Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn Email bài này

Mười hai tiếng đồng hồ. Những lời tự sự và những góc nhìn (Twelve hours – Narratives and Perspectives)


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 26.07.2019

 

 

3.30 chiều thứ sáu đầu tháng bảy

Nàng khóa cánh cửa trước quay lưng và đi về phía ngã rẽ của đại lộ Marlowe cố làm ra vẻ như ra khỏi nhà hoàn toàn là để đi đến các cửa tiệm sắm sửa. Anh không bao giờ biết được mình đang bị ai theo dõi đâu. Nàng đã từng nói vậy với Alex, và dặn dò Alex là chờ nàng ở quanh quanh khúc rẽ.
Ngay khi vào xe, cửa xe vừa đóng lại vòng tay của Alex đã quấn lấy nàng. Anh ta hối hả hôn nàng. Nàng thở hổn hển, vừa cười vừa run rẩy.

“Ở đây không được đâu Alex,” nàng nói. “Coi chừng ai đó nhìn thấy…”

“Vậy thì sao nào? Anh yêu em. Anh muốn em…Anh sẽ gào điều đó lên qua cánh cửa sổ này…” Anh ta bắt đầu từ từ thả lỏng ra.

“Thôi đi Alex. Em chưa nói với Beth một lời nào.”

“Con bé hẳn là phải đoán ra. Anh đang tập sự đóng đô tại nhà em đây.”

“Đúng, con bé biết chúng ta là bạn bè, đương nhiên là nó biết, nhưng…” Linda ấp úng… “con bé không biết toàn bộ sự tình”

“Đừng có mà chắc mẫm vậy, “Alex nói và bắt đầu lái xe đi. “Những đứa choai choai thời nay biết hết về điều này. Biết tận tường. Ngây thơ chỉ là chuyện của quá khứ, anh đã nói rồi.”

“Nhưng em là mẹ nó,” Linda vừa nói vừa thở dài. “Anh có thể tưởng tượng ra đủ mọi thứ, nhưng đó là điều khó chấp nhận…anh có thể tưởng tượng ra mẹ anh….?”

Alex nheo mũi. “ Khiếp hãi đến sững sờ.”

“Chính xác.”

Khi Beth được sinh ra, con bé nằm trong lồng kính: anh có thể nhìn vào và thấy đôi bàn tay nhỏ bé trông giống như loài kỳ nhông biển màu hồng đang ngo ngoe trên tấm mền li ti lỗ. Em nằm trên giường và nhìn đăm đăm con bé hàng nhiều giờ. Không phải chỉ cảm thấy một tình thương ngập lòng, mà còn có cảm giác hoảng sợ. Bất cứ một hành động nào mà con bé làm từ bấy giờ cho đến lúc em nhắm mắt sẽ là điều tối quan trọng với em. Và đúng là vậy. Đó là điều quan trọng nhất.



4.00 chiều

Beth Taylor nhấn chuông cửa trước. Chả có ai ra mở. Mệt mỏi cô bé nhấc cái cặp ra khỏi vai và lục lọi trong các túi để tìm khóa cửa sau, đi vòng vòng loanh quanh tự tìm cách vào nhà. Đây không phải là sự cố bất thường.  Linda mẹ của Beth làm thư ký trong một trường học gần đó, hiệu trưởng có thể bất thình lình vào lúc 3 giờ rưỡi yêu cầu Linda làm việc gì đó chẳng hạn như thảo một bức thư về tình trạng lây lan chí rận trong đám học sinh năm thứ nhì của cấp hai. Cũng có đôi lúc mẹ phải đi mua sắm trên đường về nhà. Một tờ giấy để trên bàn ăn trong bếp.

 

Beth yêu,
Có một buổi họp sau khi tan trường hôm nay, và sau đó Alex và mẹ sẽ đi xem phim và ăn tối. Xin lỗi con, nhưng điều này mẹ chỉ mới biết vào buổi xế trưa thôi. Con hãy tự làm bữa ăn chiều bằng đồ ăn đông lạnh và gọi điện cho Pam hoặc Rosie và Jean đến chơi với con nhưng xin đừng có mà đình đám tiệc tùng gì đấy nhé!
Gặp con sau
Thương
Mẹ.

Beth lầu bầu rủa thầm, vò nát tờ giấy và ném vào một xó. Thế là cô bé gọi điện thoại cho Pam.
“Đến nhà tao chơi sau khi ăn chiều nhé,” cô bé nói. “Tao đang còn một mình một cõi đây. Mẹ tao lại ra ngoài lông bông rồi.”

