Ký Sự Em
Em trườn mình qua lớp vỏ thời gian
Mùa con gái cỏ mềm ru thức
Vồng ngực tròn mỡ màng dung thứ
Nhịp mùa em nuốt chửng không gian
Em hồn nhiên lãng đãng men say
Cấu vào anh một vùng trời ký ức
Tan vào gió chẳng thể hoà cùng sóng
Dập dồn trăng le lói cửa rừng
Em hôm qua như nắng nhạt nhoà
Điệu môi mềm dịu dàng tỉnh giấc
Quất vào trời những đòn đau bí mật
Cho dung nhan tuổi tác quay về…
Mùa Không Anh
Mùa không anh cơn gió đi hoang
Hương con gái quấn mềm da thịt
Cơn mưa lòng thòng bủa vây thính giác
Ào ạt non tơ chi chít nhú mầm
Thảng vừa xong duyên cớ bốc hơi
Lời tình tự kết bè nằm mật
Đêm lên ngồng góc nào cũng ước
Trổ đầy hoa kết trái trong gương
Giao Mùa
Giận dỗi chi mà xám bạc thế em
Để chim oanh cứ liệng hót trên cành
Người chuyển hướng có về không lối cũ
Mặc sương răng khoả lấp con đò
Sắp chồi xinh xuân nhé bên em
Gương mặt sáng rèm che nghẽn lối
Mây và gió bầu đêm đồng nội
Cuồng va nhau sấp ngửa cánh cò
Hồn nhiên say kẽo kẹt tình cho
Trời chuyển dạ vô thường tan biến
Ơi xuân hồng có khi nào hiển hiện
Kề môi hôn những vệt nứt giao mùa?