- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

kỷ niệm như một món hàng xa xỉ

kỷ niệm, như chuông bạc ngân nga khi va chạm
va vào cửa tiệm bán kim cương
bẻ gãy những sắc cạnh, tô mầu những lấp lánh
kỷ niệm có khi như con nai chạy đi, rồi chạy lại
ngẩng nhìn bầu trời đã lùi xa tựa hoàng hôn
chỉ còn những ánh sáng tàn phai
kỷ niệm, như tôi nằm ngủ và chiêm bao
thấy dòng sông đậm đặc chất liệu đam mê của biển
đi xa mãi, chào tạm biệt, không trở lại

kỷ niệm, như nhan sắc đã héo úa
không son phấn nào tô điểm lại được nữa
những vết nhăn là những núi đồi bị nham thạch tấn công
thung lũng loang lở nỗi tiếc hối không thể hàn gắn
tôi như đêm lần mò mở cửa sổ nhìn trời
trong ánh sáng già cỗi của những ngôi sao
tôi cào cấu vơ vét những kỷ niệm còn sót
nhưng vẫn còn sót
đâu đó kêu khóc, than thở, buồn tủi

kỷ niệm mặc áo tím cùng tôi trở lại giáo đường
nơi tôi ngồi, tôi đứng, tôi giơ tay, tôi ca hát
tôi kêu cứu những khi tôi không tìm được exit
nơi mưa đã vây tôi lại và ủ kín tôi
mặc cho tôi chiếc áo dầy cộm mùa đông
để tôi có thể tránh những tàn phá mùa xuân
kỷ niệm như một món hàng xa xỉ
mua đắt tiền, nhưng không dùng được
cất vào tủ, thỉnh thoảng nhớ nhung, đau xót

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán