Trang chính » Chụp và Chép, Chuyên Đề, Đi, Mùa Hè, Sáng Tác Email bài này

những tuồng hẹn ước sao cho vừa


2019.

Kế hoạch đánh chiếm có lẽ sẽ lan ra cái đập nước. Thưa cô vào tháng chín mùa lũ qua đây sẽ xoá lối đi. Việc còn lại cô phải tích trữ thực phẩm và ngồi tu hú trên cái lô-cốt này. À quên, một vài tội phạm thỉnh thoảng sẽ tạt qua đây, họ chẳng làm gì đâu, chỉ mượn tạm chiếc xe chạy vài vòng. Nhưng dù sao anh em chúng tôi cũng quay lại để đo mực nước và tháo đập mỗi khi nước quá cao. Rốt cuộc bọn quái thú trên sông chẳng cách nào trôi tận vào đây được. Hãy ở yên trên mái.clip_image002

Tin thư trong ngày: nghĩa là ngày hôm trước, sau khi khảo sát một vòng hồ và ngồi đờ đẫn quan sát cái nhà bè (tôi nghĩ là tôi đã có âm miu, rắp tâm và chuẩn bị đến nơi, rốt ráo cho chuyện cướp bè chứ không phải cái lô-cốt kia). Thì bỗng đâu một đàn quái thú bơi lừng lững nối đuôi nhau tiến vào bờ. Chúng vẽ nước quanh nhà bè thành một vòng tròn. Tôi tưởng đâu phải chứng kiến một vụ thảm sát cái lão chủ nhân nhà bè ấy đến nơi. Trong lòng tôi có suy suyển một tí chút và hơi lo ngại cho lão ta. Thế rồi từ dã tâm đánh chiếm nhà bè-và đương nhiên sẽ bá chủ cả hồ bao gồm tất cả các loại cá mú ở đấy-thì tôi phải nghĩ cách thuần phục cái đám quái thú này. Phải làm sao biến chúng thành phương tiện chuyên chở cho mình mà tha hồ bơi khắp sông rạch.

Trong lúc định viết tiếp thì tôi lại thấy một con cua to đùng, bốn con ốc sên đương bám vào đá, thì tôi lại phải sửa soạn nhóm củi để có bữa tối. Dù sao trận phục kích nào cũng trở nên dai dẳng và có làm thơ làm văn mây trời cũng phải sinh tồn trước đã.

Nên tôi tạm thời dông dài một tí để thông báo là tôi chưa sao, khoan vội tìm kiếm hoặc cử binh đoàn nào túm cổ lôi tôi về. Ít ra tôi phải leo lên được cái bè ấy, khi nào bạn thấy tôi cắm được cái cờ, thì hẳn bạn biết rồi, có xe tăng tiến vào đây thì tôi vẫn cố thủ, không về Sài gòn nữa đâu. Hết.

2016.

Thames river, những tuồng hẹn ước sao cho vừa. Trời mây ủ rũ, nom cái bộ rầu rầu của đất trời mà cô ta cũng buồn nản, muốn rơi phịch xuống cát rồi ngủ một hơi dài cho đến tận thế kỷ sau. Cho đến tận thế kỷ sau thì cô ơi, chả hiểu con sông này có cái quái gì mà vẫn rầu rĩ hết sức, hay tại mây nơi đây không bồng bềnh mà nó cứ cuộn cuộn lên hung dữ thiệt tình. Nên cái góc bãi bồi này chỉ tấp vào toàn mấy đứa đầu xù tóc rối rồi viết thơ gàn dở. Cô đi đâu lại không tránh xa cái lũ người gần tuyệt chủng cơn đói sầu những năm sáu mươi chỉ đồ sống cho hôm nay mà lịm tắt ngày mai—-nó cứ dâng dâng không ngớt. Ối ngày mở mắt ra chửa chi đã rắp tâm khăn gói lục tìm cái xứ châu âu châu lục châu chấu rồi đi cho rã cẳng cho mỏi mòn tâm can cho cô liêu hết hồn cho trơ trọi tiền đồ, thôi cô nhỉ.




bài đã đăng của Nguyễn Thúy Hằng


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)