- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Điểm Tâm

 

Đứa con trai đập trái trứng, tưởng sẽ thấy lòng trắng và lòng đỏ, nhưng thay vào đó lại thả cái xác nhỏ xíu của cha nó xuống tô. Đứa con trai chỉ hơi ngạc nhiên. Cha nó  qua đời từ mười năm trước, nên nỗi tiếc thương đã trở thành trò hề quá nhàm.

Nhưng đứa con trai sẽ làm gì với cái xác cha nó? Nó không thể tái chế hay quăng vào sọt rác hay thùng chất thải làm phân trộn. Và nó cũng không muốn đeo vào cổ như món trang sức hay treo ở kính chiếu hậu như vòng lưới đan để bắt giấc mơ (1).

Đứa con trai tự hỏi, không biết cha sẽ khuyên lơn điều gì.

Cha có thể nói, “Đừng làm tao xấu hổ.”

Cha có thể nói, “Mày là cái hạng chiến binh gì vậy?”

Cha có thể nói, “Sơn mặt để ra trận đi, thằng pê-đê, cưỡi con ngựa con ra chiến trường đi.”

Thành thử ra, như cha nó lẽ ra đã làm, đứa con trai bỏ hành, ớt xanh, thịt nguội xắt nhỏ, lòng đỏ và lòng trắng trứng vào cái tô lớn, xong cuốn cha nó thả vào hỗn hợp, đổ vào chảo dầu và chiên cho đến khi vàng rượm.

Người ta sẽ tưởng món trứng tráng này đắng nghét, nhưng đứa con chỉ nghĩ cần thêm muối, thật nhiều muối, hàng tấn muối, tất cả muối trên đời.

 

 

 

Nguyên tác “Breakfast” trong tuyển tập Blasphemy: New and Selected Stories của Sherman Alexie, nxb Grove Press, New York

(1) dream catcher của thổ dân da đỏ: vòng đan bằng bờm ngựa và vải thô, đính lông chim và hạt chuỗi, treo ở đầu giường để đuổi ác mộng và giữ lại những cơn mơ đẹp.

bài đã đăng của Sherman Alexie