- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

MADE IN GIẤC MƠ

   

Kính tặng mẹ

Xin mẹ nghe gà gáy đừng sốt ruột


Bà là người cần cù hay lam hay làm. Hai nghìn năm rồi tiếng gà gáy luôn làm Bà thổn thức lo âu. Một buổi sáng kia trước cửa thềm nhà Bà là biển người đông chưa từng thấy bao giờ. Biển người im lặng chờ đợi. Đợi Bà thay đổi lời tiên tri. Bà là nhà tiên tri vĩ đại của đồng bào. Hai nghìn năm qua Bà chưa đoán sai một lời.

Thiên nhiên đã cho đồng bào của Bà một đặc ân duy nhất: chính là Bà, người có tuổi thọ vô biên có khả năng hiểu thấu cơ trời. Với khả năng kỳ diệu đó, Bà trở thành niềm tin thành hy vọng toàn năng của đồng bào.

Đám đông kéo đến chờ, Bà nói:

"Trái đất không nổ nữa".

Cách cái buổi sáng kia một ngày nhà tiên tri vĩ đại đã cho thông báo "Bảy ngày nữa trái đất sẽ nổ". Ngày đầu tiên khi thông báo đó ra đời không phải mọi người không tin Bà. Điều đó lớn lao quá nên chỉ có năm mươi phần trăm tin Bà mà thôi. Năm mươi phần trăm khác hy vọng Bà cho thông báo lại. Bà không thông báo lại. Bà không thể sai. Nhà tiên tri không thể sai. Uy tín hai nghìn năm đủ khẳng định, đủ lớn để cả đồng bào hoang mang kéo đến trước thềm nhà Bà. Nhà của Bà là một lâu đài được đồng bào yêu quý xây dựng như một cỗ máy bí ẩn nhằm bảo vệ Bà sống mãi mãi. Chừng nào Bà còn chừng đó còn cuộc sống, còn tình yêu, còn sáng tạo. Vậy mà chỉ còn năm ngày nữa trái đất sẽ nổ tung.

Nhiều ước mơ vụt tắt, nhiều công trình vô nghĩa, nhiều ưu tư trí tuệ tinh thần hẫng hụt hư không. Than ôi thương cho giống hữu tình còn nhiều ham muốn kín đáo khác không muốn bị hủy diệt đi.

Riêng về Bà, Bà tự hiểu rằng khi xây dựng được một niềm tin quá lớn trong đồng bào, đồng bào sẽ bảo vệ Bà ngay cả khi Bà đưa họ vào hủy diệt. Bà giữ vững uy tín đó, Bà không thể giả dối, không thể thay đổi sự thật. Chắc chắn còn năm ngày nữa trái đất phải nổ tung.

Có anh chủ tiệm phở cười bi đát với khách hàng, "Tôi lấy tiền phở làm gì nữa, chỉ còn năm ngày thôi, ăn đi ông khách, ăn đi, ăn nữa đi ông khách.”

Ngoài đường phố xe cộ bỏ bừa, cái bị bẹp dúm, cái chạy hoắng lên khác thường. Tai nạn không cần cấp cứu. Bệnh viện và thuốc men cần làm gì nữa nếu tất cả chỉ còn năm ngày. Chẳng con bệnh nào thấy hạnh phúc vì khỏi bệnh nan y. Chẳng thầy thuốc nào phải giữ lời thề nghề nghiệp.

Ngày thứ bốn khủng khiếp nhất. Ngày mà mọi thất vọng đã tới sự quá độ của nó. Tất cả ở sát bờ của dửng dưng và ham hố. Nếu mọi cơn khát của ngày trước là nhạt nhẽo thì ngày sau là thứ khoái cảm dường như cuối cùng mà ai ai cũng cần hưởng nốt. Ai ai cũng cùng tâm lý muốn cho ước muốn riêng trở thành hiện thực, dù chỉ giây phút trước lúc tất cả nổ tung.

Nhiều xác chết của thù hằn hơn bao giờ hết. Nhiều tình yêu đơn phương được thực thi bằng bạo lực. Sự đểu giả không sợ chế giễu không sợ phỉ nhổ. Chỉ còn ba ngày nữa nhân thế tận cùng, đạo đức còn đâu thời gian?

