Trang chính » Chuyên Đề, Dịch Thuật, Kịch, Kịch đương đại Việt Nam & thế giới, Sáng Tác, Sang Việt ngữ Email bài này

Tiếng Cười Trẻ Em Thời Chiến


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 14.10.2019

 

(Trích dịch từ nguyên bản Anh ngữ Laughter from the Children of War)

Club O Noodles

 

Club O ‘ Noodles, thành lập trong thập niên 1990, bao gồm những sinh viên Mỹ gốc Việt ở miền Nam California đã trải qua cuộc chiến Việt Nam, là một đoàn nhạc kịch lưu diễn các khu trường cao đẳng và đại học, pha trộn bi và hài kịch. Kịch của nhóm thường châm biếm quan điểm sáo mòn của người Mỹ về Việt Nam và dựa trên những kinh nghiệm chung của các thành viên là những trẻ em đã sinh ra và lớn lên trong chiến tranh Việt Nam. Một trong những vở kịch “tủ” của họ là Tiếng Cười Trẻ Em Thời Chiến, về cuộc hành trình từ Việt Nam đến Mỹ, từ ngây thơ đến thực tế khắc nghiệt, và từ đau đớn đến trào lộng, pha trộn truyền thống hài kịch Việt Nam, các điệu ru truyền thống và khiêu vũ dân gian với hài hước Mỹ, jazz và ca múa hiện đại.

Club O ‘ Noodles là kịch đoàn người Mỹ gốc Việt đầu tiên được thành lập tại Hoa kỳ.

 

ĐÈN TÍN HIỆU 1

(Ánh sáng để sẵn – bí ẩn, màu xanh chiều tối, thầm lặng)

Sân khấu được trang trí bằng giấy báo – phủ lên sàn nhà, và treo lên trên các thứ đồ đạc làm hậu cảnh. Diễn viên nằm trên sàn sân khấu, bên dưới mớ giấy.

NHẠC DÂN GIAN và CHUYỆN THẦN TIÊN

 

CÁT XÉT # 1 TÍN HIỆU: NHẠC DÂN GIAN và CHUYỆN THẦN TIÊN

Ngày xưa không xưa lắm, trên một mảnh đất không xa lắm, có một Hoàng Tử Rồng và một Công Chuá Tiên. Họ gặp nhau, yêu nhau và cuối cùng sinh ra một trăm trứng, thành ra nhiều con quá [diễn viên di chuyển trên sân khấu]. Họ cười, khóc, chơi đùa, rồi đánh nhau. Thế rồi một ngày kia, y như một gia đình có lắm chuyện lộn xộn, Hoàng Tử và Công Chúa quyết định ly dị. Quả là một cuộc ly dị đau đớn. Thoạt tiên, Công Chúa mang một số con lên núi miền Bắc, số còn lại theo cha đi về miền biển phía Nam. Như bất cứ một cuộc ly dị nào khác, họ cần có luật sư giúp họ trong việc tranh chấp quyền lợi. Cho nên Hoàng Tử và Công chúa thuê những luật sư nổi tiếng trên thế giới để bênh vực. Luật sư của hai bên đều rất tài giỏi, do đó cuộc đối đầu kéo dài hơn ba mươi năm. [diễn viên bắt đầu ngồi dậy từ từ. Giống như trẻ sơ sinh, dần dần họ bò rồi chạy chậm chạp]. Hoàng Tử và Công Chúa vẫn tiếp tục kiện tụng nhau, kiện tụng nhau cho đến khi tiêu xài hết cả tài sản của mình. Thì những luật sư cũng rời bỏ họ. Nay tất cả những sự kiện như máu phun, bom dội, chửi bới đều đã lắng xuống, Hoàng Tử và Công Chúa mới thấy rằng một số con cái của họ đã bỏ nhà ra đi [diễn viên chạy chầm chậm]. Chúng thất lạc, bối rối. Chúng lang thang không chủ đích từ xứ này qua xứ khác, từ biển nọ qua biển kia, đói khát, bị hãm hiếp, và còn bị giết chết. Một số trôi giạt đến một vùng đất gọi là Mỹ. Đây là câu chuyện của chúng. Hãy nghe kỹ, bạn có thể nghe được tiếng cười ngọt ngào lẫn trong những giọt nước mắt đắng cay.

