Trang chính » Phóng Sự Email bài này

Ai Là Kẻ Đạo Văn Bài “Tôi Là Ai” của Trần Mộng Tú (kỳ 2)


Trong phần 1 chúng ta đã biết bài đạo văn "Tôi Là Ai???… Quê Nhà, Quê Người, Quê Mỹ, Quê Việt" ký tên Trần Nguyên Phát đã xuất hiện trên Blog Nguyệt San Việt Nam ngày 29 tháng 1, 2018 và gần đây nhất là trên mạng Hoàng Sa Paracel ngày 12 tháng 12, 2018.

Sau đó, qua một người bạn, chúng tôi được biết bài ‘Tôi Là Ai” của Trần Mộng Tú còn xuất hiện trên mạng Bất Khuất, ký tên Kim Thu, với tựa đề "Tôi Là Ai? Việt hay Mỹ?"

clip_image002

Da Màu đã liên lạc được với nhóm chủ trương mạng Bất Khuất ngày 19 tháng 12 trên mục Nhắn Tin hoặc Góp Ý và đã nhận được trả lời như sau:

“Chủ biên trang nhà Da Màu kính,

Bài viết được gửi đến trang nhà chúng tôi bởi 1 thân hữu. Chúng tôi layout theo những gì họ gửi đến.

Nếu đây là bài viết của tác giả Trần Mộng Tú, chúng tôi thành thật xin lỗi tác giả cũng như trang nhà của quý vị.  Chúng tôi sẽ sửa tên tác giả và upload lên net sau.

Thành thật cáo lỗi.

BBT BK

LVT”

Khi chúng tôi vào lại trang Bất Khuất thì thấy tên tác giả đã được sửa lại thành Trần Mộng Tú.

Da Màu đã viết thư cảm ơn, đồng thời thay mặt nhà văn Trần Mộng Tú gửi cho Bất Khuất bản chính không bị sửa đổi, thêm phần dịch sang Anh Ngữ.

Độc giả vào đường dẫn http://batkhuat.net/bl-toila-viethaymy.htm?fbclid=IwAR0AQLBxWtUxJTkWXHkml3fhF8onBKFnVRRxdMn91tJ227hOc8xhVQi4GpI

sẽ thấy bài viết song ngữ Anh-Việt cùng với đoạn giải thích sau:

TÔI LÀ AI Bài trích trong tác phẩm Mưa Sài Gòn Mưa Seattle của Trần Mộng Tú, NXB Văn Mới, phát hành năm 2006 (Trang 139)
Bài này đã bị một người tên là Kim Thu lấy cắp nguyên bài, thay địa danh Seattle thành San Jose, tên hồ Sammamish thành hồ San Jose. Đổi tựa bài thành “Tôi là Ai, Người Việt hay Người Mỹ” Ký tên Kim Thư Tùy Bút, gửi đăng trên tờ tuần báo Adelaide ở Úc, sau đó phát tán trên mạng, từ tháng 10/2010. 
Trần Nguyên Phát đổi tựa: Phóng Sự Buồn Thương Quá Việt Nam phát tán trên các trang mạng hải ngoại đầu năm 2018 (Trên VietPress USA)

Chúng tôi rất cảm kích và chân thành cám ơn Ban Biên Tập Trang Mạng Bất Khuất đã hợp tác và điều chỉnh ngay, để trả bài viết "Tôi Là Ai" lại cho tác giả Trần Mộng Tú.

Còn với hai trang mạng Hoàng Sa Paracel và Nguyệt San Việt Nam thì chúng tôi không có được cái may mắn như với Bất Khuất.

Trên Hoàng Sa Paracel: http://hoangsaparacels.blogspot.com/2018/12/toi-la-ai-que-nha-que-nguoi-que-my-que.html

Đầu bài ghi tên tác giả là Trần Mộng Tú, cuối bài ký tên Trần Nguyên Phát. Tên bài thì vẫn sai: TÔI LÀ AI?: Quê nhà, quê người, quê Mỹ, quê Việt. Chúng tôi đã liên lạc với Hoàng Sa Paracel nhưng chưa thấy hồi âm, đến hôm nay cũng chưa thấy có gì tiến triển. Có nghĩa là bài này mới được trả lại có một nửa cho tác giả của nó.

Chúng tôi cũng đã tìm cách liên lạc với ban biên tập trang Nguyệt San Việt Nam nhưng trên trang này không tìm thấy đường dẫn nào để gửi thư hay góp ý cho nhóm chủ trương. Thành thử ra trên trang này thì bài "Tôi Là Ai" vẫn còn là tác phẩm đạo văn của Trần Nguyên Phát.

Chúng tôi mong được liên lạc với Hải Triều là Chủ Biên của Nguyệt San Việt Nam. Nếu độc giả nào quen biết Hải Triều, vui lòng thông báo cho Da Màu chúng tôi.

Về phía bạn đọc, có người đặt câu hỏi: "Liệu Da Màu có tìm ra được Kim Thu là Ai, Trần Nguyên Phát là ai không?

Căn cứ theo thời điểm các bài này xuất hiện, thì có thể suy đoán:

– Kim Thu ở San Jose, Hoa Kỳ nhưng lại gửi bài đạo văn cho Tuần Báo Adelaide ở Úc. Một hành động khôn ngoan (!) để tránh bị phát giác. Kim Thu chắc là phụ nữ, đến định cư ở San Jose khoảng năm 1990 (2010 trừ đi 30 năm làm người tị nạn của Kim Thu).

– Về Trần Nguyên Phát thì tạm đưa ra vài giả thuyết:

1. Trần Nguyên Phát cũng ở San Jose và chôm bài viết của Trần Mộng Tú làm của mình. Đây là một hành động "can đảm" vì việc đạo văn này dễ có nguy cơ bị phát hiện sớm, vì nó xảy ra ngay trong cộng đồng báo chí Việt Ngữ ở miền Tây Hoa Kỳ.

2. Trần Nguyên Phát cũng có thể đã ăn cắp từ bài ký tên Kim Thu, và đem dùng làm của mình, vì cách thay đổi địa danh trong bài ký tên Trần Nguyên Phát cũng giống như trong bài ký tên Kim Thu. Chỉ có con số 37 mới là "sáng tác" thật sự của Trần Nguyên Phát mà thôi: "năm thứ ba mươi bảy của một người tị nạn". Nếu Trần Nguyên Phát (nghĩ rằng mình) ăn cắp của Kim Thu thì hành động này cũng khá "khôn ngoan", sẽ khó bị lộ tẩy hơn, vì lẽ dĩ nhiên lấy cắp của một người không nổi tiếng thì an toàn hơn là lấy bài của một nhà văn nổi tiếng và được nhiều người đọc mến mộ như Trần Mộng Tú. Tuy nhiên đạo văn của một người không nổi tiếng thì e rằng còn nhục gấp mấy nếu bị phát hiện! (ý kiến của một độc giả)

3. Trần Nguyên Phát là nam hay nữ? Cái này khó đoán. Có thể Trần Nguyên Phát là phụ nữ, vì tuy cái tên có vẻ là của nam giới, cách xưng hô trong bài vẫn là "Bà" và "Chị":

"Bà ở đâu đến vậy?", "Bà là người nước nào?"

"chị đâu có phải là người Việt nữa, bây giờ chị là người Mỹ rồi, chắc cái này không hạp với chị, cái kia chị không ăn được, cái nọ chị không biết đâu."

Còn nếu Trần Nguyên Phát thực sự là đàn ông thì “tay nghề” của ông e rằng còn yếu!

