- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

NHIẾP PHỤC


Anh đã từng có những tháng ngày đau khổ, ngồi một xó nhà mà ước mơ bay cao khắp thế giới, toàn hy vọng những chuyện ngẫu nhiên có thể thay đổi số phận mình. Con thú dữ trong người anh lồng lộn lao đi săn tìm để ăn những ảo ảnh làm cho anh kiệt sức. Thân xác anh trống rỗng, tâm trí anh điêu tàn. Không hiểu sao anh sống sót qua chuỗi dài ngày tháng. Anh cứ tưởng con thú đi hoang mãi rồi cũng phải về thôi, mình chỉ cần chờ đợi. Nhưng càng ăn ảo ảnh con thú càng điên cuồng đi xa mất dấu còn anh ngày một kiệt quệ hoang tàn. Cứ thế này anh sẽ chết khô. Cuối cùng anh đủ dũng cảm đứng dậy để thay đổi chính bản thân mình vì anh hiểu được sẽ chẳng ai giúp anh làm điều đó. Thế giới thật tàn nhẫn nhưng cũng thật công bằng. Anh không bỏ công sức mình ra mà đánh đổi, mà cống hiến thì sẽ chẳng bao giờ gặt hái được điều gì cả. Đừng nói đến thành đạt hay giàu sang, cứ ngồi im mãi thì đến miếng cơm ăn còn không có nữa. Anh đứng dậy nhìn lại góc nhà tối tăm mà anh đã ngồi lặng lẽ bao năm rồi quyết chí ra đi tìm lại con quái thú trong con người mình. Phải đi qua bao nhiêu con đường anh mới thấy được dấu chân của nó. Phải trải qua muôn ngàn đau khổ, lang thang đến tận cùng thế giới anh mới bắt được nó đang ẩn náu dưới hang sâu. Cuộc chiến quyết định đã xảy ra không thể nào tránh được. Anh và nó đều lưỡng bại câu thương. Cứ như thế này anh và nó sẽ chết hết. Chúng ta không thể sống hòa bình với nhau ư? Anh hỏi và con quái thú gầm gừ. Anh choàng sợi dây xích vào cổ nó và bắt đầu tìm đường về nhà. Con đường dài làm cả hai đuối sức. Anh quyết định nuốt nó vào trong người mình, dùng sức của quái thú hợp nhất với mình để tiếp tục bước đi. Và điều kỳ diệu là cả anh và quái thú đều trở nên vô cùng mạnh mẽ và dễ chịu. Cảm giác bình an lan tỏa khắp châu thân. Đã về đến căn nhà cũ, chỗ anh cư ngụ bao năm. Cảnh vật hầu như chẳng có gì thay đổi. Anh ngồi lại trong xó nhà, nhưng không còn mơ chuyện viển vông. Anh và quái thú cùng lắng nghe cùng trò chuyện. Như thế cũng quá đủ đầy. Trong những đêm khuya mưa rả rích, anh uống một ấm trà, lắng nghe con quái thú đã ngủ bình yên trong mình mà cảm thấy thanh thản. Hạnh phúc nhiều khi vô cùng đơn giản, chỉ cần biết hài lòng với những gì mình có, và đừng bao giờ thả cho con quái thú mộng tưởng đi hoang.


Sài Gòn, ngày 21/11/2015

bài đã đăng của Hoàng Long