ĐÈN TÍN HIỆU 2: Buổi sáng sớm – cần 19 giây để tạo nên.

TẮT CÁT XÉT # 1

Trong khi chạy chầm chậm, diễn viên hát điệu ru em. Cho HÙNG tiến vào giữa sân khấu.

CÁT XÉT TÍN HIỆU# 2: NHẠC RAP

ĐÈN TÍN HIỆU 3: Tăng màu đỏ – nóng và nhấp nháy trong 5 giây.

BÀI CA RAP át hẳn tiếng hát ru em. Từng diễn viên một đi theo HÙNG, và nhảy múa điên cuồng. Cuộc nhảy múa biến thành đánh lộn. Rồi đánh nặng tay. Trong khi cấu xé nhau, chúng xé toạc những tờ báo. Và từng người một ngã xuống, trầy trụa, gãy tay chân.

TẮT CÁT XÉ́T # 2

ĐÈN TÍN HIỆU 4A: Bấm sẵn đèn cho mờ đi 5 giây.

Diễn viên trở lại điệu hát ru em, khe khẽ êm đềm.

CẢNH ĐÓI:

 

ĐÈN TÍN HIỆU 4B: Chiếu vào THẰNG ĐÓI ở phần trước giữa sân khấu.

THẰNG ĐÓI: [khe khẽ] Tôi đói. [lên giọng một chút] Tôi đói. [la to] TÔI ĐÓI !! [ngưng lại] Trước hết mẹ tôi bán quạt trần. Rồi bán tủ lạnh. Rồi bán ghế sô pha. Rồi giường. Bán cả xe đạp của tôi. Chiếc xe đạp màu xanh! Rồi áo quần của tôi. Tất cả áo quần của tôi! Chẳng còn gì trừ cái hình của Hồ Chí Minh … [chỉa ngón tay lên, hướng vào khán giả, rồi đứng yên]

ĐÈN TÍN HIỆU 4C: Hết chiếu trên THẰNG ĐÓI. Chiếu trên ANH BÁN TACO BELL ở phần trước sân khấu – bên phải.

THẰNG ĐÓI: Cho tôi một cái taco thịt bò bự, có kem chua và nước xốt trái bơ trộn với cà chua, hành. Thêm ớt dầm. Một chai Coke lớn, loại kiêng đường. [nói với khán giả]. Tôi khoái đồ ăn Mễ. Tại sao vậy? Vì nó không chút Việt Nam nào cả. Hôm nay là sinh nhật của tôi. Mẹ tôi bảo tôi muốn ăn gì thì ăn – miễn là dưới năm đôla. Cho nên tôi tính … ừ … Taco Bell. Quý vị có biết tại sao – KHÔNG CƠM ĐÊM NAY. ĐÚNG THẾ!

ĐÈN TÍN HIỆU 4D: Tắt trên ANH TACO BELL. Chiếu lại trên THẰNG ĐÓI.

THẰNG ĐÓI: [hoạt động trở lại sau khi đứng yên] Tôi thường nhìn bức hình này. Tôi chỉ muốn ngồi lên trên cái mặt của hắn. Thế rồi một ngày nọ, tôi tìm được muối [vơ tay ra ngay phía trước vồ lấy muối; lấy giấy báo nhặt muối, nếm thử muối nơi ngón tay – ăn muối ngấu nghiến, rồi liếm ngón tay cho khô, thích thú]. Hà hà … ngon như … thịt gà … [càng khái chí] thịt bò … rau muống xào … thêm vào chút nước, thế là phở! Rồi no bụng. Tôi có thể ngủ …

ĐÈN TÍN HIỆU 5A: Thêm màu đỏ để tạo nên như ánh lửa trại.

Những diễn viên khác vây quanh THẰNG ĐÓI. Họ nhảy múa và hát một bài ca cộng sản quanh thằng đói. Vòng thứ hai, họ đá thằng đói khi nhảy và hát. Khi họ bao vây nó, THĂNG ĐÓI xếp giấy báo lại thành một chiếc máy bay giấy. Những tên múa kia nhanh nhẹn rời khỏi sân khấu khi hát xong.

