- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

thứ ba hai mươi sáu tháng ba

 

 

 

rất vô nghĩa khi vung tay lên muốn đấm vào mặt trời
sự ý thức là zero
điều đó chỉ xảy ra trong một đêm ngủ quên trên bờ biển
dù chỉ là một thoáng mộng
khi mở mắt ra thấy mình trên giường

sự lẩn quẩn tạo nên những giấc mộng
làm cho người đi lang thang vào trong những cõi mộng
khi cánh hạc bay trở lại trần gian
đã ghé qua một thiên đường ảo vọng
đầy những người khỏe mạnh ca hát

trời sáng dần khi tôi trở về nguồn
căn nhà ẩn núp dưới những cơn mưa
khung cửa sổ vẽ những dấu hỏi
cứ vẽ cho qua thì giờ thế thôi
vì đã vẽ hàng ngàn năm qua không ai trả lời

cái mặt trời bị đấm vỡ trở lại giữa đêm
khi loay hoay với giấc ngủ tàn tạ phấn son
tôi loay hoay với mình và cảm thấy bực mình
tôi vẽ những dấu hỏi lên trán mình
nhưng không hề mong đợi một câu trả lời nào cả

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán