- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Đầu hôm

 

 

 

Trở về anh
Nơi xanh rêu cửa Thiền bỏ ngỏ
Nơi gác chuông gút nhịp từng đêm
Nơi sương sa đong đầy hốc lệ
Hốt vụt bay, cánh hạc phiêu bồng

Trở về anh
Gió trong sườn cuộn xoay-thắt-vặn
Trĩu nặng trong từng vầng tóc cháy vàng
Cuốn bình minh mơn theo đường dốc bạc
Trào, đổ, sập, òa cuộn lấy thân

Trở về anh
Mênh mông nằm trong kẽ ngón
Thành quách trốn ở chân mây
Ngàn vạn cây đơm đầy giọt nắng
Nhịp tang bồng, cửa Thiền bỗng thềm sương.

*

Khóa cửa trái
Dỗ mình đừng hốt hoảng
Nhón hòn đá, ngậm vào miệng, im hơi

Lõ mắt nhìn từ tầng sâu biển đặc
Thập thò rơi, bảy triệu ánh sao xa
Thanh âm tinh tú trầm đục – rì rào – xao xác
Thôi ngay đi! Lũ phản phúc ngỗng trời!

Cắt một nhịp, bước chân thẽ thọt
Nín một hơi, luống cỏ nghiêng mình
Nơi ánh trăng đọng trên đầu gió
Có vì sao khẽ chạm mặt hồ.

Tan chưa hết, hóa nhũ tương lơ lửng
Cánh đom đóm
Ngỡ bạn lặn sâu
Gieo mình theo
đốm sáng
Rồi im hơi, tắt lịm, thả đêm về

*

Ngón xương gầy trên đồng phím trắng
Trồi sụt bên từng ụ đê đen
Cùng nốt trầm không bao giờ giáng
Và nối thăng lơ lửng trêu ngươi
Ai nói vĩ cầm là thanh đới rung lên, hay
Dương cầm là lời kinh của nắng, và
Trống trận liên hồi là tiếng đất đơm hoa
Từ thinh không rót vào sa mạc
Khởi thủy là bi ca của biển, không khí, non cao lộng gió
Tách vỏ, xói mòn, tan tác.
Trong mười ngàn lần một vạn sát na, ánh lên sắc vàng
Nở bung từ đất,
Và trăng, đẫm hương hoa phù phiếm,
Sẽ lần nữa
dâng cao.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nhật Đan