THẰNG ĐÓI: [Đứng ném chiếc máy bay giấy]. Nước Mỹ … [nó nhìn máy bay bay, rồi rời sân khấu].

……………………………………………..

CẢNH GIA ĐÌNH 2:

 

ĐÈN TÍN HIỆU 13: Phần trước sân khấu bên phải, ánh sáng dịu, pha màu hồng.

Gia đình lên sân khấu bên trái. Người cha lên trước tiên. Ông cẩn thận nhìn quanh. Khi thấy an toàn, ông vẫy tay gọi cả gia đình lên nhanh. Những đứa con ôm một lô giấy báo – tượng trưng cho áo quần, và dụng cụ để may. Họ đi vào phòng một cách lén lút, vì họ làm việc may đồ đó không hợp pháp. Khi tranh thủ vào trong phòng, họ hát bài Pink Panther, bài hát nền của vở kịch.

NGƯỜI CHA: [nói với khán giả] Gia đình tôi, một gia đình Việt Nam đặc biệt vừa rời khỏi chiếc thuyền tỵ nạn. Chúng tôi làm việc chung với nhau. Chúng tôi cùng may. Chúng tôi làm việc tại đất Mỹ …

TẤT CẢ: Chung với nhau.

[Họ di chuyển ra phần trước của sân khấu. Họ ngồi – con cái ở giữa sân khấu, người mẹ bên trái, người cha bên phải. Các con nói chuyện huyên thuyên.]

NGƯỜI CHA: [nói tiếng Việt] Im lặng đi nào! Nếu chúng bắt gặp chúng ta may, chúng sẽ cúp tiền trợ cấp.

ĐỨA CON TRAI # 1: [nói với các anh chị em] Nếu chúng bắt gặp chúng ta may, chúng cúp tiền trợ cấp.

NGƯỜI MẸ: [đang bận đạp máy may] Chúng ta may đồ.

CÁC CON: Chúng ta cùng may.

NGƯỜI MẸ: Chúng ta cắt chỉ.

CÁC CON: Chúng ta cùng cắt chỉ.

ĐỨA CON # 3: Cha tôi biết mọi chuyện, trừ tiếng Anh.

NGƯỜI CHA: Ở Việt Nam, ba là bác sĩ. Ba là ông tướng.

ĐỨA CON GÁI: Bây giờ ông đi hầu bàn tại một nhà hàng, và đi học lớp đêm …

CÁC CON: Lớp ESL, tiếng Anh sinh ngữ thứ hai.

NGƯỜI MẸ: Trong gia đình này, tôi là người độc nhất kiếm ra tiền. Tiền trợ cấp không đủ.

NGƯỜI CHA: Tiền trợ cấp không đủ!

NGƯỜI MẸ: Tôi may cái áo này được trả một đô rưỡi. Ngoài tiệm người ta bán năm mươi đô.

NGƯỜI CHA: Năm mươi đô?!

NGƯỜI MẸ: Tại sao!

NGƯỜI CHA: Tại sao?

NGƯỜI MẸ: [đi đến với các con] Thằng này! [nói với ĐỨA CON TRAI #1 bằng tiếng Việt] Giúp mẹ cắt chỉ đi con.

ĐỨA CON TRAI #1: Con cắt chỉ.

NGƯỜI MẸ: [nói với ĐỨA CON TRAI # 3 bằng tiếng Việt] Con ơi, giúp mẹ lật cổ áo.

ĐỨA CON TRAI #3: Con lật cổ áo đây mẹ.

NGƯỜI MẸ: [nói với ĐỨA CON GÁI bằng tiếng Việt] Con ơi, giúp mẹ căng dây cao su.

ĐỨA CON GÁI: Mẹ, con bận làm bài nhà!

NGƯỜI MẸ: Làm bài nhà? Mẹ làm việc suốt đêm, mà chỉ được mười hai đô rưỡi!

ĐỨA CON TRAI # 1: Mười hai đô rưỡ i thôi? Vậy bỏ đi! Con sẽ đi làm ở tiệm neo! [chờ một chốc, rồi bắt đầu rời sân khấu.]

[Người cha đứng ngay dậy chạy theo đứa con trai].

