Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Những thương vong ♦ Những cuốn sách


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 12.05.2009

 

Shannon Stewart sinh ở Ottawa, Canada năm 1966. Cô có bằng thạc sỹ chuyên ngành Sáng Tác từ trường đại học British Columbia. Hiện cô đang sống ở Vancouver và làm tổng thư ký cho PRISM International và giảng dạy khóa Sáng Tác và Anh Văn.

Chuyển ngữ từ nguyên bản “The Casualties” và “The Books” trong tuyển tập thơ The Canadian Girl (Nightwood Editions, 1998).

 

 

Những thương vong

 
Trong trường chúng mình đã được xem đoạn phim tài liệu về chuyện ấy,
Thân thể hoạt hình của người nữ rụng trứng
xuống một cái ống trắng. Hình ảnh ấy
không ám ảnh mình tí nào, mặc dù đứa con gái bé nhất
trong lớp đã bị ngất xỉu.
Mẹ của nó đã không kể cho nó nghe lấy một điều.

Cái đêm mình có kinh
ba mẹ đang có khách
Mình còn nhớ rõ giọng nói đàn ông chuyển động
lên xuống ngoài hành lang,
tiếng cười của phụ nữ, can trường và lạnh lẽo,
lòn lách vào tận bốn góc căn nhà
nơi chỉ có bụi đóng.
Trong lúc máu chảy như lụa thắt gút
mẹ mình đứng canh chừng,
mang vớ da và giày cao gót,
bảo rằng bà sẽ gọi xe cứu hỏa
nếu mình không chịu ngừng khóc.

Tại sao lại là xe cứu hỏa, mình sẽ không bao giờ hiểu.
Có lẽ lúc ấy bà đang ngà ngà say
và tiếng rền rĩ của động cơ màu đỏ
khiến bà liên tưởng đến mình. Có lẽ
bà đang giận dữ, vì đã dạy
hết mọi điều, đã chuẩn bị cho mình
thật kỹ như một con gà,
đã bó chân và cánh và được phết mật để cho vào lò.
Bà không thể hiểu nổi sự hoang mang.
Và mình nhớ đã lo lắng
rằng có lẽ mình sẽ chảy máu đến chết
trong khi bà đứng đó
nhiệt tình với rượu và sắc đẹp
đeo trân châu và vàng kim
và loại nước hoa yêu quý nhất,
bắp chân thon oằn lên
như hai con cá bạch
từ sàn nhà.

Ở khoảng cách xa đâu đó
có tiếng còi hụ
và những người đàn ông trong bộ áo giáp
sáng rực như hoa anh túc.
Họ ẵm đứa con gái bé nhất
trong vòng tay, đứa
không biết chuyện gì sẽ xảy ra cho mình.
Họ ẵm nó cao ngang tầm ngực
như một tấm huy chương,
mẹ mình nói khẽ nào, khẽ nào — 
đứa con gái mở ra
một cuộc sống hoàn hảo.

 

 

 

Những cuốn sách

 

Tớ nghe kể có một phụ nữ thời đại nữ hoàng Victoria
đã sắp xếp kệ sách
theo nghi thức long trọng.
Cẩn thận phân loại
các tác giả nam và nữ.
Đâu ai biết chuyện gì có thể xảy ra
nếu già mù Milton
bị đặt quá lâu
bên cạnh sự hóm hỉnh của Austen?
Thảm họa trái phép nào
đang lẫn giữa những bìa sách
trong cái tối đen của đêm?
Tớ quý người đàn bà ấy, bất kể
bà là ai, gìn giữ sự trong trắng ngay cả với
những trang viết khô của đống sách,
tin tưởng rằng chúng có đủ khả năng
để gây ra bất cứ điều gì khi bà
quay lưng đi.

Như lúc chúng ta còn bé thơ,
trước khi biết đọc,
đóng những trang sách hình,
dùng ngón cái để đánh dấu trang,
rồi lại mở toang nó,
bất thình lình, tin rằng mình sẽ tìm thấy
điều thay đổi nào đó, công chúa trẻ thơ
nhảy múa sống động,
trong khi nàng phải đang xinh đẹp
và say ngủ, hoàng tử xấu xí,
quái vật
ai đó mình nhận diện được.

Bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra
bên trong cuốn sách đó,
khi bạn đóng nó lại.

Hoặc khi bạn mở nó ra,
cũng là cách chúng ta kết bạn.
Đọc câu văn của Donne:
Thượng Đế hình thành chúng ta, tất cả sẽ là tiến sỹ
Trong vòng một phút.
Rồi bỏ bê bài vở
về thi ca siêu hình học,
say sưa uống rượu.
Quyết ý rằng đó là điều chí lý nhất
chúng ta đã học được trong suốt cả năm.

Bạn kể với tớ về một mùa hè
bạn làm trong tiệm sách cũ.
Và bạn yêu sao những cuốn tiểu thuyết cũ.
Rồi bạn lấy chúng ta
từng cuốn một, mân mê
cái gáy lung lay,
lắc nhè nhẹ,
chờ xem
cái gì sẽ rơi xuống đất.
Hoa khô, những
chiếc lá khô nhỏ và có lần,
cả một con cá ngựa, một người đàn ông nhỏ bé hào hiệp,
với lồng ngực dễ vỡ,
cưỡi trên lớp sóng chữ nghĩa.
Bạn tặng hắn cho mình,
bảo rằng hắn là cái loại
bạn nghĩ rằng mình sẽ thích,
loại vẫn còn nguyên vẹn sau bao nhiêu năm
nằm trong trang sách.

Và bạn nói với tớ về thư pháp
những chữ ký bên trong bìa.
Đàn ông dùng tên tắt
còn đàn bà nguệch ngoạc nguyên cả tên họ,
mật thiết và cẩn trọng.
Những cái tên Bessie, Amelia, và Edith.
Đàn bà không sợ hãi việc nằm bên trong
khi cuốn sách đóng lại,
và mọi thứ trở thành tối đen.

Tớ cũng đang khám phá ra rằng
đó cũng là nơi những cuốn sách mở ra.
Như cuốn thơ tớ yêu thích nhất.
Mỗi khi tớ cầm nó trong đôi bàn tay,
nó mở ra trang thơ tớ thích.
Nhưng khi tìm thấy cuốn sách y hệt
trên kệ của bạn, thì nó mở ra
những trang khác, những bài thơ
tớ chưa từng đọc qua,
để rồi nó mở lối vào trong bạn,
phơi bày cho tớ những nơi chốn
đã trải nghiệm niềm cảm động,
những nơi thầm kín
tớ chưa bao giờ biết cho đến khi
cuốn sách chỉ đường.

 

 

.

bài đã đăng của Shannon Stewart


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)