“Được thôi,” Pam nói. “Gặp mày vào lúc bảy giờ ba mươi.”

Trước khi ly dị mẹ luôn luôn có mặt ở đây. Đó là nhiệm vụ chính của mẹ: thường xuyên hiện diện. Người luôn luôn ảm mùi bếp núc nấu nướng quen thuộc. Mùi bánh ngọt và mùi rau hầm nhừ hòa với mùi hơi người của mẹ, ngai ngái như mùi hoa hồng úa.

“Mình biết ngay mà, biết ngay mà” cô bé tội nghiệp ấm ức lẩm bẩm, quay khuôn mặt đầm đìa nước mắt tránh nhìn những  cảnh trong mục Gia Đình Tan Vỡ đang chiếu trên Tivi. Sao mà buồn thế, sao mà dễ sợ thế, sao mình có thể lớn lên chỉ để trở thành một thứ gì như tội phạm… thế nhưng ly dị nào phải như thế. Người ta gọi đó là một sự “ly dị văn minh”. Mọi người vẫn là bạn với nhau…hoặc họ cho là như vậy. Mình vẫn gặp cha đó thôi…thật sự chả có gì đổi thay cả bởi vì dầu sao đi nữa mình chả bao giờ gặp cha nhiều. Cha luôn luôn ở xa, đi ra nước ngoài, bận rộn, và giờ thì cha vẫn cứ như vậy chỉ có là không ở trong căn nhà này thôi. Ly dị cũng không làm cuộc sống mình thay đổi, nhưng nó làm mẹ đổi thay. Mẹ kiếm được  việc làm, và mua một cái tủ lạnh có ngăn đá, và giờ lại cặp với tên Alex đỏm dáng gần như xêm xêm lứa tuổi mình. Mình nghĩ  Alex thì cũng được đi. Tuy nhiên mẹ có thể kể với mình sớm hơn một tí. Cho mình chuẩn bị chứ. Đó là điều tệ của những người lớn! Chả quan tâm gì đến ai khác cả! Ích kỷ.

 


5.00 chiều

Lần cuối em trốn nhà là năm em mười hai tuổi,

Rồi em đã nói gì với họ?

Nói rằng em bị đau và rằng em sẽ trở về bình yên vào ngày thứ hai.

Em có cảm thấy tội lỗi không?

Tội lỗi quá đi chứ, nhưng không phải vì họ.

Alex quay lại nhìn nàng nhướng đôi lông mày lên.

Nàng nói:  là Beth…anh nghĩ con bé sẽ cảm thấy sao khi biết mẹ nó ăn nằm làm tình hết nửa buổi chiều! Thật là hư hỏng, đáng phỉ báng.

Nhưng mà tuyệt. Như những chiếc bánh kem. Lại đây nào.

Linda sà lại rúc vào vòng tay Alex, khép mắt lại.
Sau khi Clive ra đi, mình đã nghĩ mình không bao giờ còn cảm xúc gì nữa. Sau đó Alex tới trường và ngay khi vừa thấy anh ta lần đầu, mình bủn rủn cả người. Suốt một thời gian dài hễ có dịp mình cứ lén nhìn anh ta  và khao khát anh ta điên cuồng. Mình giống như một đứa trẻ khờ khạo, lưỡi ríu lại, mình xông xáo lùng sục khắp các hành lang, trên đường về nhà đã lang thang khắp phố với hy vọng đụng đầu anh ta. Mình không thể tin, vẫn khó mà tin được, cái cảm giác anh ta nói đã cảm thấy về mình. Lần đầu anh ta hôn mình sau cánh cửa  phòng văn hóa phẩm, mình ngựơng chín cả mặt bẽn lẽn như một thiếu nữ, mềm ra dưới đôi tay của anh chàng. Giờ khi mình đang cùng chàng, mình giống như đang bị say. Người cứ hừng hực phơi phới và mình không thể kiềm chế được gì. Mình không thể cư xử như cái tuổi đang lớn. Chàng nhỏ hơn mình mười tuổi. Khi mình đến với chàng, chàng là tất cả. Mình cố gắng thận trọng kín đáo ở trường, nhưng mình cảm thấy mình na ná như tiết mục quảng cáo Ready Brek, hân hoan rạng rỡ mọi nơi mọi lúc.

 


7.45 chiều

Pam nói:  từ những gì đã nhìn thấy tao nghĩ anh ta khá là quyến rũ.

Tao nghĩ anh ta cũng được, Beth nói, nếu như mày thích típ nhà thơ sầu não; với mái tóc mềm vàng óng và những ngón tay dài.

