- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

tràn lan

 

 

 

            tâm hồn tôi nhạy bén
            lưỡi dao cùn ăn năn

cuộc huyên náo tan dần
đuối ngày giải mã
dịch vật dâng trào từ một cơn
tháo đổ nhân văn trật tự
sự điên rồ của bụi lốc
sợi neo thòng lòng siết cổ biển
giựt sộp hết công trình
cây đá mọc cheo leo
tôi cheo leo
cùng đất ăn có
trong túi mật âm hồn
dưới độ âm bách phân vuông
con người bỏng lạnh tứ phía
mặt trời chỉ là một gã biếng lười mang tính cắp vặt
lâu lâu thò diệu thủ
nhón hết tặng vật trần gian
tôi vụng một ngón khoèo
còn gì cho em
ngoài cái bóng cùn ngoi ngóp

thở bằng gió
khí mùn
miếng thơ tôi xô về phía hiện hình
dương bản cầm chúi
cái bóng không theo kịp
độ phân giải sắc màu chìm trong ngân nga tịch lặng
thầm ghi tiếng núi
và những mảng băng va chạm nhau
ngôi nhà bỗng rực lên mầu máu
nhuốm bầm sự chấn động tâm thần
nơi góc phòng phản cảm
có thể em nhìn ra một chiếc giày vẹt gót
từ cuộc tháo chạy sau cùng

van em xin tôi đừng trở về
mức nhạy cảm tội phạm
tất cả chúng ta đều để lại dấu vết
khiến bọn thời cơ thường trực diễu hành
trấn lột hết
thói quen gia đình và những cuộc sum vầy
những làn rãnh khủng khiếp tai ương
phục hồi cơ chế
tôi phun lả đời
nơi nào có thể tìm thấy chiếc giày còn lại
giữa tha ma địa bàn
cám ơn xin cám ơn
khúc gãy lìa
kinh cầu bố thí

 

đầu tháng tư mười chín

 

 

 

.

bài đã đăng của Hoàng Xuân Sơn