- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

sửng nhìn con vật người, cười | từ bóng tối phù mê | học thuyết đã được tẩm máu

sửng nhìn con vật người, cười

.tự thú #1

con vật người nuốt hết dịch chảy ra từ âm hộ em
nham thạch núi lửa
một dưỡng chất cực hiếm
đó là khi đỉnh điểm tuyệt vời trong não trạng
tự chủ chỉ là khái niệm
nếu yêu thì phải như thế
tấm gương dán bên vách tường mỉm cười
chúng ta yêu nhau
thì cũng hiện thực như con chó phèn
“người lạ nó sủa, người quen nó mừng (mần)”
miệng môi tôi vĩ đại bên bờ mép vực
khi dăm ba ngày chiếc lưỡi vẫn khô ran
vì ngại sợ chạm đôi cánh thiên thần
những ấu trùng co rúm không có khuôn mặt!
những kẻ thich nuốt khói thi ca
thường hay uống thuốc giảm đau mơ thấy những con bướm
phụ nữ là ánh sáng nhú mầm trong nỗi nhớ
luôn trang điểm dục tính rồi trườn qua ảo giác
hóa trị liệu hiện thực con mắt ung thư
cười, chỉ van xin một lát cắt dương vật
em, mùi hoại tử chập chờn khả ái trong nỗi cô đơn
khi ấy, chỉ có có sự trì hoãn của mọi giác quan
tôi tự biết hồn phách tôi đã nhập vào hòn đá cuội

đêmbg locninh 6/2019

từ bóng tối phù mê

.tự thú #2

biết thèm là bởi sự kích thích từ trí tưởng
những ngón tay ngọ nguậy
dường như nó muốn là một con sâu róm
bò chậm lên mô lồi mượt lông của một thực thể

nhưng thôi, nó không có ý định như thế nữa
khi tôi phát hiện khe hở đã khép lại
qua thấu kinh cường độ lumen xuyên thủng đồng tử
đầu tôi gục gật với điều cần có
hơi thở em trôi dạt trên tấm khăn choàng
sự tỏa nhiệt đã mờ dần
im lặng xanh xao
sự cô đơn của loài mèo giống cái
đàn bà em thường vuốt ve giấc mơ lên cơn sốt
vết son môi chưa hẳn đã bôi trơn
và khỏa lấp vết xước mờ trên mặt cái bóng
đừng ẩn dụ khi ngày kinh kỳ vỡ máu
ốc mượn hồn
chạy chữ chi trốn vào ký ức
hãy ngả ngớn
ngồi xuống bên tôi
nuốt hết nước bọt của nhau em nhé
chúng ta có còn biết mê man trong rỗng rang giọng nói
có phải em đã từng hôn cái miệng phàm phu tôi
nước mắt em cứ cứ chảy ra thành giọt
có đứa trẻ miệng cười toe toét
trên khung ngày đái xuống mặt chúng ta

đêm đất k. 26/6/19

học thuyết đã được tẩm máu

giả tưởng không phải lo sợ trong tầm kiểm soát
về cái ngáp của lũ hình nộm trên diễn đàn thời cuộc
và tiếng tru dài mềm mại mềm mại của bầy súc vật hạ tầng
chủ nghĩa marxist mê sảng chạm vào chiếc lưỡi hái ngọt lịm đường cắt
sau đó chúng vươn móng vuốt nhưng bộ mặt rất nhu mì
nhẩn nha cấu cào đào sâu lỗ huyệt
khi ấy, hàng triệu con mắt sững nhìn
nhẫm tính từng giờ sống sót
hãy khóc thầm hoặc khóc rống lên trước giờ bị xử trảm
chẳng có ma nào của chế độ tư bản hay cộng sản dám cấm chúng ta
và không có bài điếu văn nào để trầm giọng bi ai
khi học thuyết của quỷ đã được tẩm máu
đắp lên mặt thế kỷ hai mươi
nhân loại không hề ngạc nhiên khi còn tồn tại vài ba que đỏ bầm quyền
lực hà hơi cho nhau cười say sưa chém gió.

tp saigon 3/2018

bài đã đăng của Khaly Chàm