Tao sẽ không từ chối nếu được.

Tao thì sẽ từ chối. Tao nghĩ ở đây hoàn toàn là nghiêng về nhục dục mà thôi. Tao tin điều đó sẽ không tốt cho mày.

Vớ vẩn. Ai nói vậy?

Tao đã đọc tất cả về điều này. Beth đưa bàn tay lên và liệt kê lần lượt từng ngón một. Trước hết mày có thể dính bầu. Và sau đó nếu mày tiếp tục dùng thuốc ngừa thai, hóc-môn trong người sẽ rối loạn, rồi sẽ bị dính herpes, đại loại như thế, rồi người ta nói mày có thể sẽ bị ung thư tử cung. Với tao có vẻ quá ư là nguy hiểm.

Khi mày yêu mày không nghĩ đến tất cả những điều đó. Mày coi thường.

Beth nói: Tao cho đó là sự vô trách nhiệm. Tao nói về mẹ tao. Bà ta không có quyền xem thường….bả phải nghĩ đến tao phải vậy không?

Nhưng bả không phải là đứa mười lăm tuổi phải không nào? Tất cả những điều mày đề cập đến chỉ được cho là xảy đến với những người ở lứa tuổi chúng ta mà thôi, không phải là những bà mẹ. Có lẽ họ tuyên truyền cường điệu lên để ngăn chúng ta ham vui.

Tao không hiểu cái gì là ham vui quá mức…có vẻ như bừa bãi và thác loạn đối với tao.

Tất cả sẽ khác khi mày yêu. Pam nói giọng chắc nịch.

Thế nhưng làm sao mà biết được khi nào thì mình đang yêu? Beth thở dài. Pam tư lự ở câu hỏi này một lúc, cuối cùng con bé nói: Mày biết mày yêu khi nào mày không còn cảm thấy tất cả mọi thứ đó là bừa bãi thác loạn nữa. Con bé nhìn đồng hồ: đã đến giờ có phim truyền hình rồi phải không?

Mẹ đã đổi thay không nghi ngờ gì nữa về điều đó. Trang phục mẹ đã khác. Đúng thế, trước đây mẹ chỉ ở trong nhà và làm công việc nội trợ, hoặc đào xới trong vườn, vì vậy quần jean, cái áo len thụng cũ là được rồi. Giờ mẹ có những trang phục lịch lãm để đến trường. Mình hiểu điều đó, nhưng mình không chỉ có ý nói đến trang phục, mẹ đã xâu lỗ tai và đeo bông tai lòng thòng lấp lánh và nước hoa của mẹ đã đổi thay. Nước hoa không còn màu hoa hồng dịu. Nó có màu nâu, bóng bẩy, sực nức, giống như màu lông thú. Có lẽ là của Alex cho. Mẹ thoa phấn hồng. Và rồi một ngày mình bắt gặp mẹ trang điểm…cái ngực áo màu hồng và có ren, hai bầu vú phía trên lồ lộ. Những cái quần lót của mẹ thì như là những cái quần soọc nhỏ viền ren bó sát. Mình hỏi mẹ về chúng và mẹ nói đó là đồ mới, hỏi mình có thích không, thế nhưng sau đó mẹ bẽn lẽn đỏ mặt tía tai và mặc đồ thật nhanh …đó là lúc mình bắt đầu nghi ngờ về Alex. Có một cặp đang quấn quýt nhau trên màn ảnh truyền hình đúng ngay lúc đó. Mình nghĩ đến Alex và mẹ đang làm chuyện đó và cảm thấy muốn bịnh, mình thầm nghĩ không biết Pam có thật sự thích phim này…mình không màng nếu muốn chuyển qua kênh khác.

 


2.30 sáng

Linda nhảy ra khỏi giường.
Alex! Alex, dậy đi, trời đất ơi! nhìn giờ kìa…Điệu này chắc trời sáng trước khi em về đến nhà. Nào Alex làm ơn dậy dùm cái đi!  Beth sẽ lo lắng cuống cuồng lên….làm ơn đi mà….