NGƯỜI CHA: Quay lại đây con! Con sẽ được đi học! Con sẽ trở thành bác sĩ!

ĐỨA CON TRAI #1: Nhưng con không muốn làm bác sĩ!

[Đứa con trai vùng ra khỏi vòng tay của cha. Nó chạy nhanh ra khỏi sân khấu. Thất vọng, người cha quay ra giận vợ.]

NGƯỜI CHA: [nói với NGƯỜI MẸ bằng tiếng Việt] Bà thấy chưa? Mọi chuyện đều do lỗi của bà. Tại sao bà bắt nó làm việc nhiều dữ vậy? [quay qua hai đứa con kia, bằng tiếng Việt] Chúng mày nhìn cái gì hả? Đi chỗ khác! [lại quay qua vợ, bằng tiếng Việt] Lỗi ở bà cả đấy. Luôn luôn cần tiền. [bằng tiếng Anh] Tiền tiền tiền suốt ngày suốt buổi!

NGƯỜI MẸ: Tôi là người duy nhất kiếm ra tiền!

NGƯỜI CHA: [bước đi nặng nề, đáp] Tôi phải đi học bây giờ! [bằng tiếng Việt] Lỗi của bà!

NGƯỜI MẸ: [bằng tiếng Việt] Lỗi ông!

NGƯỜI CHA: [bằng tiếng Việt] Lỗi bà!

NGƯỜI MẸ: [bằng tiếng Việt] Lỗi ông!

NGƯỜI CHA: [bằng tiếng Việt] Lỗi bà! Này, bà thử nói thêm một tiếng nữa coi!

NGƯỜI MẸ: [thoạt tiên cứng họng, rồi la toáng] Tôi muốn ly dị! [vùng chạy ra khỏi sân khấu bên phải]

NGƯỜI CHA: [chăm chú nhìn theo bà] Bà muốn ly dị?! [nói với khán giả] Tôi muốn có cái gì uống!

 

…………………………….

 

 

TỪ CHIẾN TRANH ĐẾN HOLLYWOOD VÀ MỸ:

 

QUAY CÁT XÉT # 6: Tiếng trực thăng. Diễn viên chạy quanh điên cuồng, la hét, và tìm cách trốn tránh chiếc máy bay.

ĐÈN TÍN HIỆU 19: 20 giây, ánh sáng chuyển qua đỏ, tập trung vào giữa sân khấu.

Diễn viên la hét hoảng loạn. Chạy. Bất động.

TẤT CẢ: [hát] Việt Nam Việt Nam Tên gọi vào đời Việt Nam.

[chạy. bất động.] Việt Nam hai câu nói trên vành môi Việt Nam

[chạy. bất động.] Việt Nam Việt Nam tên gọi là người Việt Nam

[chạy. bất động.] Việt Nam hai câu nói sau cùng khi lìa đời.

[Diễn viên tiệp tục chạy và la hét.]

ĐÈN TÍN HIỆU # 20: Tập trung tối đa vào giữa sân khấu, đặc biệt vào chiếc trực thăng bằng nhựa đang đáp xuống.

Trực thăng hạ xuống. Diễn viên tập trung vào giữa sân khấu, nhìn lên, thấy đó là chiếc trực thăng lọai đồ chơi. Họ sửng sốt thấy cái thứ đồ chơi đó.

UYÊN: Cái gì vậy?

TẤT CẢ: Đây là cái gì?

UYÊN: [hát] Thế này nghĩa là gì?

TẤT CẢ: [hát]Thế này nghĩa là gì?

HÀM: Tuyệt đối …

TẤT CẢ: Quái gở!!

[Diễn viên đi quanh, cằn nhằn. Họ sắp hàng để múa theo điệu Rockette.]

TẤT CẢ: [hát và đá cao chân ăn khớp] Chiếc trực thăng đâu? Chiếc trực thăng đâu?

[Họ đẩy JOURNEY ra đến giữa phần trước sân khấu.]

JOURNEY: Chúng ta không thể diễn kịch liên quan đến Việt Nam mà không có được một chiếc thứ thiệt …

TẤT CẢ: [hát] Chiếc trực thăng!

UYÊN và HÀM: [hát] Sẽ chẳng ai thèm bỏ tiền đi xem vở tuồng này!

