- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Cuối hạ chào đêm

 

 

 

cuồng nộ làm chi
trong đêm chỉ có ta và ta
thầm thì những tiếng dễ thương cũng chỉ có ta và ta
nhìn gương, tự an ủi, vì chưa thấy mình xa lạ
nếu không thì vô nghĩa biết chừng nào
chào đêm bằng thứ ngôn ngữ của quỷ ma
rồi lang thang vào hang động do trăng mở cửa
vui cười với những con thú của tâm thức
trên xe chở hoa dâm bụt và hương mộng mị
khó hiểu làm sao
bóng đêm trùm lên đầu
chờ hoài chưa thấy ánh sáng bát nhã lóe lên

cười khề khà ăn trái đào vừa hái
chẳng phân biệt ngọt chua
nhăn mặt làm chi
thành phố biến dạng nhận không ra con đường
và những tượng đồng cứng đờ như hấp hối
mở sách sử vỏn vẹn còn năm ba trang mòn mỏi
đọc xong rồi khóc trên những nát nhàu

nhắm mắt nghe dòng âm thanh bất tận
réo gọi nỗi buồn nằm yên
vòng vo giữa quá khứ, hiện tại, tương lai
đâu là giới hạn của ngôn ngữ
khi tiếng nói rơi xuống vực sâu không đáy?
không thể đánh đu với chữ nghĩa đi ngược thời đại
thơ vẫn xám trên môi và trong tim

khi nào con đường mở ra đón những lẻ loi trở về
ta sẽ trồng một cây bồ đề
treo lên lá thật nhiều ẩn dụ
ca ngợi sự sống và nỗi chết
và hỏa táng bài thơ cho quê hương nằm yên thiên thu . . .

 
tháng 09-2019

 

 

 

.

bài đã đăng của thy an