- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Chùm thơ Bùi Vĩnh Phúc

 

ThoBVP

 

 

 

 

Mây Dại   

 

Bật lên trong trái tim khô, vỡ
Những chùm mây dại, cũ, một thời
Rớt nhanh một tiếng chim. Chiều muộn.
Mái nhà một vạt nắng thu phơi.

 

 

 

Nhà Xưa

 

Căn nhà xưa, gió, trong đêm. Thức.
Mùi hương bông sứ cũ thoảng về
Và ánh sao xa. Xanh. Nhợt nhạt.
Có hay một kẻ lặng về khuya.

Về khuya từ dăm chục năm cũ
Với một trái tim đã xỉn mầu
Với môi còn ngậm cành hoa mộng
Và chút hương xưa đã phai nhầu.

 

 

 

Biển Vỡ

 

       Nhớ chiều vượt biển, 1977

 
Sóng đập hoàng hôn vào mạn tàu
Quê nhà lùi, khuất. Một hồn đau.
Qua ô cửa nhỏ khoang hầm mốc
Một mặt trời. Vỡ. Đỏ. Chênh chao.

 

 

 

Sông Cũ

 

Đi về một khoảng sông xưa, cũ
Bóng nắng sông chiều lấp lóa reo
Một dải mây xa rơi xuống thấp
Con đò trên ngấn nước vàng thêu.

Thấy lại hồn ta trong cơn gió
Tan theo mưa xé. Mặt sông nhầu.
Mắt người. Và đóa trăng tàn, khuyết
In giữa trời không. Một nỗi đau.

 

 

 

Vết Thương

 

Thấy giữa hồn ta những con đường
Gió khuya, đèn ủ, bóng trăng suông
Hàng cây, lá tối, mùi hương cũ
Chợt tấy trong ta một vết thương.

 

 

 

Ngõ Tối

 

Gió thả trời đêm ngàn giọt vàng
Đồi sáng những tàn trăng địa đàng
Người ngồi trong góc trời đêm ấy
Ngõ tối trong hồn bỗng sáng trưng.

 

 

 

Trăng Thắp Lên

 

Trăng thắp lên một dòng sông cũ
Mưa thắp lên những ngọn cây mù
Đêm thắp lên từng căn nhà nhỏ
Ta thắp lên một nỗi buồn lu.

 

2017

 

 

 

.

bài đã đăng của Bùi Vĩnh Phúc

No Comments (Open | Close)

No Comments To "Chùm thơ Bùi Vĩnh Phúc"

#1 Comment By black raccoon On 02/11/2017 @ 1:14 chiều

Trừ đoản khúc “Biển Vỡ”, nếu đọc liền một thôi nối kết nhau từ đầu đến cuối, đọc giả sẽ được một bài cổ phong thi bảy chữ tám khúc khá hay. Cổ phong nhưng xen vào vài chổ khá tân kỳ:

Trăng thắp lên một dòng sông cũ
Mưa thắp lên những ngọn cây mù
Đêm thắp lên từng căn nhà nhỏ
Ta thắp lên một nỗi buồn lu
(BVP)

br.

#2 Comment By Trần Doãn Nho On 05/11/2017 @ 6:54 sáng

Buổi sáng, cốc trà móc câu, đậm.
Bên ngoài, hơi thu, lạnh.
Nhâm nhi thơ BVP. Ấm.
tdn

#3 Comment By Bùi Vĩnh Phúc On 06/11/2017 @ 9:32 chiều

Xin cám ơn anh Black Racoon về mấy nhận xét. Tôi làm thử theo cách anh đưa ra, thấy mấy bài thơ (ngoại trừ tứ của bài “Biển Vỡ”, như anh nhận xét, không đi một dòng với tứ của mấy bài còn lại), đọc chung một mạch, có phong vị của thơ cổ phong trường thiên.

Dù sao, tôi đã làm mấy bài thơ này với ý và tứ riêng cho mỗi bài. Như bài “Trăng Thắp Lên” mà anh trích ra. Ý và cảm nhận của riêng tôi: bài thơ thể hiện một tâm cảm buồn. Một thứ “nostalgy”. Các hình ảnh “chủ” và “khách” trong mỗi câu lôi cuốn, gắn bó với nhau, “chập” vào nhau. Cái-thắp-lên và cái-được-thắp-lên “dan díu”, là một với nhau. Cái này “thị hiện” thì cái kia cũng có mặt. Chúng sáng lên cùng một lúc. Như tâm và vật là một. Và là nỗi buồn của ta.

Cám ơn anh Trần Doãn Nho về sự đồng cảm. Mong sẽ có dịp cùng “đối ẩm” (trà thôi, “móc câu” hay “Long Tỉnh/Giếng Rồng” gì cũng được), và chia sẻ mùa thu, hơi thu với nhau.

Thân mến,

bvp

#4 Comment By VL On 08/11/2017 @ 10:03 chiều

đọc chùm thơ anh, liên tưởng đến ai đó, một mình trên bãi đá cạnh biển, nhìn trăng lên & sáng trắng một vùng nước lớn…

#5 Comment By Bùi Vĩnh Phúc On 12/11/2017 @ 9:33 chiều

Anh VL,

Vâng, những liên tưởng “mở” chúng ta ra với thế giới. Liên tưởng làm chúng ta không bị “bắt vít” vào một toạ độ không-thời chật hẹp. Chúng đưa dẫn chúng ta đi xa. Đến bất kỳ nơi và thời nào mà chúng ta muốn.

Cám ơn anh VL đã chia sẻ những liên tưởng riêng. Chia sẻ của anh cũng làm tôi “thấy” rõ mình hơn một chút.

Thân mến,

bvp