- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

tôi nghe ký ức dày đặc những cơn mưa

người ta chặt bỏ cả những hàng thông từng che chở cho những câu chuyện không hề kết thúc của tôi và em
và con đường mới đổ ngang qua đó không hề biết ngày ấy ngày nào tôi và em cũng ngang qua đó
khi tôi đứng dưới bóng những hàng thông chờ em thì biển bắt đầu vỗ vào bờ những ngọn sóng thật êm
có khi là có mưa
những cơn mưa mùa hạ
bất chợt như cuộc gặp gỡ của chúng ta
người ta dỡ bỏ cả ngôi nhà từng che chở tôi và em trong những tháng năm những kẻ lạ mặt luôn rình rập chúng ta
tôi gom nhặt chữ nghĩa của thuở trước để kết nối cho xong bài hát buổi sáng của người gieo hạt
em ngồi chờ nghe tiếng còi chuyến tàu khuya trở về phố biển
chuyến tàu ra đi từ mấy hôm trước có mang theo lời nhắn của người con gái đất phương nam lưu lạc nơi phố biển
hàng thông xưa không còn
ngôi nhà xưa không còn
em cũng đã ra đi
đứng nơi con đường mới đổ nhìn biển
tôi nghe ký ức dày đặc những cơn mưa

bài đã đăng của Nguyễn Thanh Hiện