đang nói gì.

SAM: Cô không hiểu?

Ngừng lời.

 

SAM: Thật sao?

Im lặng kéo dài.

 

SAM: Tôi như là … tôi yêu cô quá mà.

Ngừng lời. Sam vẫn nhìn lên màn ảnh.

 

SAM: Tôi cũng không biết tại sao. Cô thì cứ như… Tôi chỉ thấy toàn những chuyện bất bình thường của cô. Nhưng nó cứ như…

Ngừng lời.

 

SAM: Thật quá tệ. Thật quá tệ. Không giống như là… Còn hơn là “thích,” hay là… Tôi cứ muốn như là… Tôi không ngủ được. Ý tôi là cả một năm rưỡi qua tôi đúng là mất ngủ. Và rồi khi ngủ được là cứ mơ thấy cô. Và cứ thấy như cô đang trò chuyện với tôi. Hay đang ăn nằm với thằng nào đó. Hay đứng trước mặt tôi ở chỗ nào đó giống như nhà trọ và hình như là cô đang đánh răng.

(ngừng một chút)

 

Trước đó tôi chưa từng bị như thế bao giờ. Tôi đi ngoài đường mà chỉ toàn nghĩ trong đầu là: Rose. Rose. Rose. Cứ như đó là nhạc nền cho cuộc sống của tôi. Chỉ cái tên của cô thôi cũng khiến tôi cứ như…

Im lặng.

 

SAM: Tôi đã tưởng tượng mình nói điều này với cô. Tôi đã tưởng tượng nói điều này rất nhiều lần.

Ngừng lời. Anh ta không quay lại. Cả hai ngồi rất im.

 

ROSE: Thế anh muốn gì đây?

Ngừng lời. Sam vẫn nhìn thẳng trước mặt.

 

SAM: Ý cô là sao?

ROSE: Đại loại là anh nghĩ bây giờ sẽ xảy ra chuyện gì?

Ngừng lời.

SAM: Tôi không biết.

Ngừng lời.

SAM: Chắc là tôi chỉ… Chắc là tôi cần phải thố lộ ra hết.

ROSE: Nhưng đây là kiểu anh muốn người ta đáp lại tình cảm của anh hay là anh thật sự thầm mong họ đừng đáp lại chứ?

Ngừng lời.

 

SAM: Câu hỏi hay đó.

ROSE: Bởi vì chuyện này cứ như chẳng liên quan gì đến tôi hết. Cứ như anh chỉ nghĩ đến mình anh. Anh có biết không?

Ngừng lời. Sam thấy đau lòng.

 

SAM: Tôi không muốn tỏ ra như vậy đâu. Không muốn thật như vậy đâu. Không hề.

Rose thốt ra một tiếng thở dài, buồn.

 

ROSE: Giống như… Giống như ngay lúc này đây. Trông anh cứ như đang diễn kịch hay sao đó.

Ngừng lời.

 

SAM: Tôi không diễn kịch.

Ngừng lời.

 

SAM: Tôi không diễn kịch.

ROSE: Vậy thì quay lại nhìn tôi đi.

Ngừng lời.

 

SAM: (nước mắt rưng rưng) Cô có đáp lại tình cảm của tôi không?

ROSE: Trời ơi.

Ngừng lời.

 

ROSE: Anh làm ơn quay lại được không?

Sam lắc đầu từ chối.

ROSE: Sam.

Sam lại lắc đầu.

 

ROSE: Anh thật sự không chịu quay lại nhìn tôi à?

Anh ta không quay lại.

.

ROSE: Anh không hiểu tôi. Chẳng hạn anh thích tôi vì bất cứ lý do gì… tôi không phải như… tôi không hề giống như anh nghĩ.

(ngừng một chút)

 

Tin tôi đi.

(ngừng một chút)

 

Được không?

Avery lao vào, cố không nôn oẹ. Rose và Sam đứng dậy.

 

AVERY: Trời ơi.

Rose và Sam trố mắt nhìn Avery.

AVERY: Có ai… Có ai ỉa xuống sàn buồng vệ sinh nam và họ…

Anh gập người xuống.

