- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

đồ tể

1

May thay ta đã xóa sạch bọn Neanderthals, cái bọn súc vật,
khỏi những núi, những lãnh nguyên—nhờ đó ta có đủ thứ thịt có lẽ ta cần.

Như thế tên đồ tể mới bày ra ngay trước mắt ta đôi bàn tay hắn trên thớt,
và không bao giờ nhắc đến căn buồng kín nơi những màn cắt xẻo được thi hành,

nơi thịt chỉ còn là những nguyên tử run rẩy được tái chế theo sở thích của ta
thành những khối, trụ, vũng không hẳn vật chất hòa trộn giữa khiếp sợ và máu.

Rembrandt biết rõ điều này—cái sườn bò xẻ toang của hắn phải chăng chính là một thằng ở hang?
Cũng là Kytô nữa, dĩ nhiên, nhưng giống hơn cả là một thằng ở hang như chúng ta của một thuở không còn.

Biến mất những loài ấy—mất!—những bộ lạc ấy, những dân tộc ấy, những quốc gia ấy—
Myrmidon, Ottoman, Olmec, Huron, và Kush: mất, mất, và chào vĩnh biệt.

 

2

Nhưng trở lại với căn buồng tra tấn, với Rembrandt, kẻ đã nói chắc với ta
rằng được trục lên bằng những sợi cáp ấy và treo xuống từ những chiếc móc ấy ta cũng sẽ lộ

ra từ bên trong những tầng lớp rối mù của màu sắc và đớn đau: cây cọ sống là sống với nỗi đau,
rực lên vẻ tàn bạo của màu đỏ thẫm, màu ngà lành lạnh lãng quên của nội tạng ta.

Hãy tung ra những chiếc móng mi! Hãy banh ngực mi, moi ra như một người Aztec
quả tim mi rống lên những tiếng thét Cro-Magnon đòi những trận địa tru diệt!

Hành tinh rốt cuộc thuộc về ta, sạch bóng hoang sơ, sạch nỗi nhớ nhà, cuộc lữ,
ta không còn bị buộc phải ăn óc kẻ thù, nhờ tên đồ tể,

kẻ ngự vào tòa cung điện, nghị viện, chốn kín cổng có lính canh, rào kẽm gai này
nơi không ai dám vào ngoài những cơn gió nhẹ khúm núm; cành hoa cúi, gãy; cơn mưa khô.

 

 

Theo nguyên tác tiếng Anh, “Butchers” trong tạp chí Poetry, tháng Tư 2011
http://www.poetryfoundation.org/poetrymagazine/poem/241560

bài đã đăng của C.K.Williams