- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Thời phán xét

 

 

 

1

Tôi viết cho thời đại chong chóng này, mong nó quay chậm lại
tôi viết cho sóng vầng trăng và những tài nguyên nô lệ
đang cạn dần trên đĩa, trong tim.

Cỏ rực cháy dưới chân mùa màng mê man rặn đẻ
thêm những đứa con đói khát chào đời
bò ngổn ngang, giành ăn, giết nhau
suốt một vùng tiên tri sắp trở thành hoang mạc.

 

2

Cứ để trôi qua dưới bầu trời những hương hoa quí báu
hằng bao năm ta làm mất đi những khoảnh khắc thiêng liêng,
mà tạo hóa đã hằng ban tặng
thậm chí “nhà thơ vĩ đại nhất” trong những nhà thơ
đang còn bận phán xét thù hằn
với những nhà thổ, gái điếm đứng đường buông thả
lả lơi, không chính xác                                                      
ta đã tiêu phí thời gian đơm hoa kết trái
để hủy hoại, rình rập lẫn nhau
mùa đông được cớ ngợi ca thành quả nghèo nàn của nó
mùa xuân chập chờn lúc có, lúc không
hòa bình ơi!  em còn đứng bên đường.

 

 

 

.

bài đã đăng của Lê Trinh