4. Trần Nguyên Phát đến định cư ở Hoa Kỳ vào khoảng 1991 (2018 trừ đi 37 năm làm người tị nạn). Cũng cùng thời điểm với Kim Thu nếu không tính kỹ đến số tháng. Họ có thể chỉ là một người, kiên trì, dai dẳng, đeo bám theo một mục tiêu mờ ám.

Vì nói chung thì những người đạo văn đều giống nhau cả. Họ thích trá hình, họ thích đội một cái lốt cao hơn con người thật của họ, họ muốn nhiều và muốn đạt được mọi thứ một cách dễ dàng. Họ thiếu tự tin mà lại dư thừa tính ích kỷ. Đối với họ thì quyền sở hữu tài sản trí tuệ/tinh thần của người khác chẳng có nghĩa lý gì. Cái họ cần là thứ hư danh khoác lên một cái thùng rỗng kêu to và thích nghe những lời tán tụng.

Điều gì khiến người ta đạo văn? Vì nghĩ rằng sẽ không ai biết? Sao lại ngây ngô như thế? Hay họ bất cần, miễn là được nhìn thấy tên mình chễm chệ trên báo, trên mạng, trên đầu một bài viết mà mình yêu thích nhưng không có đủ tài để viết ra? Hay họ táo tợn hơn nữa, nghĩ rằng nếu cứ cho phổ biến lan tràn thì đến một lúc nào đó điều dối trá sẽ nghiễm nhiên trở thành sự thật?

Câu hỏi "Tôi Là Ai" rất đáng để những người này suy ngẫm, để soi lại, để tìm thấy con người thật của chính họ, để từ đó  viết ra những kinh nghiệm, mơ ước, thành công, thất bại của họ, thay vì đội lốt trá hình bất kỳ ai khác.

Cuối cùng, xin kết thúc bằng một lời nhắn an ủi của một độc giả gửi đến nhà văn Trần Mộng Tú: "Chị bị đạo văn nhiều bài lắm chứ không chỉ riêng bài Tôi Là Ai này đâu. Đó là bằng chứng chị có nhiều người đọc lắm, chị được nhiều độc giả ái mộ lắm. Người ta vẫn nói "bắt chước là cách khen ngợi thật tình nhất" đó mà!



1 Bình luận »

  • Một trong các điều tối kị trong văn nghệ là đạo văn hay bắt chước. Đối với người Mỹ, thí dụ, đạo văn và sao chép bắt chước trong giới sáng tác và trình diễn ngoài sĩ diện, nó còn là một tội phạm.

    Người Việt có lẽ do thiếu một cơ chế luật pháp chế tài phương diện này nên dần dà việc bắt chước hay đạo văn trở thành dễ dàng đôi khi rất trâng tráo. Tôi thật không hiểu nỗi, từ lúc trước, tôi đã cảm thấy áy náy khi nghe một ca sĩ nào đó tỉnh queo ca diễn theo cách của người khác. Đời đã có ca sĩ Chế Linh thì vẫn tô ma tíc có hơn một chục… rưỡi người tỉnh khô theo cách ca diễn của nhà họ Chế rất đường hoàng tự tại. Hồi đó, trong giới cổ nhạc có Minh Vương xuống xề vọng cổ coi bộ ăn khách thì, cũng vậy, có ngay Vũ Minh Vương cóp tới 90% MV mà vẫn hiên ngang lên sân khấu hành nghề.

    Hồi năm kia, ở trong nước có nhà thơ … nữ ra tay xào nấu một bài thơ của nhà thơ khác làm thơ mình. Chuyện bị phơi bày. Nhưng không phải dễ. Nhà thơ nữ cãi phăng. Còn trưng ra bằng cớ từ nước … ngoài. Thậm chí có cả mấy anh lý luận phê bình văn học vào… cuộc bênh vực gì gì đó trong lý thuyết về sự sáng tạo văn … học. Rốt cuộc, bị dân chúng đọc thơ dí sát quá, nữ nhà thơ phải nhận tội và xin lỗi tác giả bài thơ.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)