- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Xanh vô vọng

Bỗng biển ngủ  trăm năm
tôi thổi tàn thân lạnh lênh đênh
khởi hận thù héo mộng
khi đất nước  giây phút hồi sinh

Hỡi vô vạn trái tim trốn khỏi ô ngục
vỗ đập đáy lòng cạn bám nặng những vì sao phù du bật tắt
hy vọng lịm nở nổ bùng nô đùa trong đám đông chật chội
Một ngày buốt vùng do dự. Ta phải trổ hết sợi lông sóng sầu đau

Đứng trước biển không màu
Sóng  cùng nước ngủ miệt mài không thức dậy
giữa chân trời úp ngược tận cùng xám tro
con cá vòm mắt sâu ngoằm rách toạc
miệng tròn kêu lách tách kiếp người cá cõi đời ngày tái sinh

Tất cả đã chết rồi. Chúng ta ở một vòng tròn
chảy về mộ địa khi cuống họng đỏ lòm
Tôi bẻ gãy vòng thép huỷ diệt thọc vô lá phổi lốm đốm
lũ quỷ đỏ cùng bày chó săn tà đạo vẩy vành khăn thắp đuốc đi

Tôi chỉ biết năm lên cát gió vịn bàì trường ca
thổi mù mịt con thuyền trùm vòm khăn niệm

 
Đà Nẵng 16.7

bài đã đăng của Huỳnh Lê Nhật Tấn