- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Khi nhớ một chiếc giày cũ

 

con đường 33 cây số về hướng nam tôi lái xe mỗi ngày thành một thói quen
không tâm điểm
mỗi ngày những cây số mang tôi
chạy qua một sân khấu bỏ trống

có khi tôi ngừng lại
trên một cái ghế xoay 180 độ
và đặt bóng mình bên kia cửa kính

thành người thày bói mù sờ thời gian

trên con đường 34 năm này
những cây số tìm chỗ đẻ
tôi hỏi mồi lửa từ bàn tay Columbus
chỉ thấy một trái trứng
đã già

con đường 33 cây số tôi trở về mỗi ngày đều chồng lên
những tờ lịch
đằng sau những cây số là những cây số
đằng trước những cây số vẫn là cây số
có khi những cây số của đời
tôi cộng lại
thành mặt nạ người

tôi sờ đầu mình
quá khứ đã thành giấy vụn
miệng của Columbus vẫn ngậm một điếu thuốc

mỗi ngày những cây số của tôi kiên nhẫn như cái đồng hồ
mang theo vị thần chết
kéo tôi ngồi trên vai bóng mình
một ly rượu là chìa khóa cho viên thuốc giảm đau
viên thuốc giảm đau lại mở cửa
cho viên thuốc an thần

để thả

những cây số của tôi

tiếp tục chạy qua một màn cửa mở toang
đêm nay trong hậu trường này
tôi nghĩ mặt trăng đã thành lời giải đoán
chiếc mặt nạ thời gian
tôi đang đeo trên mặt
từ từ rớt xuống

 
03-2009

bài đã đăng của Lê An Thế