- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Tặng J. thời XX * Một bài ca cho người đẹp

 

Tặng J. thời XX

Thời lý tưởng bị ăn chia tùy ý
họ luôn nhìn thấy (kể cả) những ngọn đồi cũng có thể xảy ra mưu phản
tiếng động trong đêm hay làm ta co lại bất thường, những cái chân đạp cửa
bốn cánh tay lôi ta ra khỏi chăn mau lẹ, rồi sau màn nước mắt
những tiếng vọng vội vàng thiêng liêng li biệt
giữa bao la đồ vật bị xới tung, là ta bị đi luôn biệt tích.

Ở nơi họ sợ các học giả và ưa chuộng hầu hết nô lệ
nên J. phải lần mò viết để gửi tới tương lai
những lá thư hy vọng, đẹp như anh phác họa.

 

 

Một bài  ca cho người đẹp

Người đẹp giả dối đây rồi
vì nàng mà thành phố này trở thành nô lệ
trước vó ngựa quân thù còn cách đây hàng ngàn dặm xa xôi.

Nàng nằm gọn trong chăn của lũ đầu cơ
những tên buôn lậu, các bậc tiên tri giả tay lăm lăm gươm giáo
rồi tháng năm đi qua, ta tổng kết lại… thật là
lộ ra nguyên xi một cái bẫy được đặt cho bầy cừu khốn khổ.

Nàng luôn được dùng như trang sức để che đi
những vết răng nham nhở cắm vào trong máu thịt
của một thị thành liêu xiêu đến nỗi mà mùa xuân  nham hiểm
cố tô màu đến mấy, cũng chỉ là một cánh cửa mục cót két kêu gào
những giai điệu của cái chết đến đau tai.

bài đã đăng của Lê Trinh