- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Tự khúc mùa Đông

 

 

 

 

Ta đi lang thang trên mảnh đất giá băng
lang thang không còn lý tưởng
cố tàn sát các loài đáng sống
tâm hồn ta:
Thành phố bị lãng quên, nặng nhọc thở khò khè
nơi một bức tượng gục đầu buồn bã
trước lũ côn đồ xâu xé những cô gái điếm
một cuốn sách bị xuyên tim máu chảy ròng ròng
thánh đường tuyệt vọng cố vươn đôi vai lầm bầm
                                                             nguyền rủa
những kẻ đã bán mình cho nó
bây giờ đang tiến hóa thành hàng ngàn con quỷ.

Ta đi lang thang trên mảnh đất giá băng
nơi máu nói sẽ đạt tới vinh quang bất tử
lại đang chìa tay đứng hóa ăn mày.

Lý tưởng khai sinh đã đến hồi chung cuộc
ta vội chạy về nhà, trùm chăn run bần bật
và đợi chờ một kết thúc gớm ghê.

 

 

 

.

bài đã đăng của Lê Trinh