TẤT CẢ: Chẳng ai thèm bỏ tiền đi xem vở tuồng này!

[Diễn viên đi thành những vòng tròn, bảo nhau trả tiền mua chiếc trực thăng.]

GIÁM ĐỐC: Chờ xem nào, các người. Ta chỉ có chừng này tiền! Làm ơn nghe đây, ngân quỹ dành cho vở tuồng này thấp lắm!

TẤT CẢ: Ngân quỹ thấp?

MINH: Ngay cả trả tiền cho những diễn viên thực sự, ta cũng không có đủ!

[Tất cả càu nhàu.]

NHI: Này! Ta có thể dùng người Việt Nam chính cống.

JOURNEY: Người Việt Nam chính cống? Vậy tôi phải rời khỏi nơi này! [hắn rời sân khấu]

MINH: Ta không thể diễn một vở kịch về Việt Nam mà không có cảnh giết nhau.

[Diễn viên giàn ra một cảnh giết người. (ngưng lại) Quay qua khán giả.]

TẤT CẢ: Không giết nhau?! [Họ giàn ra một cảnh hãm hiếp.]

MINH: Không hãm hiếp!

TẤT CẢ: [chấm dứt cái cảnh đó và hướng về khán giả] Không hãm hiếp?! [những người nữ đóng vai lả lơi quyến rũ, những người nam thì để rớt dãi như những kẻ say rượu.]

MINH: Không đĩ điếm!

NHỮNG NGƯỜI NỮ: Không có gái điếm?! Chúng ta phải rời khỏi nơi này! [hai trong số người nữ đi nghênh ngang ra khỏi sân khấu]

[Những người nam đi theo, hát vang …]

NHỮNG NGƯỜI NAM: Anh thèm muốn quá, anh thèm muốn quá, anh yêu em dài lâu …

UYÊN: [hát] Chỉ mình tôi … bao quanh là những tờ báo …

UYÊN và HÙNG: [hát] Chỉ mình tôi … với chiếc trực thăng bằng nhựa …

[UYÊN vừa bỏ đi vừa tiếp tục hát. HÙNG còn ở lại tại sân khấu giữa, tay cầm chiếc trực thăng.]

 

ĐÈN TÍN HIỆU # 21: Ánh sáng trung tâm chiếu trên HÙNG tắt. Mờ dần với hai bóng trắng ma quái, những vòng sáng rực ở phần cuối sân khấu – một dành cho MISS SAIGON, một cho MADAME BUTTERFLY.

CÁT XÉT TÍN HIỆU # 7: Giai điệu từ vở Opera MADAME BUTTERFLY tắt dần.

BUTTERFLY và MISS SAIGON đi vào từ hai phía đối diện của sân khấu, bước chậm chạp, buồn thảm. BUTTERFLY cầm con dao trong tay. MISS SAIGON cầm súng. Khi bước ra phần trước sân khấu, họ tạo thêm kịch tính. Họ đạt đến đỉnh điểm, khí giới trong tay sẵn sàng sử dụng; những bàn rung rung.

MISS: Tắt âm nhạc! Tắt! TẮT!! (chờ)

Á́NH ĐÈ̀N VÀ ÂM NHẠC TẮT ĐỘT NGỘT.

MISS: Anh da trắng đâu?

GIÁM ĐỐC: Anh da trắ́ng nào?

MISS: Ta cầ̀n một người da trắ́ng!

GIÁM ĐỐC: Một người da trắ́ng? Để làm gì?

MISS: Ông biế́t không, để cứu chúng ta! (chờ) Tôi sẽ không tự sát nế́u không có một gã da trắng.

BUTTERFLY: Pinkerton? Pinkerton?

MISS: Câm mồm đi! Thưa ông Giám Đố́c phụ trách giàn diễn viên, tôi cần một gã da trắng, tôi cần nó NGAY BÂY GIỜ!

GIÁM ĐỐC: Cô Saigon, xin bình tĩnh. Chúng ta đang cố tìm –

MISS: Thì cố hơn nữa đi. [Chĩa súng dọa ông ấy]

GIÁM ĐỐC: Làm ơn hạ súng xuống một phút – chúng tôi đã lo tìm kiếm một gã da trắng, nhưng gặp chuyện phiền phức quá. Cô biết không, tốn tiền lắm.

