- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Mỏng manh

 

Lời người dịch: Vào khoảng cuối thập niên 80, bài nhạc Fragile xuất hiện trong album Nothing Like the Sun của Sting đã làm tôi say mê. Mới nghe đoạn mở đầu, tôi đã thích ngay tiếng guitar lãng đãng như những giọt nước rơi thật nhẹ. Tiếng hát của Sting trầm ấm nhưng không ngân nga, nghe như là lời tự sự hơn là một trình diễn.

Tìm hiểu thêm thì tôi mới biết Sting đã viết về cái chết của Ben Linder, một kỹ sư người Mỹ bị giết bởi nhóm Contras, nhóm kháng chiến ở Nicaragua được bảo trợ bởi chính quyền Hoa Kỳ. Linder, 27 tuổi, đã tình nguyện với Peace Corps trong công trình xây cất đập thủy điện cho những người nghèo ở một vùng hẻo lánh xứ Nicaragua. Trong lúc ấy, sự bạo tàn của nhóm Contras đã bị cả thế giới chú ý đến và đã gây nên nhiều chỉ trích cho chính quyền Hoa Kỳ. Cái chết phi lý của Linder đã làm bùng nổ những cuộc tranh luận chính trị và nhân bản trên báo chí truyền thông toàn cầu.

Sting viết ca khúc này vào một ngày bão biển trên đảo Montserrat, năm 1987, sau cái chết của Linder. Anh viết: Nếu máu sẽ tuôn tràn khi da thịt và thép sắt nhập một, rồi khô đi cùng màu của ráng chiều. Một hình ảnh thật rõ rệt, nhất là cho những người đã từng sống trong thời chiến tranh Việt Nam. Những viên đạn cắm vào sâu trong xương thịt, và máu đỏ tràn trên mặt đất rồi khô đi trong thờ ơ lãnh đạm của nhân loại. Cơn mưa ngày mai sẽ gột rửa đi mất dấu vết, nhưng có điều gì đó sẽ còn hoài trong tâm tư của chúng ta. Điều gì đó, có thể rất nhỏ bé, nhưng là cái mầm mà một ngày nào sẽ đâm chồi, sẽ trổ bông. Điều gì đó, sẽ luôn nhắc nhở ta về cái sống mỏng manh của con người.

Và tiếng guitar tôi lắng nghe là những giọt nước mắt từ một hành tinh nào, đã rơi xuống theo lời ca, vẫn luôn nhắc nhở, mặc dù chúng ta vẫn luôn cố tình quên.

Nguyễn Thảo

 

 

 
Trình bày: Lê Vũ & Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Thâu & mix: LeVuMusic Studio
(Nguồn: KẻJazz)

 

Mỏng manh

 

Giòng máu còn tuôn
Vì xương thịt chôn thép đen
Khô đậm như tà dương màu chân trời thoi thóp nắng
Rồi mai trời mưa
Giòng nước gột vết máu loang
Nhưng trong  tâm tư ta có chi không phai nhòa

Phải chăng là những vương vấn đời sống
Mà ta đã luôn cưu mang nặng lòng?
Là đâu còn chi từ bao hờn căm
Vì căm hờn ta mất hết
Vì sao thù oán, ganh ghét, chém giết một đời?
Thân ta mong manh phút giây giữa đất trời

Mưa triền miên, mưa rơi triền miên
Như ánh sao rơi lệ
Như ánh sao rơi lệ
Mưa lặng rơi, như âm thầm nói
Ôi, mỏng manh kiếp người
Ôi, mỏng manh kiếp người

 

 

 

Sting

Fragile

 

If blood will flow
When flesh and steel are one
Drying in the colour of the evening sun
Tomorrow’s rain
Will wash the stains away
But something in our minds will always stay

Perhaps this final act was meant
To clinch a lifetime’s argument
That nothing comes from violence
And nothing ever could
For all those born beneath an angry star
Lest we forget how fragile we are

On and on the rain will fall
Like tears from a star
Like tears from a star
On and on the rain will say
How fragile we are
How fragile we are

 

 

 

.

bài đã đăng của Sting