 

AVERY: Và họ trây trét khắp…. Khắp các bức tường với lại…

Anh cố thở lấy hơi.

 

AVERY: Tôi phát ói. Tôi đã ói ra sàn buồng vệ sinh. Tôi cảm tưởng như mình sắp…

Sam đi ngược lên lối đi và nắm lấy cánh tay Avery.

 

SAM: Chú mày ngồi xuống đi. Chú mày ngồi xuống gục đầu giữa hai đầu gối đi.

Avery làm theo.

 

SAM: Hít thở . Hít thở sâu vào.

AVERY: Trời ơi.

SAM: Để tao lo vụ này.

Anh ta chụp lấy cây lau nhà.

SAM: Mày cứ thoải mái đi.

ROSE: Để tôi phụ với.

SAM: Không. Không được.

(kiên quyết)

 

Cô ở đây trông chừng nó và lấy nước cho nó. Để tôi lo chuyện kia.

AVERY: Anh sẽ phải…. Bây giờ tôi đã ói ra khắp chỗ đó.

(đầu óc quay cuồng)

Tôi rất tiếc. Anh còn giận tôi không?

SAM: Không sao. Tao không giận chú mày đâu.

AVERY: Trây trét cùng khắp. Sao lại có người làm như thế chứ?

SAM: Chuyện thường thấy. Trong rạp phim hay gặp lắm. Để tao giải quyết vụ này cho.

AVERY: Nhưng anh rất nhạy cảm với mùi hôi mà!

SAM: Avery. Đừng lo. Ói thì tao cóc ngán. Cức thì tao cóc ngán. Để tao lo vụ này.

Sam đi ngược lên lối đi về phía cửa ra. Trước khi đi ra, anh thản nhiên giơ cao cây lau nhà lên không như giơ một thanh kiếm.

 

SAM: Để tao lo!

Và anh ta đi ra. Avery gập người hít thở. Rose đứng nhìn Avery..

ROSE: Anh có muốn uống nước không?

AVERY: Có.

(hít thở)

 

Vậy sẽ đỡ lắm.

Rose đứng nhìn một lúc.

 

ROSE: Avery. Xin anh đừng kể với Sam chuyện xảy ra đêm hôm kia.

AVERY: Hẳn rồi. Ý tôi là… Cô cũng đừng nói.

ROSE: Không nói đâu.

Ngừng lời.

.

AVERY: Tôi vẫn làm thay cô vào tối thứ Năm chứ?

Cô gái cân nhắc.

ROSE: Tôi sẽ thu xếp.

Ngừng lời.

ROSE: Nhiều khi tôi e là có cái gì đó rất là bất ổn với tôi. Nhưng tôi không biết đích xác đó là cái gì.

AVERY: Ồ. Không đâu. Cô ổn cả mà.

ROSE: Thật không?

AVERY: Thật.

 

Ngừng lời.

 

ROSE: Để tôi lấy nước cho anh.

Rose đi ra khỏi phòng chiếu để lấy nước. Tắt đèn.

 

 

 

CẢNH BA

 

 

Sam và Avery, đang làm việc thường lệ. Rose đang ở trên buồng chiếu phim, di chuyển chung quanh. Thỉnh thoảng cô dừng lại và cố tỏ ra thản nhiên nhìn xuống hai người kia.

 

SAM: Chú mày đã xem đoạn video mà ai cũng chia sẻ trên Facebook chưa? Đoạn phim mà có mấy chai nước bắt đầu cãi lại người đàn bà đó?

AVERY: À… chưa. Tôi không chơi Facbook.

SAM: Ồ

Ngừng lời.

SAM: Cũng lạ đó. Có lần tao tìm chú mày trên Facebook mà không thấy. Nhưng lúc đó tao nghĩ có lẽ chú mày đặt trạng thái “ẩn”.

AVERY: Ý tôi là tôi mà chơi Facebook thì anh với tôi đã là bạn Facebook rồi. Ý tôi là nếu vậy tôi đã kết bạn với anh rồi.