Nhiều thi sĩ tỉnh táo lại khỏi điên vờ vĩnh nữa vì thơ không cần nữa, nhiều thương gia hóa dại. Tất cả chỉ vì người đàn bà có tuổi thọ kỳ dị, biết tuốt mọi điều, giữa những người hiểu biết hạn chế và chỉ thọ tới bảy mươi đã là hiếm rồi.

Ngày thứ tư cũng như ngày thứ ba. Ở giữa bảy ngày có khoảng chập như vậy. Ở khoảng đó mọi mối quan hệ quân thần, phu phụ được giải quyết đơn giản, xử lý đơn giản chưa từng thấy. Thật chưa bao giờ người ta thật thà thẳng thắn với nhau như bây giờ.

Phụ nói với phu rằng: "Ông tưởng tôi chung thủy với ông sao? Ông làm sao sánh được với chàng.” Phụ nói rồi chỉ tay ra anh thợ chữa khóa vóc người to lớn vẫn ngồi nhờ hành nghề ở vỉa hè trước cửa. Đấng phu quân gào lên: “Trời ơi… hỡi trời.” Song tất cả chỉ còn hai ngày thôi.

Đây là phu với phụ, còn huynh với đệ, còn phu-tử-phụ-tử… quả thật là thẳng thắn thật thà.

Cô con dâu chỉ mặt bố chồng "Ông là đồ dâm dê khốn nạn đểu cáng.”

Rồi biết sao nữa đây? Còn nhà trường và bọn trẻ, bọn thanh niên đông đảo, đầy nghị lực ước mơ, đầy sức mạnh đang được giáo dục dở chưa kịp có thành tựu, để hiến dâng, để hy sinh.

– Xác chết của cuồng loạn lại chồng chất cho đến khi hai ngày cuối cùng đã qua đi. Chỉ còn hai tiếng đồng hồ nữa trái đất sẽ nổ. Lúc này tất cả đều kiệt sức. Chẳng còn gì khác ngoài ngồi chờ sự tận diệt tất yếu. Sự kiệt sức lặng câm tập thể, chờ đợi điều ứng nghiệm siêu nhiên. Không khí của bảy ngày qua đã trở nên ô uế bẩn thỉu, xác chết đủ thối đến buồn nôn.

Những người mẹ đau thương hoang mang ôm con chạy như kiến bò trong chảo nóng giờ này cũng kiệt sức. Trên toàn trái đất, mọi trật tự, mọi hoạt động ngưng đọng trong cơn tuyệt vọng tập thể. Còn Nhà Tiên Tri? Khi đồng bào của Bà trong cơn ngủ mê, Bà soi lại bầu trời mông lung. Bà nhận ra mình tính toán sai. Bà tính kỹ lại thấy trái đất không nổ nữa. Thay vào đó là sự bùng nổ ngỡ ngàng của tập thể. Tất cả lại trở thành biển người trước thềm nhà Bà. Lần này đồng bào muốn Bà nói đúng. Muốn trái đất nổ đi nếu không làm sao sống được khi nhiều điều cần giấu kín đi nay đã được khui ra ê chề.

Nổ đi, trời ơi nổ đi vì tình huynh đệ giả dối vì lòng chung thủy bịp bợm… Vì tình thầy trò man trá nay đã ê chề quá đỗi.

Đề nghị trái đất nổ đi.

Nhà tiên tri đã xuất hiện trước đám đông. Giữ vững uy tín, Bà thẳng thắn nói:

"Đồng bào chú ý nghe đây, đồng bào hãy thông cảm, đồng bào về đi. Tất cả hãy bình tĩnh làm lại từ đầu.”

Ngừng một lát, Bà lại nói:

"Thưa! Tôi có quyền sai sót một lần trong suốt hai nghìn năm chứ?”

Biển dậy sóng tràn xô Bà ngã chơi vơi…Bà ngạt thở.

——————-                                         

Buổi sáng muộn, gà thôi gáy đã lâu. Trong căn phòng nhỏ ở khu tập thể Trần Nhật Duật – Hà Nội có một bà già đang ngủ hét lên choàng tỉnh, toàn thân vã mồ hôi.

Thì ra tất cả chỉ là giấc mơ, bà già đó đã mơ như thật. May quá tất cả không phải là sự thật.

Thảng thốt tâm hồn đến chiều tối bà già ấy viết đơn xin nghỉ hưu ở một cơ quan và viết đơn xin đi làm ở một cơ quan khác.

Bà ấy quyết bỏ nghề tiên tri.


bài đã đăng của Hồng Hoang