MISS: Tôi không cần biết. Kiếm NGAY một gã da trắng!

GIÁM ĐỐC: (chờ) [nói với khán giả] Có người da trắng nào trong rạp này không? Chúng tôi cần một người da trắng.

BUTTERFLY: Pinkerton? Pinkerton?

[Từ ngoài sân khấu ta nghe một tiếng rú đổi giọng cao thấp. Một người đàn ông châu Á ăn mặc như Tarzan nhảy lên sân khấu.]

TARZAN: [đi tới chỗ MADAME BUTTERFLY] Tôi Tarzan. Cô Jane?

GIÁM ĐỐC: Không phải. Đây là Madame Butterfly.

TARZAN: [Bước qua tới MISS SAIGON] Tôi Tarzan. Cô Jane?

MISS SAIGON: Cái gì vậy? Anh không phải da trắng!

TARZAN: Tôi có thể nhuộm tóc tôi vàng.

MISS SAIGON: Ông Giám Đốc ơi! Đây là là một tên giả mạo!

GIÁM ĐỐC: Tên giả mạo?!

TARZAN: Nhưng, thưa Giám Đốc, người da trắng vẫn luôn luôn đóng vai người châu Á trong các cuốn phim!

MISS SAIGON: Chỉ có việc trả nó vào rừng nơi chốn của nó.

GIÁM ĐỐC: [nói với TARZAN] Ông đã nghe cô ấy nói gì chứ. Tôi lấy làm tiếc, nhưng ông không phải người tôi cần.

TARZAN: Nhưng, thưa Giám Đốc –

GIÁM ĐỐC: Rất tiếc, đây không phải là Hollywood. Đây là —-Xin đừng gọi điện thoại cho chúng tôi, chúng tôi sẽ gọi ông.

TARZAN: [kéo kính mát ra] Tôi sẽ trở lại.

GIÁM ĐỐC: OK, nào các cô. Ta thử dượt lại từ trên. Vở kịch này phải được xúc tiến! ĐÈN! [ánh sáng chiếu lại] ÂM NHẠC! [nhạc tín hiệu trở lại] BẮT ĐẦU!

CÁT XÉT TÍN HIỆU # 8

[Các cô lại đi vào rồi lại khởi đầu lại cảnh cũ. Khi họ lại đạt đến đỉnh điểm, một người bò ra từ phần sau sân khấu. Rồi nó tiến đến giữa phần sau sân khấu.]

ĐÈN TÍN HIỆU #22: Thêm vòng đèn rọi thứ ba lên khung cảnh. Ánh sáng rõ dần, để làm nổi bật cảnh diễn viên mới vào sân khấu.

RAMBO: Đừng sợ. Rambo đây. Tôi sẽ đem các người ra khỏi cái địa ngục này và lên thiên đàng tại MỸ.

MISS: Không. [giọng thương cảm quá mức] Xin đừng đem tôi. Làm ơn ĐEM CON TRAI TÔI THEO!

BUTTERFLY: Pinkerton! Pinkerton, đừng đem nó. ĐEM TÔI!

[Hai người đàn bà tranh nhau quyền được Rambo cứu.]

RAMBO: Kỳ quái! [nói với BUTTERFLY] Tôi KHÔNG phải Pinkerton của cô! [nói với MISS] Cũng không được. Tôi không cần thằng con của cô. Hãy nói chuyện với Michael Jackson về thằng bé đó. Tôi chỉ muốn có những phụ nữ Châu Á nhỏ nhắn, thuần phục. [bắt đầu đi vênh váo tại phần sau sân khấu] Nào lẹ lên, mấy nàng son phấn đẹp đẽ kia. Theo tôi qua Mỹ.

[Anh ta kéo lê những phụ nữ ôm chân anh.]

ĐÈN TÍN HIỆU: Ánh sáng mờ dần khi họ rời sân khấu. Rồi thì tất cả các ngọn đèn đều tắt trong 2 giây – ăn khớp với đèn nhấp nháy, nếu được.

bài đã đăng của Club O'Noodles


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)