SAM: Chắc chắn. Chắc chắn.

Ngừng lời.

 

SAM: Facebook có gì mà ghét chứ? Mà thật ra cũng không sao. Tao chán nghe chuyện chống đối Facebook rồi.

Họ lại tiếp tục quét dọn. Rồi:

 

AVERY: Tôi đã từng chơi Facebook. Một giai đoạn ngắn. Hồi tôi học năm nhất. Nhưng sau đó mẹ tôi thấy tôi chơi Facebook thì bà ấy cũng chơi Facebook và mẹ tôi bắt đầu kết nối lại với mọi bạn bè thời trung học, rồi bà ấy kết nối với ông bạn trai hồi trung học và hai người bắt đầu thư từ qua lại, và sau đó bà ấy bỏ bố tôi đi theo ông kia.

Ngừng lời.

 

SAM: Cái gì, thật không đó?

AVERY: Thật. Bà ấy đã dọn đi Atlanta một năm rưỡi nay rồi. Để sống chung với ông kia.

SAM: Với bạn trai thời trung học của bà ấy??!!

AVERY: Đúng thế.

Ngừng lời một chút.

 

SAM: Chú mày thấy chuyện đó thế nào?

AVERY: Ý tôi là.. Mẹ tôi cứ như… bà ấy thật kinh khủng. Tôi cảm thấy vậy đó.

SAM: Chú mày có đi Atlanta thăm mẹ không?

AVERY: Không.

SAM: Cả một năm rưỡi chú mày không gặp mẹ?!

AVERY: Bà ấy có quay lại đây. Một năm trước. Để thăm. Lúc đó tôi cứ như…. lúc đó nhà tôi xảy ra cả đống chuyện. Nhưng tôi không muốn nói chuyện với mẹ tôi. Thậm chí lúc đó tôi còn không muốn nhìn mặt bà ấy.

Ngừng lời.

 

SAM: Chà. Chà.

Ngừng lời. Hai người tiếp tục quét dọn.

.

SAM: Không hiểu sao tao cứ nghĩ là chú mày xuất thân trong một gia đình hoàn hảo. Giống như ai trong gia đình chú mày cũng đều hết sức gần gũi và hạnh phúc và nhà mày ai cũng đeo kính hết.

AVERY: Ồ. Không. Tôi là người duy nhất đeo kính.

Ngừng lời.

 

SAM: Có lẽ lúc nào đó chú mày nên đi thăm mẹ đi.

AVERY: Tôi không quan tâm.

Họ quét dọn một lúc. Rồi Sam móc trong túi sau ra chiếc iPhone và loay hoay bấm bấm. Rồi anh ta nhìn sang phía Avery.

 

SAM: Có muốn xem cái này không?

Avery gật đầu, rồi đi qua chỗ Sam. Sam chìa điện thoại ra trước mặt Avery và bấm Play. Chúng ta nghe âm thanh mơ hồ của đoạn video đó nhưng không thể biết được nội dụng cụ thể nào.

 

SAM: Đấy. Ừ… Chứ xem tiếp đi. Tới giây thứ mười lăm là bắt đầu vui.

Mười lăm giây trôi qua. Mụ nụ cười căng rộng trên gương mặt Avery. Sam bắt đầu bật cười khúc khích.

 

SAM: Thấy chưa? Ha ha ha!

Avery gật đầu và cười toe toét và có thể toàn thân đang rung khẽ vì những tiếng cười lí nhí. Đoạn video tiếp tục. Hai người xem thêm mấy giây nữa và rồi Sam thở hắt ra một tiếng hài lòng, cất điện thoại, nhét lại vào túi sau.

Hai người đi hai hướng về phía dãy ghế của mình.

Rose gõ vào cửa sổ buồng chiếu. Avery nhìn lên. Sam không nhìn. Rose vẫy tay. Avery vẫy lại và tiếp tục quét nhà. Rose nhìn Sam. Cô gõ cửa sổ lần nữa. Sam không nhìn lên. Tắt đèn.

 

 

*****

ĐĂNG THƯ dịch

bài đã đăng của Annie Baker


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)