Alex ngáp dài, ưỡn người và mỉm cười.
Yên tâm đi! Ổn thôi mà! Anh dậy đây. Anh sẽ xong xuôi trong chớp nhoáng. Và đừng có lo cho Beth. Nó là một đứa con gái lớn. Nó đã đi ngủ từ  mấy tiếng trước rồi,

Thôi nhanh nhanh lên Alex à! Linda thở dài. Em hiểu chúng ta lẽ ra không nên về đây uống cà-phê sau bữa tối. Em hiểu tới giờ đó là lầm lỗi …

Không em đâu có sai lầm. Em không thể chờ nổi, nào hãy nói đi, thừa nhận đi…

Em thừa nhận, em thừa nhận, giờ một lần cuối, hãy mang giày vào ngay, và chúng ta hãy ra khỏi đây.
Mình nghĩ chàng có thể lái nhanh hơn. Mình mong có thể về nhà sớm hơn. Ôi cầu xin cho Beth được bình yên. Cầu cho Beth không bị lo lắng. Cầu xin cho nhà cửa đừng bị cháy rụi.  Xin đừng để tên giết người bằng rìu vượt ngục ở đó. Lạy trời, lạy trời đừng trừng phạt con. Mình biết mình không nên đi về để uống cà-phê nhưng xin hãy để cho sự việc bình yên và mình sẽ không bao giờ làm điều đó nữa. Chỉ vài giây sau khi con bé chào đời mình đã nghĩ mỗi một hành động của mình đều liên quan đến con bé. Liệu Beth sẽ ổn chứ?  Muốn đi đến tiệm làm tóc à? Vậy thì hãy kiếm người nào đó đón con bé ở trường. Muốn đi xem phim à? Kiếm một người giữ trẻ đã. Beth từ trường trở về nhà chậm hai mươi phút? Những nỗi khiếp hãi thấp thoáng trong đôi mắt. Giờ thì con bé già dặn hơn một tí gần như đang trưởng thành. Mình cảm thấy như mình có thể làm những điều đó mà không cần lo ngay ngáy về con bé. Nhưng không phải tất cả là như thế. Cầu xin cho Beth được bình an. Xin đừng giận mẹ. Xin hãy hiểu cho mẹ.

 

 

3.30 sáng

Mẹ có phải mẹ đó không?

Suỵt. Đúng mẹ đây mà. Con ổn chứ? Linda thì thào.

Mẹ không cần phải thì thầm. Con đâu có ngủ.

Linda vào phòng ngủ của Beth và ngồi lên giường. Con đã thức trắng à?

Ồ, dạ, chập chờn. Con lo lắng đến phát ốm lên về mẹ, mẹ ở chỗ quái quỷ nào vậy? Đã quá ba giờ rưỡi sáng rồi.

Ôi Bethy con yêu của mẹ, mẹ rất xin lỗi. Mẹ đã có lúc ham vui quá ….mẹ chợt quên mất giờ giấc…Mẹ thật sự xin lỗi con. Mẹ sẽ không làm vậy nữa đâu, mẹ hứa đó.

Con đã nghĩ mẹ có thể bị tông xe…mẹ có thể gọi cho con, sao mẹ lại không thể gọi khi mẹ biết mẹ sẽ về trễ. Tại sao mẹ không làm thế? Mẹ rúc rích cười gì vậy?

Linda bắt đầu cười to, và giờ, mệt rũ vì thiếu ngủ và nhẹ nhõm vì Beth đang ở đây, vẹn nguyên dưới tấm mền hoa, tiếng cười của nàng cứ lớn dần cho đến khi nước mắt trào ra lăn dài trên má.

Con phải nghe giọng điệu của con kìa…con giống như một người mẹ, con xử sự đường hoàng và mẹ…mẹ cảm thấy mình giống như một thiếu nữ phạm tội.

Phạn tội… đúng thế. Còn thiếu nữ ư… con không dám chắc.

Beth, cảm thấy hạnh phúc khi mẹ về lại nhà và xức mùi nước hoa mới, cũng bắt đầu cười theo.

Giống như một nhân vật nào đó, trong những cuốn sách nào đó một ngày kia thức dậy và trở thành một con người khác. Hoặc khi gia đình khám phá ra đứa con của họ thật ra là một con chuột hoặc là cái gì đó. Có một cuốn sách nổi tiếng trong đó có một người thức dậy và thấy mình trở thành một con gián lớn…, có thể thấy được quan điểm của ai đó rõ hơn hẳn khi nhìn từ một góc độ khác. Mình thường rất bực bội khi về nhà trễ và thấy mẹ đăm đăm trông xuống đường, mặt mày nhợt nhạt nhăn nhó, nhưng giờ mình đã hiểu cảm giác của mẹ. Mẹ đâu có xem phim đến ba giờ rưỡi sáng. Mẹ hẳn là đã ngủ với Alex. Và mình cần phải thích nghi với điều đó. Mình sẽ quen được thôi mà.

(1985)



bài đã đăng của Adèle Geras


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)